
2Lê Hoàng Sơn22
Nội dung chính
Hệ mờ
1
Mạng Nơron
2
Tối ưu tiến hóa
3

Lê Hoàng Sơn sonlh@vnu.edu.vn3
1. Tập mờ
❖Tập rõ chia các phần tử trong không gian nền thành hai nhóm rõ rệt: là
thành viên và không là thành viên
▪Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp điều này là không hợp lý
▪Ví dụ: tập những người cao, xe hơi đắt tiền hay trời nắng
❖Tập mờ ngược lại định nghĩa “thành viên” một cách mềm dẻo hơn
thông qua độ thuộc
❖Ví dụ: một tập mờ biểu diễn cho khái niệm “trời nắng” sẽ
bao gồm các phần tử sau:
▪X1: “Mức độ bao phủ của mây là 0%” có độ thuộc bằng 1
▪X2: “Mức độ bao phủ của mây là 20%” có độ thuộc bằng 0.8
▪X3: “Mức độ bao phủ của mây là 75%” có độ thuộc bằng 0

Lê Hoàng Sơn sonlh@vnu.edu.vn4
Hàm thuộc
❖Là một hàm cho phép gán mức độ thuộc về một tập của một
phần tử có giá trị trong khoảng [0, 1]
❖Gía trị hàm thuộc càng lớn thì độ thuộc của pâần tử vào tập
mờ càng cao
❖Tập hợp A được định nghĩa bởi các hàm thuộc là tập mờ
trong không gian nền X
❖Một số hàm thuộc kinh điển: hàm tam giác, hình thang,
Gauss, Bell, Sigmoid
]1,0[: X
A

Lê Hoàng Sơn sonlh@vnu.edu.vn5
Các hàm thuộc của tập mờ “Số gần 2”


