Các yếu tố sinh học liên quan đến
trầm cảm
DI TRUYỀN: Tỷ lệ trùng hợp trong gia
đình cho chúng ta một bằng chứng
về phần di truyền trong trầm cảm. Trẻ
em, trẻ vị thành niên người lớn có họ
hàng gần bị trầm cảm s nguy
cao phát triển trm cảm, với phần di
truyền được lượng giá xấp xỉ khoảng
20-45%. Trầm cm cha mẹ là một yếu
tố nguy đặc biệt đối với việc phát
triển trầm cảm trẻ. Sự trùng lập trong
gia đình cao hơn đối với trầm cảm bắt
đầu trước tuổi 20, vậy người ta cho
rằng trầm cảm khởi phát trẻ nhỏ
một biến đổi kèm theo yếu tố di
truyền mnh mẽ.
Tuy nhiên chỉ thấy rằng trầm cảm xuất
hiện trong những gia đình không thể giải
thích được ảnh hưởng tương đối của di
truyền môi trường. Nghiên cứu về trẻ
sinh đôi con nuôi cần thiết trong lãnh
vực này. Trong nghiên cứu của
O’Connor và cộng sự (1998) so sánh
các cặp trẻ sanh đôi cùng trng trẻ
sanh đôi khác trứng cho thấy tlệ di
truyền là khoảng 48%.
Ngược lại, một s nghiên cứu con
nuôi cho thấy không phần di truyền
đối với trầm cảm tuổi nhỏ, điều y
thể phản ảnh những ảnh hưởng ý
nghĩa từ các yếu tố môi trường trong
việc biểu hiện trầm cm.
HOÁ HỌC THẦN KINH:
Nghiên cứu những người lớn bị trầm
cảm cho thấy có rối loạn của hệ thống
hạ đồi tuyến yên-thượng thận, hệ thống
này hoạt hoá trong đáp ứng với stress.
Khi hệ thống này đi lệch ớng, mt sự
mất cân bằng về nội tiết thần kinh có thể
xảy ra, đưa đến việc tăng tiết quá mức
nội tiết tố cortisol. Một liên hệ giữa nội
tiết thần kinh các rối loạn ksắc
điều hợp , việc sản xuất nội tiết tố
điều hoà k sắc, sự thèm ăn, mức tỉnh
thức, những yếu tố này đều bị ảnh
hưởng một cách bất lợi trong trầm cảm.
Tuy nhiên, cho đến nay chỉ một dữ
kiện không tương ứng đối với vai trò của
cortisol trong trầm cảm tr em(
Kaufman và cộng sự, 2001).
Mặc các nghiên cứu trong lãnh vực
này chỉ mi bắt đầu, một giả thuyết hứa
hẹn đó những khó khăn trong việc
điều chỉnh các nội tiết tố stress thể
kết quả của trục trặc sớm. Cortisol được
phóng thích khi một thể bị stress
nặng, mức cortisol quá mức có thể
hiệu ng xấu trên não đang phát triển.
Một lần não nhạy cảm với cortisol, nó sẽ
hoạt động quá mức khi tiếp xúc với
stress lần sau nữa, thế làm gia tăng
khả năng dễ bị tâm bệnh lý nói chung và
trm cm nói riêng.
Các học thuyết về trầm cảm người lớn
cho thấy mức hchất dẫn truyền thần
kinh serotonin bị ức chế. Các thuốc
chống trầm cảm m gia tăng nồng độ
serotonin lưu hành bao gồm thế hệ mới
các thuốc ức chế tái hấp thu serotonin
chọn lọc ( SSRIs) như Fluoxetine
(Prozac) Sertraline ( Zoloft), hay các
thuốc ức chế tái hấp thu serotonin-
norepinephrine ( SNRIs) như
venlafaxine ( Effexor). Trong khi những
thuốc này chứng t rằng hiệu quả
trong việc điều trị trầm cảm ở người lớn,
bằng chứng ủng hộ cơ chế dẫn truyền
thần kinh trẻ em khác biệt. Các
nghiên cứu về hiệu quả của SSRI trong
trm cảm trem trẻ vị thành niên
mang lại mt số kết quả hứa hẹn, tuy
nhiên kích cỡ ảnh ng còn nhỏ
trong một vài nghiên cứu kết quả xuất
hiện chỉ đối với việc đánh g sự cải
thiện chung không đối với triệu
chứng trầm cảm một cách chi tiết.
m lại, nghiên cứu về trầm cảm trẻ em
tuy còn giới hạn, gợi ý rằng các giả
thuyết về nguyên nhân thực thể xuất
phát từ những nghiên cứu ngưi lớn
không thể áp dụng một cách dễ dàng
đối với tr em. Hơn nữa không dữ
kiện tiền cứu chứng minh rằng các yếu
tố chỉ ra nguyên nhân sinh học đi trước
khởi phát trm cảm , cho nên một số
câu hỏi vẫn còn tồn tại như phải đây
nguyên nhân hay hậu quả của trầm
cảm? Cuối cùng, s việc hầu như là một
vấn đề phức tạp có tính qua lại. Các
kinh nghiệm k sắc có ảnh hưởng
đến sinh học ngược lại sinh học
ảnh ởng qua lại trên nhận thức, cảm
xúc và trí nhớ ( Post & Weiss, 1997).
CẤU TRÚC CHỨC NĂNG CỦA
NÃO:
Nghiên cứu về hình ảnh não bộ trên
người lớn gợi ý rằng trầm cảm có liên
quan đến mức hoạt hoá thấp của bán
cầu não trái. Thật là thú vị, bán cầu não
trái hình như liên quan nhiều hơn đến
việc xử cảm xúc tích cực; khi bán cầu
não trái kém hoạt hoá , bán cầu não
phải thể hoạt hoá nhiều hơn , tạo ra
những cảm xúc tiêu cực quá mức (
Pliszka, 2003). Kiểu kém hoạt hoá của
bán cầu não trái cũng được thấy trẻ
nhũ nhi trẻ biết đi mẹ bị trầm cảm.
Đây phải sự di truyền qua các thế
hệ do chức năng di truyền hay đây
do tr bị stress nhiều và tiếp xúc với
cảm xúc tiêu cực từ mẹ, điều này vẫn
còn cần phải xác định ( Hammen &
Rudolph,2003).