
Chất lượng phim Việt : “Thượng vàng hạ
cám”
Chúng ta là người Việt, yêu tiếng nói Việt… nên xem phim Việt luôn là sự lựa
chọn đầu tiên. Khi bật tivi vào giờ nào cũng có phim Việt đang công chiếu, đó là
một tín hiệu mừng cho sự phát triển phim ảnh nước ta. Nhưng chất lượng lại làm
ngán ngẩm, không đủ kiên nhẫn để ngồi xem một bộ phim từ đầu đến cuối. Tại sao
chúng ta phải vừa xem vừa càm ràm, bực dọc với cái ti vi ? Tại sao phải mất thời
gian để coi một sản phẩm kém chất lượng đến vậy? Trong khi đó, chỉ cần nhấn
một nút trên cái remote control là có vô vàn những chương trình hấp dẫn khác.
Một quyển truyện hay khi người đọc thấy có phần đời mình trong đó. Một bộ
phim hấp dẫn cũng rất cần phải để người xem thấy mình trong số phận nhân vật.
Phim việt thì không! Nhân vật có lối sống hoàn toàn khác với những người xung
quanh mà ta gặp trong đời thực.
Với tiêu chí xem phim Việt để giải trí nên tôi không xem theo kiểu “ vạch lá tìm
sâu” và cũng không hi vọng lắm phim phải mang tính giáo dục sâu sắc… nhưng
những cuộc đời không thực, những tính cách nhân vật đạo đức giả tạo đến ngột
ngạt, quá nhiều tình huống không logic, lời thoại thiếu văn hóa …cứ lồ lộ lên
trong phim nên chẳng thể nào đồng cảm, hay cảm xúc với nó được.
Coi phim Việt không cần phải coi kết thúc, vì kết thúc phim bao giờ cũng theo
một lối cực kỳ có hậu, theo ước vọng của mọi người… Người nghèo có đạo đức sẽ
cực kỳ hạnh phúc – Người giàu không có đạo đức (nếu chịu sửa sai lầm ) sẽ hạnh
phúc….Cần có những bộ phim có phần kết khác đi, xa cái qui luật trên đời một
chút … thì có lẽ bộ phim đó sẽ mãi được nhớ tên.