
HỘI ĐỒNG BỘ TRƯỞNG
********
CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
********
Số: 1-HĐBT Hà Nội, ngày 02 tháng 1 năm 1990
CHỈ THN
VỀ CÔNG TÁC XOÁ NẠN MÙ CHỮ.
Hơn 40 năm qua, nhân dân ta đã kiên trì tiến hành công cuộc chống nạn mù chữ và đã
giành được những thắng lợi to lớn. Tuy nhiên, do những khó khăn về kinh tế - xã hội,
do chưa thực hiện được việc phổ cập giáo dục cấp I cho trẻ em, do các cấp uỷ Đảng
và chính quyền những năm gần đây không quan tâm đầy đủ đến công tác này nên ở
nhiều địa phương, nạn mù chữ vẫn tồn tại và đang có chiều hướng tăng lên, tập trung
ở miền núi, vùng dân tộc ít người, vùng sâu thuộc đồng bằng sông Cửu Long. Tình
trạng đó ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nâng cao đời sống tinh thần, vật chất của
nhân dân, gây trở ngại cho công cuộc phát triển kinh tế, xã hội ở nhiều vùng và trong
cả nước.
Thực hiện Nghị quyết Đại hội lần thứ 6 của Đảng "xoá bỏ nạn mù chữ còn lại ở một
số địa phương", đồng thời hưởng ứng Năm quốc tế chống nạn mù chữ 1990 và
chương trình chống nạn mù chữ do Tổ chức Giáo dục, Khoa học, Văn hoá của Liên
hợp quốc (UNESCO) đề xướng, Hội đồng Bộ trưởng quyết định một số chủ trương,
biện pháp đối với công tác xoá nạn mù chữ trong những năm tới như sau.
I- NHIỆM VỤ VÀ MỤC TIÊU PHẤN ĐẤU
Để phấn đấu hoàn thành về cơ bản nhiệm vụ xoá nạn mù chữ trong cả nước trước
năm 2000, từ nay đến năm 1995 cần tập trung xoá mù chữ cho khoảng 1 triệu người
từ độ tuổi 35 trở xuống, trước hết cho cán bộ, đảng viên và những người trong độ tuổi
thanh niên.
Muốn đạt được mục tiêu này một cách chắc chắn, phải gắn công cuộc xoá nạn mù chữ
và phát triển giáo dục với việc thực hiện chính sách dân tộc, phát triển nền kinh tế
hàng hoá xã hội chủ nghĩa trong khuôn khổ của những kế hoạch phát triển kinh tế - xã
hội ở từng cơ sở từng địa phương và chung trong cả nước.
Việc xoá nạn mù chữ phải được tiến hành đồng thời với việc phổ cập giáo dục cấp I
cho trẻ em và tổ chức các hoạt động giáo dục bổ túc sau xoá mù chữ nhằm ngăn ngừa
khả năng mù chữ trở lại.
II- NHỮNG VIỆC CẦN LÀM TRƯỚC MẮT
1- Uỷ ban nhân dân, các Bộ, các ngành, đoàn thể ở Trung ương, các tổ chức xã hội,
các tổ chức sản xuất, kinh doanh, các đơn vị lực lượng vũ trang đều có trách nhiệm
chỉ đạo chặt chẽ công tác chống nạn mù chữ trong phạm vi trách nhiệm của mình.

Để giúp Uỷ ban nhân dân các cấp chỉ đạo phối hợp các lực lượng ở địa phương đNy
mạnh công cuộc xoá nạn mù chữ, ở những nơi còn có nhiều người mù chữ, cần thành
lập Ban chỉ đạo xoá nạn mù chữ với thành phần là cán bộ lãnh đạo các cơ quan giáo
dục, tài chính, kế hoạch, thương nghiệp, lao động, thông tin, văn hoá, các đoàn thể
thanh niên, công đoàn, phụ nữ, do một Phó Chủ tịch Uỷ ban nhân dân làm Trưởng
ban.
Các cơ quan Nhà nước, các đoàn thể, các tổ chức xã hội, các tổ chức sản xuất, kinh
doanh, các đơn vị lực lượng vũ trang có trách nhiệm vận động, tạo điều kiện cho
những người chưa biết chữ đi học, cử người biết chữ tham gia giảng dạy, đóng góp
tiền và vật tư cho công cuộc xoá nạn mù chữ tuỳ khả năng cụ thể của mình.
2- Uỷ ban Quốc gia Năm quốc tế xoá nạn mù chữ 1990 đồng thời là Uỷ ban Quốc gia
xoá nạn mù chữ có nhiệm vụ giúp Hội đồng Bộ trưởng theo dõi, chỉ đạo, kiểm tra
đánh giá các hoạt động xoá nạn mù chữ trong phạm vi cả nước. Hàng năm, Uỷ ban
nhân dân cấp tỉnh, thành phố có trách nhiệm báo cáo lên Hội đồng Bộ trưởng và Uỷ
ban Quốc gia chống nạn mù chữ chỉ tiêu, mục tiêu phấn đấu và kết quả cụ thể của
công tác này ở địa phương.
3- Bộ Giáo dục, ngoài việc bảo đảm biên soạn sách giáo khoa, sản xuất các đồ dùng
dạy học thích hợp cho một số vùng, cần có kế hoạch sử dụng lực lượng cán bộ, giáo
viên và học sinh lớn tuổi tham gia giảng dạy xoá nạn mù chữ.
Các Bộ Văn hoá, Y tế, Nông nghiệp và Công nghiệp thực phNm cùng với Bộ Giáo
dục xây dựng các chương trình hoạt động phối hợp liên ngành, trong đó chú trọng
biên sọạn các tài liệu học tập và sách đọc thêm cho các đối tượng sau khi đã thoát nạn
mù chữ, phục vụ thiết thực cho việc phát triển sản xuất, phòng bệnh chữa bệnh và
nâng cao sức khoẻ, phát triển các hình thức sinh hoạt văn hoá, xây dựng nếp sống
mới.
Ngành Công nghiệp nhẹ, thương nghiệp có trách nhiệm đáp ứng các nhu cầu về giấy
in sách giáo khoa cũng như các nhu cầu về học phNm, dầu thắp, ánh sáng cho người
dạy, người học.
4- Trong năm 1990 và những năm tiếp theo, Nhà nước Trung ương và địa phương
phải dành ngân sách cần thiết cho công cuộc xoá nạn mù chữ.
Bộ Tài chính, với sự phối hợp của Uỷ ban kế hoạch Nhà nước và Bộ Giáo dục, trình
Hội đồng Bộ trưởng và hướng dẫn các cơ quan tài chính địa phương xét cấp ngân
sách Nhà nước hàng năm, dựa theo kế hoạch hoạt động của công tác này, bảo đảm
cho nhu cầu chi tiêu của công cuộc xoá nạn mù chữ ở những tỉnh, nơi đang có nhiều
người mù chữ.
Xoá nạn mù chữ là nhiệm vụ quan trọng trước mắt của Đảng và Nhà nước ta, là thiết
thực chăm lo đời sống nhân dân, góp phần thúc đNy quá trình phát triển kinh tế - xã
hội ở mỗi địa phương. Hội đồng Bộ trưởng yêu cầu Chủ tịch Uỷ ban nhân dân các
cấp, Thủ trưởng các ngành phối hợp với các tổ chức sản xuất, kinh doanh, các đơn vị
vũ trang, các đoàn thể thực hiện tốt Chỉ thị này. Chậm nhất đến quý I năm 1990, Uỷ
ban nhân dân các tỉnh, thành phố và đặc khu trực thuộc Trung ương phải báo cáo cho

Đỗ Mười
(Đã ký)

