Cô bé đi giày đỏ
Tác gi: Hans Christian Andersen
Xưa có mt cô bé, người cô bé tí teo, bé và xinh như mt con búp bê. Nhà cô
nghèo, không sm ni cho cô đôi giày. Mùa hè, cô phi đi chân đất; mùa đông cô được
mt đôi guc mc nng kch, làm chân cô thường sưng ty lên.
Mt bà c đóng giày tt bng trong làng làm cho cô mt đôi giày nh bng
nhng mnh vn màu đỏ. Đôi giày trông có v thô thin, nhưng bà c già ngi may nó
vi lòng chân tình thương yêu đối vi cô bé.
Bé Karen - tên ca cô - mang đôi giày ln đầu tiên vào đúng ngày m cô qua
đời. Cô chng còn ai thân thích trên cõi đời. Ngày đưa đám m ra nghĩa trang, ch
mình cô đi lo đẽo theo sau quan tài. Đáng l người ta không mang y phc hay giày v
màu mè trong dp l tang bun bã, nhưng cô chđôi giày độc nht này, cô mang
chúng mà chng có v kèm theo.
Cht có mt bà quý tc già đi qua trên chiếc xe nga sang trng; bà trông thy
em và động lòng thương hi mt đứa tr m côi. Bà xin vi v tu sĩ: "Hãy cho tôi đứa
bé này, tôi đêm v nuôi nng đùm bc nó trong tình yêu thương."
Karen nghĩ có l bà chú ý đến đôi giày đỏ ca mình, nhưng bà quý phái gii
thích cho em hay là đôi giày xu xí đáng đem đốt đi thôi. Em được bà đưa v, may
sm qun áo đẹp và được cho hc hành, biết đọc, biết viết, và biết may vá. Bé ln dn,
tr nên xinh đẹp, ai cũng khen em. Em thường soi gương và được gương ba: "Em còn
đẹp hơn li tán dương ca h nhiu. Em là mt cô gái đáng yêu."
Lúc đó, bà hoàng hu cùng cô công chúa cưng đang ng giá đi thăm dân tình.
H đi qua thành ph nơi Karen . Dân chúng trong thành chen chúc nhau để được
chiêm ngưỡng hoàng hu và công chúa. Cô công chúa nh đứng lan can tòa lâu đài
để cho dân chúng được tht mt. Cô ăn mc gin d. Không mang vương min, n
trang, mà ch có mt b váy la màu trng tinh và đôi giày đỏ kiu ma-rc-cô.
Đôi giày ca công chúa hoàn toàn khác xa đôi mà bà c th giày may cho
Karen. Đó là mt tuyt tác ca người th ngh sĩ có mt không hai trên thế gian.
Karen trưởng thành, nàng được may sm nhiu áo qun mi sang trng và được
mt đôi giày mi trong ngày l báp têm ca mình ti nhà th. Bà m nuôi cho mi
người th giày ni tiếng đến lâu đài đo chân nàng. Ông đem theo nhng chiếc hp
thy tinh cha nhng mu giày đẹp và bóng ln. Bà quý tc chng chn được mu
nào. Trong nhng đôi giày mu đó, có mt đôi màu đỏ trông ging đôi giày ca nàng
công chúa. Đôi giày xinh xn làm sao. Ông th gii thích: "Đôi giày này làm cho công
nương, con ca v bá tước, nhưng cô ta không mang va chân." Bà quý tc thích thú
hi: "Chc nó làm bng da dê? Trông nó bóng quá!" "Vâng, nó bóng tht!" Karen nói
ướm th đôi giày. , tht là va khít làm sao! Bà quý tc mt đã m không nhìn
thy màu đỏ ca đôi giy nên bng lòng mua cho cô. Nếu không, chng đời nào bà
chu để cho nàng mang đôi giày đỏ đi chu l báp têm. Thế là Karen hn h din áo
qun và mang đôi giày đỏ đến nhà th.
Khi Karen bước vào thánh đường, mi người tr mt nhìn vào đôi giày ca
nàng. Ngay c nhng bc tượng thánh, nhng nhân vt trong các bc tranh dc theo
hai bên tường cũng chm chm vào đôi giày đỏ.
Karen kiêu hãnh, chng để tâm đến thánh l ngay c khi v Giám Mc để tay
lên đầu nàng đọc kinh chúc phúc và ban hành l báp têm cho nàng, nhc nàng nhng
bn phn thiên liêng đối vi Thiên Chúa. Nhc thánh du dương vang lên, dàn đồng ca
thiếu nhi ngân lên nhng bài hát ca ngi Chúa. Nhưng trong lòng Karen, nàng ch nghĩ
đến đôi giày đỏ mi ca mình.
Bui chiu, bà m nuôi ca nàng nghe được tin đồn v nhng gì xy ra nhà
th, ai cũng ch trích Karen đã đến nơi tôn nghiêm trong đôi giày loè lot không thích
hp chút nào. Bà ra lnh cho nàng, mi khi đi l phi mang giày màu đen. Ngày ch
nht kế đó, là ngày nàng phi chu phép thánh th đầu tiên, nàng nhìn đôi giày đen cũ
mà ngao ngán vì nó quá xu so vi đôi giày mi. Thế là nàng x chân vào đôi giày đỏ
bt tuân li dy bo ca bà m nuôi.
Hôm đó là mt ngày đẹp tri. Bà quý tc dn Karen đi l, qua nhng cánh đồng
ngô va tr bông, đường đầy bi. Trước nhà th, ngay ca ln ra vào có mt ông lão
thương binh đứng chng nng. Ông có b râu dài và rm màu hung hung đỏ, ông cúi
rp mình xung đất khi bà quý tc và Karen bước qua và xin được đánh bóng đôi giày
cho h. Đến lượt Karen, nàng chìa đôi chân ra. "Ô! Mt đôi giày khiêu vũ tuyt đẹp."
Ông lão khen "Em s quay tht nhanh khi nhy múa nhé." Ông va nói, va gõ nng
xung nn đất. Bà c tr công cho ông mt đồng bc ri dn Karen bước vào thánh
đường. Toàn th con chiên và c nhng bc tượng thánh đều chăm chú nhìn vào đôi
giày đỏ ca Karen. Khi nàng qu gi trước bàn th nhn mình thánh Chúa, lòng nàng
ch miên man suy nghĩ v đôi giày. Nàng thy như chúng bay lượn chp chn trước
mt nàng đến ni nàng quên hn đi c chuyn hát thánh ca, và dĩ nhiên quên c đọc
kinh t ơn.
L tan, mi người lc đục ra v. Bà quý tc bước vào c xe nga đã ch sn;
Karen sa son bước lên theo. Cht nghe ông lão thương binh ngi gn đó tht lên:
"Coi kìa! đôi giày khiêu vũ đẹp làm sao!" Karen không cưỡng được, chân nàng bng
mun nhy nhót và nàng nhy tht. Ban đầu còn t t, sau đó như có ma lc thúc đẩy
nàng càng nhy nhanh hơn. Nàng nhy lượn vòng quanh giáo đường, như có bàn tay
vô hình nào thúc đẩy trên đôi chân. Nàng mun dng li mà chng làm sao dng được.
Người xà ích phi chy theo sau chp nàng li và bế đặt lên xe. Nhưng đôi chân nàng
vn c tiếp tc nhng bước múa vy vy trong không gian. Bà c quý tc không né
kp đã b chân nàng đạp nhiu ln đau điếng. Sau cùng người ta c gng lm mi lt
được đôi giày ra khi chân nàng, nàng mi tm ngng nhy múa.
H v đến nhà, bà c cho đem đôi giày ct trong t kính. Karen không th
cưỡng li được s ham mun, nên thnh thong cô ln ti ngm nghía nó vi v thèm
thung.
Bà m nuôi bng lâm trng bnh; ai cung cho rng bà khó tránh khi tay t
thn. Karen được yêu cu chăm sóc bà vi lòng cn trng, nàng phi túc trc bên
giường bà ngày đêm vì nàng là người bà thương yêu nht. Chng may, trong thành li
có mt bui d vũ ln và nàng nhn được giy mi tham d. Nàng nhìn bà m nuôi ri
quay qua nhìn đôi giày đỏ. Bà già thì sp chết, nhưng đôi giày thì trông quyến rũ quá.
"Cũng chng đến ni nào đâu!" Nàng thm nh ri vi tay ly đôi giày mang vào chân
đi đến d bui khiêu vũ.
L thay! Đôi giày không chu theo ý điu khin ca nàng. Khi nàng mun bước
sang trái theo đúng nhp thì chân nàng li tr qua bên phi; khi nàng mun xoay vòng
v phía trước thì chân nàng như có ai hướng dn, vung rng ra phía sau, ri c thế kéo
nàng xung cu thang, lôi nàng qua nhng con đường phđi dn ra ngoi ô. Nàng
c nhy múa, hai bàn chân không ngng nghđã lc vào trong rng thm. Nàng
thy vt gì chiếu sáng trên đầu, xuyên qua vòm vây, nàng ng đó là ánh trăng; nhưng
không phi đâu! Đó là khuôn mt ông lão thương binh vi b râu đỏ đang chăm chú
nhìn nàng, ming va nói: "Chà, đôi giày khiêu vũ xinh ghê!"
Nàng thy kinh hãi và rùng mình. Nàng mun bng giá nào cũng phi ci đôi
giày ra khi chân. Nhưng vô ích, nó dính cht vào bàn chân nàng cng ngc; nàng xé
vi đôi v cho giày có lng ra tí nào chăng, nhưng chu thôi, nó càng gn cht vào.
Nàng c nhy, quay cung nhy múa qua nhng cánh đồng c, qua nhng khu vườn
cam, nhy ca trong cơn mưa cũng như dưới ánh nng mt tri thiêu đốt, nhy c ban
ngày ln ban đêm, mà nht là v đêm, càng làm cho nàng thêm hãi hùng.
Nàng nhy luôn c trong nghĩa trang, nhưng người chết không thèm dòm ti
nàng. H có nhiu chuyn quan trng phi làm. Nàng mun dng li mt chút và ngi
ngh trên ngôi m kia, nhưng đôi chân không chu ngng li. Khi nàng nhy múa v
phía cng giáo đường, nàng thy mt thiên thn vi đôi cánh và chiếc áo trng tóat
ph kín t đầu cho đến chân, khuôn mt thiên thn nghiêm ngh, trong tay li cm mt
thanh kiếm, bên lưỡi kiếm li lp lánh dưới ánh mt tri. "Nguyn cho ngươi hãy nhy
múa mãi, cho đến khi nào thân th ngươi hoàn toàn rã ri, da d ngươi hoàn toàn tái
nht, cho đến lúc ngươi ch còn là mt b xương khô! Ngươi hãy nhy múa t ca nhà
này sang ca nhà n. Khi nào ngươi thy mt đứa tr kiêu căng, ngươi hãy gõ ca cho
nó thy ngươi và biết s hãi. Ngươi s c nhy múa đời đời." "Xin làm phước cho tôi."
Nàng kêu lên nhưng chng ai tr li nàng, vì đôi giày đã mang nàng đi ra xa, vượt qua
cánh cng đến tn con đường quanh. C thế, trên đường dài chp chng, nàng c tiếp
tc nhy múa.
Mt bui sáng n, nàng nhy múa qua mt căn nhà quen thuc, nàng nghe tiếng
kinh cu hn bên trong vng ra, ri nàng thy mt c quan tài đầy hoa được my
người thanh niên mang ra. Nàng biết bà m nuôi phúc hu đã qua đời. Nàng cũng hiu
ra rng nàng đã b gt ra khi đời sng bình thường ca thế gian, do li nguyn ca
ông lão thương binh và v thiên thn.
Nàng tiếp tc khiêu vũ cho đến khi hai chân nàng toé rách và rướm máu. Nàng
dn đến mt căn nhà nh trơ tri gia cánh rng. Nàng biết đây là nhà ca người đao
ph, và nàng đập mnh c hai tay lên ca van xin. "Xin hãy ra đây, cu tôi vi, vì tôi
không th ngng nhy múa để bước vào nhà được." Người đao ph nói: "Ngươi không
biết ta là ai à? Ta chuyên môn cht đầu nhng k xu xa ti li, hôm nay b dao ca ta
sáng lên như báo hiu sp có mt nn nhân đến np mình đây." "Đừng cht đầu tôi, ti
nghip! Hãy để cho tôi sng mà sám hi ti li mình, nhưng xin hãy cht đôi chân vi
đôi giày đỏ này đi."
Xong, nàng thú nhn hết c ti mình. Người đao ph quơ lưỡi dao cht đứt bàn
chân b bó trong đôi giày đỏ. Đôi giày tiếp tc nhy múa, mang theo đôi bàn chân đẫm
máu v hướng khu rng và mt dng.
Người đao ph đem nàng vào nhà làm cho nàng đôi chân g và cp nng. Ông
ta dy cho nàng thánh kinh, bt nàng đọc Nhã ca cùng nhng đon kinh sám hi. Nàng
rưng rưng qu xung hôn ly bàn tay ông: "Tôi đã chu đựng quá đủ vi đôi giày đỏ,
ngày mai tôi s đến nhà th để cho mi người thy hu qu ca vic tôi làm."
Khi nàng đến nhà th, nàng li thy đôi giày đỏ đang nhy múa trước mt nàng.
Nàng kinh khiếp quá và qua vi tr v.
Sut tun l liên tiếp, nàng bun ru vô hn, nàng khóc đến cn nước mt. Ngày
ch nhn đến, nàng t nh: "Tôi đã chu đựng nhiu quá ri; tôi cm thy mình đủ tt
lành để sánh cùng nhng con chiên phước thin khác trong nhà th." Cũng như ln
trước, va đến trước ca nhà th, nàng đã thy đôi giày đỏ. Kinh s tăng lên gp bi,