Con Gái Nguời Tình Hạ Thu
Con Gái Nguời Tình
Tác giả: Hạ Thu
Thể loại: Truyện Ngắn
Website: http://motsach.info
Date: 18-October-2012
Hương Xuân đưa tay dẹp gọn mớ giấy trên bàn cho gọn gang rồi đưa mắt nhìn lên chiếc đồng
hồ. Hơn mười một giờ, lẽ Lãng Du cũng sắp về rồi. Không hiểu sao nàng lại mở bóp tìm cây
lược, gỡ cho suôn mái tóc.
Buổi tối hôm đó, tuyệt vọng với mối tình đơn phương suốt mười năm dài đằng đẳng. Nàng cứ
ngỡ mình vĩnh viễn rời xa căn nhà quen thuộc của chàng. Thế nhưng chỉ mới một ngày nghỉ
việc, nàng đã nghe ruột gan cồn cào không chịu được. Nỗi nhớ như cào cấu thịt da. Thế mới
biết con người ta khôn gthể tất cả dễ dàng theo ý muốn.
Nàng nhớ biết bao nhiêu, tiếng lóc cóc quen thuộc trên bàn máy chữ. Mười nam rồi, nàng
người phụ đác lực nhất của chàng. Lãng Du vẫn tình không biết, mỗi sáng chàng đem
đến cho nàng một xấp giấy viết tay rồi chiều chiều lấy từ tay nàng bản đánh máy. Lạnh lùng, xa
vắng.
Mười năm rồi nàng được vinh dự đọc trước mọi người tác phẫm của chàng. Từng chữ từng lời
như thấm vào da thịt, để đôi luc nàng thấy những lời đối thoại trong tiểu thuyết, của chàng
âu yếm dâng tặng cho nàng.
Vắng nàng rồi, Lãng Du sẽ gặp khó khăn. Chàng sẽ không tìm được một thư trung thành
tận tụy. Bao lầnrồi nàng giấu kín địa chỉ của chàng với các phóng viên. Biết nàng thư của
Lãng Du, bao người đã vây lấy nàng, tìm hỏi từng sở thích của chàng. Mong tìm ra một ít ánh
sáng về đời nhà văn nổi tiếng, nhằm làm vui lòng độc giả. Nhưng nàng vẫn lặng yên, mặc cho
họ tức giận bảo mình là kiêu ngạo, phách lối.
Hương Xuân cảm thấy mình lỗi với Lãng Du biết bao, khi nàng làm xáo trộn cuộc sống bình
lặng của chàng từ trước đến nay. nàng sẵn sàng dẹp bỏ tự ái đến làm với chàng một cách tự
nhiên. Phần Lãng Du, hình như chàng đã quên mất chuyện hôm nào, nên gần một tuần nay, cả
hai nối lại mối quan hệ bình thường như mười năm trước, không có gì đổi thay, ngượng ngập.
Chị, chị làm ơn cho em hỏi thăm một chút. Đang mải suy nghĩ, nàng chợt giật mình
ngẩng dậy vì một tiếng nói thanh thanh vang lên ở bên tai.
Ủa! Hương Xuân kêu lên một tiếng ngạc nhiên khi nhận ra người đang đứng trước mặt mình
là một cô gái ăn vận rất model. Cô là ai? Sao lại vào đây được?
Cô gái cười ngượng nghịu:
Trang 1/92 http://motsach.info
Con Gái Nguời Tình Hạ Thu
Dạ, em tên Anh Đào. Chị đừng la, em phải dùng mọi mưu kế mới gạt được ông lão gác cửa
đó.
Hương Xuân làm mặt lạnh lùng:
− Cô muốn gì?
Anh Đào cười bẽn lẽn:
− Em muốn xin chị cho em được xem mặt nhà văn Lãng Du một chút
Hương Xuân giật mình:
− Gặp Lãng Du? Nhưng đây đâu phải là nhà của Lãng Du
Chị Ơi! Anh Đào nắm lấy tay Hương Xuân năn nỉ - Chị đừng giấu em làm gì. Em theo dõi
mấy ngày mới biết đây là nhà của Lãng Du.
Hương Xuân đưa mắt nhìn người con gái xa lạ với một vẻ e dè. Nàng ta không đẹp lắm, nhưng
trẻ trung sôi nỗi la.
− Đi nghe chị! Em chỉ xin chị cho em đứng núp sau tấm rèm nhìn mặt người một lần thôi.
Hương Xuân lắc đầu:
− Không được. Lãng Du khó tính lắm.
Anh Đào nằn nì:
Em xin hứa với chị em sẽ lặng yên. Nhìn thấy mặt người một cái em đi liền. Lãng Du
không biết đâu mà chị sợ.
Hương Xuân nhìn Anh Đào hỏi lạ lùng:
− Nhìn một cái rồi đi liền, thế thì cô gặp để làm gì?
Anh Đào ngồi xuống ghê thở dài:
Chị biết không, nhà em tuốt dưới Vĩnh Long. Hôm đó nghe tin LÃng Du ra mắt công chúng
Câu lạc bộ làm quen, em vội lên ngay. Vậy không kịp. Hôm đó, em chỉ trông thấy chiếc
xe của người thoáng qua t hật nhanh. Em chạy hỏi khắp cả mọi người, cuối cùng mới biết nhà
của người ở đây. Nghe chị! Chị cho em nhìn mặt một lần đi.
Hương Xuân thở dài thương hại cho một cô bé cuồng si
− Lãng Du cũng chỉ là một con người bình thường. Không có gì đặc biệt đâu.
Anh Đào cãi lại:
Tại chị được gặp người hoài nên mới nói vậy. Chứ tụi em từ nào đến giờ chỉ được đọ văn
tưởng tượng ra người. Chị Ơi, em xin chị! Chị cho em được nhìn mặt người một lần nghe chị.
Hương Xuân lặng yên không nói. Tội nghiệp cho quá si cuồng nghiệt, không hay
Trang 2/92 http://motsach.info
Con Gái Nguời Tình Hạ Thu
mình đang đuỗi theo một bóng mờ ảo. Lãng Du không giống người thường. chàng không
tình yêu, không địa vị, chẳng giàu sang. lẽ vậy chàng trở thành thần tượng của
mọi người chăng?
Thôi được rồi! Hương Xuân dịu giọng bảo Anh Đào Tôi sẽ cho được nép mình sau bức
rèm nhìn Lãng Du! Nhưng phải hứa không được lên tiếng, cũng không được kể cho mọi
người nghe chuyện này nhé!
Anh Đào tươi ngay nét mặt:
Vâng, em hứa! chị Ơi, chị kể cho em nghe vài mẫu chuyện về đời của Lãng Du đi,
người có yêu ai thời trẻ không vậy?
Hương Xuân cười buồn:
− Cái đó tôi cũng như cô! Bù trất!
Anh Đào lắc đầu:
− Chị giấu em ư?
Không! Hương Xuân màng. Nàng đã nói thật. Mười năm làm việc với chàng. Nàng
khác hơn mọi người, không biết về chàng cả. Ngoài cái tính trầm lặng, ít nói còn chàng như
thế nào Hương Xuân không tài gì hiểu nổi.
Có tiếng kè xe. Hương Xuân giật mình đẩy Anh Đào nói nhanh:
− Chết! Lãng Du về đến, vô trốn nhanh đi
Anh Đào cũng lính quýnh không kém:
− Trời ơi! Em trốn ở đâu bây giờ?
Hương Xuân đưa mắt nhìn quanh. Phòng làm việc trống rỗng, không thể trốn vào đâu được.
Tiếng còi xe mỗi lúc một gần hơn. Hương Xuân nắm tay Anh Đào chạy lên lầu, chỉ vào đống
thùng củ bỏ phế nàng nói nhanh:
trốn đây! Đợi Lãng Du vào phòng khóa cửa lại chạy xuống liền nghe chưa? Tôi
xuống dưới kẻo chàng nghi ngờ.
Nói xong Hương Xuân chạy nhanh xuống cầu thang. Anh Đào cúi nhìn bộ quần áo xinh đẹp của
mình, rồi tặc lưỡi ngồi đại xuống đống thùng đầy bụi bặm. Trống ngực đập liên hồi.
Lãng Du đang từ dưới cầu thang đi lên. Đôi mắt ngó xa vời, chàng không hay mình đang bị
người nhìn trọn. Thờ ơ, chàng đưa tay mở cửa bước vào phòng một cách mỏi mệt chán chường.
Bật một điếu ciga đắt tiền, Lãng Du ngồi màng qua khói thuốc. Ôi, nhữn glúc này sao chàng
đẹp trai, phong trần thu hút lạ! Anh Đào quên mất lời hứa với Hương Xuân, rón rén rời chỗ
nầp tiến đến gần cánh cửa.
Lãng Du chợt nhỏm người dậy. Anh Đào dừng lại đứng tim. hồn! Chàng chỉ đi lấy một bức
thư.
Trang 3/92 http://motsach.info
Con Gái Nguời Tình Hạ Thu
Vầng trán của chàn gnhíu lại như chẳng hài lòng, miệng lẩm bẩm:
− Quái! Sao lại có người gởi thư cho mình thế này?
Ủa? Anh Đào lạ lùng, nàn gcứ ngỡ hằng ngày chàng phải nhận thật nhiều thư của người ngượng
mộ gởi đến chứ. À! Anh Đào chợt nhớ: Lãng Du giấu kín địa chỉ của mình, nàng gần như muốn
nín thở khi nghe chàng tặc lưỡi:
− Rắc rối quá, lại Hoài Thương với Hoài Yêu gì nữa chứ?
Xoẹt...
Chiếc quẹt trên tay chàng nháng lửa. Lãng Du từ từ đưa bức thư vào toan đốt bỏ đi không
buồn nhìn qua nội dung của nó.
Ui da! Một con kiến cắn vào chân đau điếng. Anh Đào không chịu nổi buột miệng kêu to.
Lãng Du giật mình để phong thư rơi ngay xuống đất.
− Ai đó! Chàng hét lớn. Anh Đào run run rời chỗ nấp:
− Dạ em!
Chàng cất hộp quẹt vào túi nhìn nàng ngơ ngác:
− Cô là ai? Sao lại có mặt ở đây?
− Dạ! Anh Đào bỗng nghe chân tay thừa thãi, lưỡi líu lại nàng nói một cách lung tung
Dạ cái này khôn gphải lỗi của chỉ đâu, nhà văn đừng nổi giận, cái này tại em, em năn nỉ chỉ
cho em được nhìn mặt nhà văn một cái thôi nhưng bị kiến cắn, em chịu hổng nổi, mới kêu
lên! xin nhà văn đừng la chỉ tội nghiệp.
Lãng Du thầm hiểu sự v iệc, anh cố làm mặt nghiêm nhưng vẫn không giấu được nụ cười qua
vành môi mỏng.
− Thế à! Gặp rồi, cô thấy tôi có gì khác lạ không?
Anh Đào lắc đầu:
− Không! Nhà văn không khác lạ, chỉ quá đẹp trai thôi.
Nàng như chợt lỡ lời, nín bặt giữa chừng. Đôi má hồng e thẹn. Lãng Du vẫn thản nhiên:
− Thế à?
Anh Đào chớp chớp mắt nhìn chàng, đột nhiên nàng nói thật nhanh:
− Lãng Du biết không? Tất cả tụi nó đứa nào cũng mơ ước được làm người yêu của anh ca?
Chàng giật mình:
− Cô nói gì?
Anh Đào không bối rối:
Trang 4/92 http://motsach.info
Con Gái Nguời Tình Hạ Thu
Em nói nếu Lãng Du bằng lòn ghtì sẽ rất nhiều người đến đây xin làm người yêu nhỏ của
anh.
Lãng Du trố mắt lạ lùng. Anh Đào bước lại gần chàng:
Em nói thiệt đó! Nàng chợt dừng lời cười khúc khích. Tụi còn nói giá được anh hôn
một cái...
− Hả! Lãng Du chợ kêu lên chưng hửng. Cô nói cái gì?
Biết mình đã lỡ lời, đôi má đỏ gay, nàng đưa tay lên bụm miệng, thân thể cứng đờ vì hổ thẹn.
Hương Xuân cũng vừa đi lên, nàng lại gần Lãng Du nói như biết lỗi:
− Tôi xin lỗi ông, không ngờ cô ấy lại khôn giữ tròn lời hứa.
Lãng Du lặng yên không đáp, chàng thẫn thờ nhìn bóng hai cô gái thoáng qua rồi mất hẳn.
Đóng chặt cửa phòng, Lãng Du thả mình ngồi xuống ghế salon mệt mỏi. Bỗng dưng chàng mỉm
cười ngớ ngẩn nhớ đến lời Anh Đào vừa mới nói. Nàng ấy nhắc đến nụ hôn, lẽ nàng nghĩ
rằng một người viết truyện tình như chàng, hẳn phải sành điệu về điều ấy lắm. Chứ làm sao
nàng biết được sự thật đã mười lăm năm rồi, chàng quên mất hương vị của nụ hôn. Ôi, những
cảm giác nôn nao kỳ lạ như chạy dập dồn trong thể. Bốn mươi ba tuổi rồi, sao chàng vẫn
không quên được cái cảm giác run run của bờ môi đặt vào bờ môi, một cách đam mê, vụng dại?
Vừa lạ lùng vừa thích thú cũng cảm thấy nao nao. Cứ sợ mọi người bắt gặp. Cái nụ hôn đó
đến với chàng bao giờ nhỉ? Lâu lắm rồi, những hai mươi mươi ba năm về trước...
...
Hoài ơi! Em đố anh nghe, vậy chứ em giống đức vua không? Thủy Tiên vừa thò đôi chân
xuống suối, vừa cất giọng hỏi chàng
Hoài loay hoay kê lại giá vẽ lắc đầu nói:
− Không
− Ư! Thủy Tiên lắc mình nũng nịu - Thế thì em giống cái gì?
Hoài đã kê xong giá vẽ, chàng đến bên nàng nắm lấy hai chân nàng bỏ lên bờ nói:
− Đã bảo đừng vọc nước cảm lạnh bây giờ.
Thủy Tiên chồm lên nắm lấy áo chàng;
− Thế thì em giống như cái gì hả?
Hoài phì cười hôn phớt qua đôi má hồng của nàng, rồi nói:
− Em ấy hả? Em giống y như một nàng tiên. Một nàng tiên của Hoàng hôn tím.
Đôi mắt nàng tròn xoe, ngơ ngác:
− Thế nàng tiên đó có đẹp không?
Trang 5/92 http://motsach.info