
Cuộc Đại Khủng Hoảng và Giải
Pháp của Keynes-PHẦN1
Kinh Tế Học Keynes
Tác phẩm của John Maynard Keynes (1883-1946) đã cung cấp
cho ta lời giải đối với vấn đề làm sao để nền kinh tế tăng trưởng
thông qua thặng dư dù cho mức lương có cao và thiếu vắng
những mối quan hệ kinh tế. Những nhà kinh doanh áp dụng
thuyết kinh tế học cổ điển giống như nguyên tắc trò chơi tổng
bằng 0 (Zero-Sum Game). Điều này có nghĩa là, nếu một bên có
được ,thì bên kia mất đi (tổng của cái được và cái mất bằng 0).
Do vậy, họ cảm thấy rằng nếu muốn tăng lợi nhuận thì phải giảm
lương. Trong giai đoạn thế giới xãy ra các cuộc chiến, thì Keynes
nhận thấy rằng thuyết này tồn tại những chướng ngại khó vượt
qua được: chính trị thực tiễn và lý thuyết.

Về khía cạnh chính trị, ông là người đầu tiên nhận ra rằng người
lao động ngày càng có sức mạnh hơn để kháng cự lại những
điều chỉnh cổ hủ như hạ thấp lương. Vào 1925, trong suốt thời kỳ
diễn ra cuộc tranh luận về tiền Thế Chiến Thứ Nhất chuyển sang
chế độ kim bảng vị, Keynes phản đối việc quay về tỷ suất ngang
giá giữa đồng bảng và vàng, chính tỷ giá này làm cắt giảm mức
lương thực. Một trong những điểm ông thường dẫn chứng là
ngành công nghiệp than đá ở Anh, nơi đó những người chủ cố
làm hạ mức lương của công nhân, dẫn đến sự kháng cự mạnh
mẽ. Ví dụ như, trong một bài thuyết trình về "Tình hình kinh tế
của Anh", ông có viết:
Một ví dụ về vấn đề cố gắng giảm mức lương - điển hình ở đây là
ngành công nghiệp than đá ở Anh - đã mang đến cho ta kết quả
đáng sửng sốt. Ngành công nghiệp này là một ngành"không
được bảo vệ". Những ông chủ hầm mỏ cho rằng nếu họ cư tiếp
tục trả tiền lương như mức hiện tại thì có lẽ họ sẽ bị phá sản. Mặt
khác, những người công nhân hầm mỏ cũng cho rằng nếu mức

lương được trả quá thấp thì kéo thấp mức sống của họ so với
những ngành khác. Những công đoàn khác cũng ủng hộ cho
những công nhân hầm mỏ này và tuyên bố rằng họ sẽ tổ chức
đình công với quy mô lớn nếu chính phủ cứ kiên quyết đòi giảm
lương.
Trong quyển Người Bảo Hộ Manchester, ông lặp lại quan điểm
chống đối lại hành động điều chỉnh đối với công nhân:
Tôi thật sự thông cảm với giai cấp công nhân khi họ cố chống cự
lại tình trạng bị giảm mức lương thực của mình. Tôi chắc rằng,
không thể giảm nguyên liệu trong tương lai gần mà không có sự
gắn kết với đấu tranh xã hội, mà những cuộc đấu tranh này
không thể lường trước được hậu quả.
Chính phủ ủng hộ cho bên những người chủ, và ban hành chính
sách đóng cửa các nhà máy, và dẫn đến cuộc tổng đình công
năm 1926.

Ba năm sau đó, vào ngày 31 tháng 8, năm 1928, trong bài báo về
"Cách Dấy Lên Làn Sóng Phát Triển Thịnh Vượng", từ kinh
nghiệm thực tiễn của mình, ông một lần nửa đứng lên phản đối
vấn đề "đột kích lớn về tiền lương" để mở rộng chi tiêu công
cộng.
"Bước đầu (giảm chi phí) là một bước đột kích lớn đối với mức
tiền lương. Việc đóng cửa mỏ than năm 1926 đã thể hiện sự nổ
lực tiến triển của hành động này, và nếu những người chủ được
chính phủ cho phép quyết tâm đạt những lợi ích sau khi đẩy lùi
được cuộc tổng đình công, thì họ có thể đã đạt được một số
thành công nhất định. Nhưng ông Baldwin hoàn toàn đúng khi
quyết định rằng lợi dụng tình hình đó để trục lợi thì hoàn toàn
không có lợi gì cho xã hội và chính trị.
Những sự kiện trong giai đoạn này đã cũng cố thêm cho kết luận
trên, khi trong những điều kiện hiện tại thì hành động công kích
đến mức lương không chỉ ảnh hưởng đến chính trị, mà còn là
một chính sách vụng về, bởi vì mức tiền lương thật sự tương đối

thấp do yếu kém về mặt thương lượng, mà trước khi có chính
sách công kích thì mức lương hầu như chỉ sinh lợi.
Ngày nay, trong thời gian trước cuộc tổng tuyển cử, thì hơn bao
giờ hết chính sách tổng công kích tiền lương không còn là vấn đề
nửa."
Một lần nửa vào năm 1930, trong tác phẩm về Uỷ Ban và Hội
Đồng Cố Vấn Kinh TếMacmillan (ECA), Keynes bác bỏ những lập
luận ủng hộ việc cắt giảm lương để giải quyết vấn đề khủng
hoảng kinh tế. Ông kêu gọi một sự công bằng xã hội cho công
nhân không chấp nhận mức lương thấp như thế cũng như cảnh
báo những mối nguy hiểm đối với họ. Ông cũng lập luận rằng
cuộc khủng hoảng mang tính toàn cầu và chính sách tiền tệ khép
kín của Anh có lẽ sẽ khả quan hơn nếu mức lương cao hơn. Ví
dụ như vào tháng 8 năm 1930, trong bài phản hồi lại loạt câu hỏi
của thủ tướng chính phủ, Keynes nhận ra rằng khi ta kết hợp
"mức lương hoàn toàn không đổi từ năm 1929" với "việc đồng
loạt giảm các mức giá khác" sẽ khiến cho mức lương thực tăng

