“Đêm kinh hoàng”: Một con ma
cà rồng quyến rũ nhưng không
hiền lành
Lần đầu tiên xem trailer phim Fright Night (Đêm kinh hoàng), tôi phải
lắc đầu ngán ngẩm. Lại phim ma cà rồng! Trào lưu này hơi bị lạm dụng
quá mức trong thời gian gần đây.
Thế mà bây giờ tôi cũng mò vào rạp xem phim. Có hai lý do. Một:
Đêm kinh hoàng thực ra được làm lại từ tác phẩm cùng tên, sản xuất
năm 1985. Lơ lửng giữa kinh dị và hài, Đêm kinh hoàng (1985) ấy vừa
rùng rn vừa buồn cười. Tôi vì thích bản cũ nên mun xem bản mới.
Hai: bn mi được Marti Noxon chấp bút. Dù hơi thất vọng vì kịch bản
phim gn đây của Marti Tôi là số bốn (I am number four) – dở kinh
khủng, nhưng sự dí dỏm cũng như đề tài ma cà rồng vẫn là một thế
mạnh tuyệt đối của Marti Noxon.
Poster phim "Đêm kinh hoàng", 1985
Còn đây là poster năm 2011, trông "digital" hơn hẳn
Đúng như dự đoán, Đêm kinh hoàng (2011) là một phim khá. Câu
chuyện bắt đầu khi Jerry (do Colin Farrell đóng) dọn đến gần nhà m
con Brewster (Toni Collette đóng vai m– bà Jane Brewster, Anton
Yelchin vai Charley Brewster). Cùng thời điểm đó, người dân của khu
phố lần lượt mất tích. Bạn học của Charley, tên Ed, mách vi cậu rằng
anh hàng xóm Jerry chính là một con ma cà rồng – nguyên nhân tại sao
khu phcó nhiều người mất tích đến như vậy. Thoạt đầu, Charley
không tin. Dễ hiểu thôi, ở Las Vegas thì hành động kỳ quái nào cũng có
thể giải thích được.
Tại sao Jerry ngủ vào buổi sáng?
Giải thích: Vì rất nhiều người làm ca đêm tại các sòng bài ở Las
Vegas, m đêm thì phải ngủ ngày chứ.
Vậy cớ gì phải bít hết cửa sổ, làm cả căn nhà không có lấy ánh sáng
mặt trời?
Giải thích: Có thánh sáng chói làm Jerry ngủ không được.
Thuyết phục mãi không xong, Ed tức quá, bỏ đi tìm bằng chứng một
mình. Nhưng sau khi chuyện xấu xảy đến với Ed, Charley bắt đầu cảm
thấy gì không ổn với anh hàng xóm bảnh bao sống cạnh bên.
Anh hàng xóm bnh bao này hoá ra có đầy đủ tính xấu của kẻ giết
người hàng loạt, và Charley dần dần bị cái lý thuyết “ma cà rồng” ám
ảnh.
Anh hàng xóm Jerry. May là Colin có một vẻ đẹp rất đàn ông, vì hình
tượng "ma cà rồng điển trai" theo trào lưu hiện giờ (mặt buồn buồn, hơi
lả lướt yếu đuối, đầu bù xù như không gội) đang làm tôi phát ngấy.
Colin Farrell xuất sắc nhập vai một nhân vật đểu cáng. Dĩ nhiên, Colin
Farrell vẫn là Colin Farrell (Nhng phim trước đây của anh: Điện thoại
công cng, Daredevil, Đội đặc nhiệm, Alexander…), dù độc ác thế nào
thì chàng tài tử này rất có duyên, tôi cảm thấy mình không thghét
Jerry 100% được. Cũng đúng thôi, nếu chỉ ác độc, cau có, hầm hè, t
Jerry đã bị hàng xóm để ý và bị chính quyền sờ gáy. Với hình tượng
“chàng trai tốt bụng”, Jerry tng rất vui vẻ, luôn giúp đỡ mọi người, lại
còn chăm chỉ đổ rác; nhưng ánh mắt luôn lóe lên cáiđấy nham hiểm,
đủ để người xem hiều được anh không bình thường. Đây là một sự cân
bằng phức tạp. Báo chí hay nhắc tới Colin như một tay chơi đẹp trai
của Hollywood, mà thường quên rằng anh còn là một diễn viên thực sự
giỏi.
Các din viên còn lại cũng không bị lép vế trước Colin Farrell; cậu bé
Anton Yelchin từng khiến các nhà phê bình sửng sốt vào năm 2001 vì
diễn xuất già dặn trong Trái tim Atlantis (Hearts in Atlantis), đã
chứng minh rằng cậu sẽ không chìm nghỉm khỏi Hollywood như bao
diễn viên nhí khác khi vào vai Charley Brewster. Charley có sự dũng
cảm và tính cứng rắn mà mt nhân vật chính diện cần có, nhưng giống
bao nam thiếu niên khác, cậu có những ưu tư ngô nghê và những hành
đông ngớ ngẩn – nhất là khi cu giao du với đám học sinh quậy phá để
“chứng tỏ” với bạn gái. Amy – bạn gái của cậu, do Imogen Poots đóng
– rất hấp dẫn, bởi phim giải trí cần một bạn gái hấp dẫn, nhưng ít ra
Amy cũng sát cánh với Charley để săn ma cà rồng, chứ không lả lướt
yếu đuối như một con búp bê vô dng bị đạo diễn giựt dây. Diễn xuất
của Imogen cũng trôi chảy, làm người xem tin rằng Amy tch Charley
vì nhận ra những cái tốt (lẫn xấu) của cậu, chứ không phải vì kịch bản
muốn thế.