Đi qua mùa gió
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN THỊ KIM HOÀ
Gió về.
Gió đánh dấu sự xuất hiện của mình bằng một thoáng lay động xao xác trên mấy tàu đu
đủ vàng héo rũ sau một đợt ngâm nước lũ dài dằng dặc từ tháng trước. Gió chiếm lĩnh
không gian chiều bàng bạc bằng cái lướt mình băng băng, xô đẩy mấy cụm mây hồng n
đè lên nhau thành những lớp vảy chồng chất như vảy cá. Gió tràn qua mái ngói đỏ dừ, rải
tá lả một lớp bụi nâu nâu cũ xỉn lên cái sân xi măng lổ chổ vết nứt và vết phân gà trắng
mốc meo.
Đang ngồi kết lại hột nút sổ chỉ trên áo bé Bo, nghe tiếng gió hờ qua khe cửa, cây kim
bé xíu trên tay chị bất giác đi lệch đường đâm vào tay nhói buốt. Một giọt máu đỏ hồng
rất nhanh tứa ra trên đầu ngón tay như một hạt đậu tí hon tròn trĩnh. Bo tinh ý trông thấy
vội chộp lấy tay mẹ cho vào cái miệng nóng hổi. Chị thấy đôi môi nhỏ chúm chím của
con quắp chặt lấy ngón tay mình. Cảm giác cái lưỡi hồng mềm mại, xinh xẻo của con
ve vuốt trên vết xước lẫn vết chai không biết từ lúc nào gồ lên như một cái gò nổi trên
đầu ngón tay chị. Chút nhoi nhói vừa đến bỗng trở nên nhẹ hẫng rồi biến mất, cũng
nhanh giống như khi nó xuất hiện .
“Hư! !”- Chị rút nhanh ngón tay ra khỏi miệng con .
“A! Con biết rồi máu có vị mặn mặn!” Con bé reo lên, mắt hấp háy vui như kiểu người
va phát kiến ra điều gì thật vĩ đại. “ Sao máu lại mặn thế mẹ? Vì mẹ ăn nhiều muối đúng
không?”
Chị xoa cái đầu tròn ủm của đứa con gái lên sáu, cười không ra tiếng. Ở cái tuổi này
ngày xưa chắc chị luôn vẫn theo chân rầy rà mẹ mình với những câu hỏi vì sao như con
bây giờ. Không biết mẹ có bực mình lên gắt um như chị đôi lúc vẫn làm với bé Bo
không nhỉ? Chị không nhớ nữa. Những mảng ký ức tuổi thơ xinh xẻo trong chị lẫn đâu đó
trong cái vũng lớn ngổn ngang những điều cần nhớ, cần làm: Qua nhà bác Hai xin rơm về
lót ổ cho máy con gà mái. Cạp lại mấy chỗ rách trên tấm sáo che trước sân. Kiếm vải vụn
nhét mấy cái lỗ thông gió trên khung cửa. Đan cho bé Bo thêm cái áo len…Bao nhiêu là
việc cần làm để mẹ con chị đi qua mùa gió. Cái mùa mà chluôn ghét nhất trong năm.
Nhà nằm ngay họng gió. Suốt cả thời thơ bé rồi thời thiếu nữ, chị không biết mình đã
từng nguyền rủa gió bấy nhiêu lần. Gió làm con diều duy nhất ba làm cho chđứt dây bay
mất, gió tung tập sách chị xuống ơng nước sau nhà, gió ghì tay lái để chiếc xe chị đạp
mỗi chiều đi học về nặng trịch những vòng quay, xô chị loạng choạng gần sắp ngã. Gió
làm xơ xác mái tóc dài, làm xù xì làn da con gái. Gió gi chị nhớ về một trưa nắng nhạt
nhòa, mẹ chị chạy ngược gió theo cái dáng gần mờ khuất của ba nơi cuối con dốc dài
dằng dặc. Chị nách đứa em trai còn thò lò mũi dãi đợi mẹ trên đầu dốc, thấy vỡ ra trong
cái bóng liêu xiêu trvề của mẹ những sợi gió đeo dính nỗi đau. Mẹ không mt lần nhắc
về ba từ sau buổi trưa ấy đến cuối cuộc đời mình. Chị cũng không nhắc. Sợ sẽ lại thấy
những sợi gió mang vết thương ngcũ nhưng chưa hề khép miệng.
Vết thương đó chẳng bao giờ khép miệng. Chị biết điều đó vào cái ngày mmất. Khi
em trai chị ôm di ảnh mẹ, chống cái gậy đầu bịt vải trắng, lạnh lùng đi qua một ông g
mắt ướt bàng hoàng run rẩy trên đôi chân vừa trải qua cuộc hành trình dài. Đi sau nó, chị
cố giữ cho ánh mắt mình đừng rớt lại. Ngôi nhà chem chị đã quen rồi chỗ trống của một
người cha. Sự trở về muộn màng không cứu n được những gì đã bị thổi tung đi trong
mùa gió tràn năm cũ. Ông già một mình lóc cóc xuôi dốc. Chị gục đầu xuống gối nghe
tiếng đứa em vọng vào ngực mình tưng tức, nghèn nghẹn:
“Mình không nhận ổng có ác lắm không Hai?”.
Cảm giác lúc đó sao mà y như cái lúc nó bỏ mặc cái xe dừng ngã chỏng chơ ngoài sân,
sầm sập tuôn vào nhà như một cơn gió chướng:
“Hai làm vầy mà coi được hả Hai? Hai không nghĩ cho Hai, cho em thì cũng phải nghĩ
cho đứa nhỏ sau này chứ? Hai làm chi rồi đời Hai khổ, nó khổ, em cũng khổ! ”
Người ta nói trẻ con khôn là khôn từ trong bụng m. Ở trong nơi tưởng chừng như đen
đặc và khép kín đó, trẻ vẫn nghe, vẫn cảm nhận được hết những gì xảy ra ở thế giới bên
ngoài. Không biết có phải vì lúc đó nghe cậu Ba rầy mẹ, biết cậu làm mẹ buồn, mẹ khóc
hay không. Mà từ khi rời bụng mẹ cho đến tận ba bốn tuổi, mỗi lần cậu về chơi vừa nhác
thấy mặt là Bo ré lên khóc lóc, ấm a ấm ức, dmãi không chịu nín cho. Một đợt cậu làm
lì, cứ xáng lại bế bổng lấy, Bo ta biết quẫy đạp không xong liền cắn cho cậu một phát rõ
đau vào bắp tay. Tối cậu giơ ra cho mẹ xem dấu mấy cái răng sữa nhỏ xíu vẫn còn hằn đỏ
lừ trên da, cười buồn:
“Chắc hồi xưa em kêu Hai bỏ nó nên giờ nó ghét em, cắn cái nào ra cái đó. Thấy
chưa?”.
Nhưng đó là cái thời Bo chưa biết chuyện. Bo nằm trong bụng mẹ thấy mẹ buồn mà
giận cậu, chứ đâu hiểu cậu thương mẹ đến nhường nào.
Cậu dạy trên phố, quen cô giáo chung trường. Ngày ra mắt, ba cô giáo nói kháy một
câu: “Nghe đâu chị Hai cậu sắp lên chức? Hôm nào dẫn anh rể sang nhậu chơi!”. Cậu tái
mặt trong cơn giận. Dứt cái phựt sợi dây tơ hồng vướng víu sắp xe xong. Đau nhưng
không nói một lời với mẹ. Trừ cái đêm cậu chân thấp chân cao trở về, người nồng khê
i rượu. Lúc đó Bo còn đang ngủ trong nôi trên nhà nên không biết. Nếu biết chắc Bo
sẽ chẳng còn ghét cậu lâu như thế. Nếu biết chắc Bo cũng sà vào lòng mẹ mà khóc ròng
như cậu. Cậu khóc to, tức tưởi và thổn thức. Như đứa trẻ bị người ta buộc phải từ bỏ một
món đồ chơi mình yêu thích nhất.
“Người ta khinh em, em chịu. Nhưng người ta khinh Hai, em nhịn không nổi, Hai ơi!”.
Và nếu có mặt lúc đó, chắc Bo sẽ nhìn thấy từ bên khóe mắt mẹ thi nhau tuôn ra những
giọt nước trong vắt và mặn chát. Mặn n cả máu.
Chị cũng kng nhớ rõ khi nào bé Bo thôi không khóc khi thoáng thấy cậu Ba của bé.
Hình như…(vẫn là cái trí nh có quá nhiều việc để nhớ khiến chị cứ lơ mơ, man mán).