
TIỂU LUẬN:
Một vài giải pháp kiến nghị nhằm
tăng cường khả năng cạnh tranh
của hàng giầy dép Việt Nam tại thị
trường Hoa Kỳ

Lời mở đầu
Phân công lao động quốc tế ngày càng trở lên sâu sắc. Chính yếu tố này nó
tạo ra các mối quan hệ hợp tác kinh tế giữa các nước. Sự hợp tác giữa các nước
được biểu hiện một cách sinh động qua hoạt động ngoại thương. Việt Nam là một
nước đang phát triển cũng đã có và đang có những động thái tích cực nhằm tham
gia vào nền kinh tế quốc tế. Tuy nhiên khi còn nhiều bỡ ngỡ khó khăn trong quá
trình hội nhập nhưng chúng ta đã thu được một vài kết quả đáng khích lệ.
Hoạt động xuất khẩu của nước ta trong thời gian gần đây đã có sự tăng
trưởng mạnh. Sự tăng trưởng này đã góp phần vào sự tăng trưởng kinh tế đất nước.
Cũng như các mặt hàng xuất khẩu khác hàng giầy dép của nước ta đã có những
bước tiến mạnh mẽ trong việc mở rộng thị trường xuất khẩu. Trong đó thị trường
Mỹ là một trong những thị trường hàng đầu. Thị trường này đã có nhu cầu đa dạng
về mẫu mã và chất lượng. Đây là điều kiện tốt để sản phẩm của Việt Nam xâm nhập
sâu hơn nữa vào thị trường này. Tuy nhiên cũng phải thấy rằng sản phẩm của
chúng ta còn hạn chế về nhiều mặt cả về mẫu mã chất lượng giá cả. Chính vì vậy
để giữ vững và phát triển hơn nữa thị trường này chúng ta cần phải có những giải
pháp cụ thể để nâng cao năng lực sản xuất cũng như năng lực cạnh tranh của sản
phẩm.
Trong khuôn khổ đề án này. Em xin nêu ra một vài điểm về năng lực sản
xuất của ngành giầy dép Việt Nam. Thị trường giầy dép của Hoa Kỳ. Từ đó em xin
nêu ra Một vài giải pháp kiến nghị nhằm tăng cường khả năng cạnh tranh của
hàng giầy dép Việt Nam tại thị trường Hoa Kỳ.
Về bố cục của đề án ngoài phần tài liệu tham khảo, phần mở đầu, phần kết
thúc. Đề án được chia thành:
Phần I: Năng lực sản xuất và xuất khẩu hàng giầy dép của Việt Nam
Phần II: Thực trạng xuất khẩu hàng giầy dép của Việt Nam vào thị trường
Hoa Kỳ
Phần III: Một vài kiến nghị nhằm khai thác tốt hơn thị trường giầy dép Hoa
Kỳ

chương I
sản xuất và xuất khẩu giầy dép của Việt Nam
I. Tình hình sản xuất và xuất khẩu hàng giầy da của Việt Nam
Để sản xuất và xuất khẩu được thì nó phụ thuộc trước hết vào các nhân
tố chủ quan của sản xuất, và thứ hai đó là nhu cầu thị trường.
1. Các nguồn lực phục vụ cho sản xuất hàng giầy dép của Việt Nam.
Khi nói đến nguồn lực cho sản xuất người ta thường để cập đến các
nhân tố quan trọng như lao động, vốn, nguyên vật liệu, công nghệ, cơ sở hạ
tầng…
1.1. Các yếu tố về nguồn nhân lực
Như chúng ta đều biết Việt Nam là một nước có dân số trẻ với 80 triệu
dân trong đó khoảng 50% là trong lực lượng lao động 42% dưới tuổi lao động
điều này khẳng định một điềulà Việt Nam có một lực lượng lao động đông
đảo trẻ và có sức khẻo. Lực lượng lao động này có vai trò quan trọng đặc biệt
trong các ngành cần nhiều lao động như ngành giầy dép. Với số lượng đông
đảo kết hợp với chất lượng ngày càng được bổ xung và nâng cao. Chính các
yếu tố này góp phần giúp doanh nghiệp có thể mở rộng sản xuất, áp dụng
khoa học công nghệ mới từ đó nâng cao năng suất lao động và cả hiệu quả
kinh doanh
Nguồn lao động phổ thông phục vụ cho sản xuất có thể coi là thế mạnh
trong quá trình hội nhập, buôn bán với thị trường nước ngoài. Tuy nhiên đội
ngũ lao động chất lượng phục vụ cho sản xuất lại cực kỳ thiếu thốn, trình
độcũng chưa đáp ứng được yêu cầu của sản xuất chính vì vậy mà các sản
phẩm của Việt Nam có mẫu mã đơn điệu và thường xuyên phải gia công chế
biến cho các hàng nổi tiếng trên thế giới dĩ nhiên là làm theo mẫu mã của họ.
Khi làm như vậy mãi dù doanh nghiệp vẫn có việclàm nhưng thực tế thì hiệu
quả sản xuất không cao do giá trị gia tăng thấp và quan trọng hơn đó là doanh
nghiệp không thể quảng bá được hình ảnh của mình vì vậy tên tuổi của doanh

nghiệp trên thị trường có thể nói là tương đối mù mịt. Trong tương lai gần thì
vấn đề này cần phải được giải quyết một cách triệt để nếu ngành này cần phải
được giải quyết một cách triệt để nếu ngành giầy dép muốn đứng và bước đi
bằng chính đôi chân của mình.
1.2. Công nghệ sản xuất
Như chúng ta đều biết các doanh nghiệp Việt Nam với tiềm lực nhỏ của
mình rất khó có khả năng đầu tư lớn đặc biệt đầu tư đồng bộ một hệ thống
máy móc . Chính vì vậy mà công nghệ sản xuất của các doanh nghiệp thường
là cũ kỹ lạc hậu, chấp vá. Tuy có một số doanh nghiệp đã mạnh dạn đầu tư
cho công nghệ sản xuất nhưng xét một cách chung nhất thì mặt bằng công
nghệ sản xuất của ngành giầy dép Việt Nam ở trong tình trạng lạc hậu chấp
vá. Chính yếu tố này nó làm cho chấtlượng sản phẩm bị hạn chế, nguồn
nguyên vật liệu bị lãng phí, năng xuất lao động giảm từ đó mà rất khó có thể
cạnh tranh về giá do chi phí sản xuất cao. do vậy trong tương lai doanh nghiệp
cũng nhưn àh nước phải có sự kết hợp cùng nhau để tháo gỡ vấn đề này. Bằng
các nhà nước đầu tư cho hoạt động nghiên cứu sản xuất các công nghệ mà
mình có khả năng đồng thời cho doanh nghiệp vay các khoản vốn ưu đãi cả về
thời gian và lãi xuất để doanh nghiệp tiến hành mua sắm công nghệ. Trong
quá trình mua sắm công nghệ cần phải chú ý tránh mua phẳinhngx công nghệ
lạc hậu mà thế giới đã thải ra gây lãng phí cho doanh nghiệp và cho xã hội.
1.3. Nguồn vốn cho sản xuất
Việt Nam một nước đang phát triển ở trình độ thấp chính vị vậy mà các
doanh nghiệp chủ yếu là các doanh nghiệp vừa và nhỏ. Các doanh nghiệp này
có quy mô nhỏ vì vậy mà nguồn vốn cũng bị hạn chế. Thiếu vốncho mở rộng
sản xuất kinh doanh là một vấn đề được coilà thường xuyên với doanh nghiệp
thiếu vốn nó bó buộc doanh nghiệp trong việc đầu tư cải tiến công nghệ, mua
sắm nguyên vật liệu. Chính vì vậy mà sức cạnh tranh về quy mô bị hạn chế
trong tương lai nhà nước cần có những cơ chế chính sách giúp doanh nghiệp
đầu tư phát triển, có các chính sách nhằm thu hút các nguồn đầu tư hỗ trợ từ
nước ngoài một cách hiệu quả. Về phía nhà nước thì như vậy doanh nghiêp

cũng phải có những động thái để tự mình khắc phục khó khăn như tìm kiếm
nguồn đầu tư, và đặc biệt là phải có sự liên kết chặt chẽ giữa các doanh
nghiệp với nhau để tận dụng nhữnglợi thế của nhau, hạn chế những hạnchế ở
mức thấp nhất. Đặc biệt trong việc buôn bán trên thị trường quốc tế thì liên
kết nó cho doanh nghiệp có lợi thế vì quy mô trong quá trình cạnh tranh.
Chính vì vậy giải quyết vấn đề này không thể phó mặc cho Nhà nước hay
doanh nghiệp mà phải có sự kết hợp cả hai.
1.4. Nguồn nguyên vật liệu
Nguyên vật liệu được coi là nguồn hậu cần cho sản xuất. Thiếu nó thì
quá sản xuất không thể phát triển được. Quan trọng là như vậy tuy nhiên một
thực trạng trong ngành sản xuất giày dép của Việt Nam là tình trạng thiếu
nguyên liệu chầm trọng điều này được thể hiện ở chỗ. Theo thống kê thì giá
trị nội địa của hàng giầy dép xuất khẩu của Việt Nam chỉ vào khoảng 25
điều đó có nghĩa là Việt Nam nhập khẩu từ 75-80 nguyên phụ liệu. Việc
nhập khẩu nguyên phụ liệu nó có ảnh hưởng bất lợi cho sản xuất. Điều này
được thể hiện ở một số điểm sau.
Thứ nhất thiếu nguồn nguyên vật liệu nó làm cho sản xuất thụ động.
Đặc biệt trong những lúc nguồn hàng khan hiếm doanh nghiệp không có khả
năng đáp ứng yêu cầu của khách hàng dẫn tới các khách hàng cả quen thuộc
và mới phải tìm nguồn khác vì vậy doanh nghiệp vừa mất cơ hội làm ăn vừa
mất uy tín trong kinh doanh.
Thứ hai là việc phải nhập khẩu nguồn nguyên vật liệu nó làm cho chi
phí sản xuất gia tăng do giá nhập khẩu bao giờ cũng cao hơn giá của hàng hoá
trong nước chính vì vậy mà giá thành của sản phẩm cao và điều đó đồng nghĩa
với giá bán cao. Kết hợp giữa giá cao và các yếu tố hạn chế về chất lượng, uy
tín thì sức cạnh tranh của hàng hoá bị hạ thấp từ đó mà cơ hội xâm nhập thị
trường gặp nhiều khó khăn.
Giải quyết vấn đề nguồn nguyên vật liệu cho ngành giầy dép phải có
sự kết hợp của nhiều ngành có liên quan trong đó vai trò định hướng của
chính phủ, sự phối hợp chặt chẽ của bộ nông nghiệp và phát triển nông thôn,

