Hội chứng choáng váng
sau xem phim
Nguyên băng đi xem chiều thứ Bảy về, nhanh nhất có bạn Trương Quý
đã kịp viết 1 cái note dài thòng và 1 bản biên tập lại đăng trên Tui Trẻ.
Nhà phê bình điện ảnh Lâm Lê chưa thấy có ý kiến công khai, nhiếp
ảnh gia Nhô vẫn đang băn khoăn vài điều chưa thỏa, còn Thỏ tôi (nhại
chữ Huệ tôi trong phim) thì bị choáng váng c ngày Chủ Nhật sau đó
nên ngủ li bì, chiều thức dậy thấy phải làm gì đó nên phóng xe hết Đại
lộ Đông Tây đến tận An Lạc rồi lại quay về, ra chợ, mua đồ, nấu ăn,
những mong hết choáng váng.
Giờ đã bt choáng nên có vài chia sẻ mong tìm được đng cảm. Chỉ là
chia sẻ thôi nhé, không phải bài phê bình điện ảnh trá hình đâu, ai đồng
cảm thì comment, ai không đồng ý thì cũng comment.
Tui muốn đặt ra câu hỏi này để rồi sau đó diễn giải những gì mà Tây
Sơn Hào Kiệt làm tui choáng.
TUI CHOÁNG/SỢ HÃI/KINH KHIẾP/BUỒN CƯỜI/ NHẤT VÌ
NHỮNG CÁI/ĐIỀU GÌ TRONG PHIM NÀY?
Câu trả lời lần lượt như sau:
Tui đau cả tai nhức cả đầu khi thấy một đám ô hợp (được gọi là nghĩa
quân Tây Sơn) lải nhải “Hoàng đế Quang Trung vạn tuế” đến cả chục
lần trong âm thanh rất khó chịu của một bản mix rất tồi, chắc chng có
gì bôi ra cho phim thêm dài nên tận dụng các màn hô hào. Tương tự,
khi thấy mặt anh Lý Hùng đơ đơ ra hét thất thanh “Hỡi ba quân tướng
sĩ, hỡi tất cả nghĩa quân” cỡ năm sáu lần gì đó thì tui rú lên cười không
che giấu trước 5 khán giả khác trong rạp: 3 người nhà tui cng 2 khách
vãng lai khác đã b về sớm khi phim còn chừng 30 phút.
Tui đồng ý với em Thỏ Xê Dịch (đi xem sau tôi 1 ngày) rng bữa tiệc
Lê Chiêu Thng đãi Tôn Sĩ Nghnm bụi tí.
– Tui vô cùng buồn cười khi đến những màn cận chiến có “vua Quang
Trung”, thi thong nổi hứng vua còn khinh công.
Quân “đch” lè nhè: Ngươi là ai?
Quân ta anh dũng đáp: “Ta là Nguyễn Huệ/hoàng đế Quang Trung”.
Quân địch: ”Thế thì ngươi phải chết”.
Và thế là véo véo vù vù loang loáng chưa kịp nhìn ra cái gì thì quân
địch lăn quay ra chết tươi máu phun ra như màu mùng tơi (tím ngát).
Chả biết huy động bao nhiêu võ sư mấy đẳng vào mấy cái vai này, k
cả Lý Hùng, mà đánh đấm thua cả cô… Ngô Thanh Vân!!!
– Tôi không thấy nghĩa quân Tây Sơn đâu cả, chỉ thấy một đám nhốn
nháo đi lại lộn xộn, vác kiếm khua khua trên đầu như trẻ con rước đèn
ông sao, như trẻ con chơi trận giả, lúc tập võ (được quảng cáo là võ c
truyn Bình Định) thì uể oải mỗi đứa đánh một kiểu, xung quanh còn
có một đám mặc quần áo cộng đồng các dân tộc Việt Nam cầm que
cầm cờ cầm phướn khua khua cổ vũ, thật là buồn cười không chịu nổi.
– Thêm mt tràng cười nữa cho cả nhà tôi khi đồn Ngọc Hồi tranh tre
nứa lá xuất hiện, thần công bắn quá trời ntưng bừng mà không thấy
đất tung nhà đổ cỏ cháy, ấy là vì lửa tạo ra bằng vi tính mà, gikhông
tưởng được, cho nên đồn Ngọc Hồi kiên cố chả thấy đâu, thấy mỗi i
lều xơ xác mà cháy mãi từ đầu cảnh đến cuối cảnh vẫn chưa xong.
Còn nhiều cái buồn cười choáng váng nữa, mọi người muốn tham khảo
thêm thêm thì xem trên trang Facebook của bạn Trương Quý
(http://www.facebook.com/nguyentruongquy).
Điều cả nhà tui rút ra sau khi xem phim này là:
– Thấy thương cho những nghệ sĩ điện ảnh nổi tiếng, thương cho những
nỗ lực của các địa phương đã ngây thơ tin vào một dự án điện ảnh
hoành tráng, chắc họ không thể hình dung được sản phẩm cuối cùng lại
khinh khủng như thế. Thương cho hàng nn người tham gia vai quần
chúng, họ nghĩ hình nh họ trên phim chc oai hùng lm, nghĩa quân
Tây Sơn kia mà, vậy là cui cùng chlà một đám lố nhố, lộn xộn, thật
không ra ththống cống rãnh gì.
– Nhng phim “lịch skiểu này chỉ có hại cho người xem, nhất là học
sinh mà thôi, vì người ta chả thấy đâu hình ảnh oai hùng đ mà thào,
chỉ thấy xu hổ mà thôi.
– Có một số báo, một số bn tỏ vẻ thương hại nhà sn xuất nên có phần
ưu ái nương tay,i rằng hãy chia sẻ, hãy thông cảm vì tâm huyết với
lịch sử. Tôi cho rằng nếu người ta có tâm huyết thực sự thì hoặc đã
không làm ra cái phim tệ thế, hoặc là không làm phim luôn để tiền đó
làm các hoạt động cổ vũ lòng yêu nước thực tế và giá trn nhiều.
Nương tay và thương hại trong trường hợp này là tiếp tay cho cái nguy
hại. Tôi mong phim nàyế chỏng gọng để một là người ta không còn
hoang tưởng nữa mà thực tế hơn để làm phim hay n, hai là bọn trẻ
không b tiêm nhiễm những hình ảnh kinh d về nhng người anh hùng
đáng ngưỡng mộ.
Thoạt đầung tính viết vui vui châm biếm thôi, nhưng sau thấy phải
nghiêm khắc mới được.
Tui viết xong rồi, hết choáng váng rồi.
Chúc bà con vui vẻ.