
Marketing không áp dụng quảng cáo (P.3)
Truyền thống quảng cáo trung thực của Nhật Bản đã có từ rất lâu. Trong thế kỷ đầu tiên sau
công nguyên, các du khách Trung Quốc ấn tượng với đức tính trung thực của các thương nhân
Nhật Bản đến nỗi họ đã mô tả đức tính này là nét văn hóa đặc trưng của người Nhật.
Ngày nay, sự trung thực có lịch sử 2.000 năm tuổi này được phản ánh qua nhiều chi tiết: các nhà
hàng bày mẫu thức ăn trong tủ kính trước cửa và báo giá bằng số tròn bao gồm thuế và tiền boa
bán hàng. Nếu bạn nhìn thấy một món ăn đề giá 800 yên thì đó là tổng giá bạn phải trả. Biên tập
Stephanie Harolde của nhà xuất bản Nolo, người đã sống và làm việc ở Nhật Bản, cho biết thêm
là các doanh nghiệp Nhật Bản không bao giờ hạ bệ đối thủ cạnh tranh hoặc buông những lời so
sánh ám chỉ sản phẩm của mình tốt hơn sản phẩm của đối thủ cạnh tranh.
Nhưng cũng có một số người lại ngăn cản cuộc chiến giữa chủ nghĩa hoài nghi và sự lừa bịp
trên. Ví dụ, trong số ra ngày 23 tháng 7 năm 2002, tờ Time giật tít như thế này “Thế giới chỉ
quảng cáo, quảng cáo và quảng cáo”, và Keithe Rein, Chủ tịch của Công ty dịch vụ marketing
DDB WorldWide phản bác “Tôi phản đối bất kì hình thức lừa đảo nào. Nói cho cùng, đó là kiểu
kinh doanh bất chính.”
Loại hình quảng cáo không trung thực đặc biệt gây khó chịu vì nó khá xảo quyệt và làm liên lụy
đến những tạp chí hay tờ báo mà bạn hằng ngưỡng mộ cho đến khi phát hiện ra “mặt trái” của
chúng.Việc này diễn ra như sau:những ấn phẩm này chào hàng sản phẩm và dịch vụ của người
quảng cáo trong các bài phóng sự của mình.Chẳng hạn, người ta biết rằng một số tạp chí máy
tính đã bình phẩm thiên vị cho sản phẩm của những đơn vị6 quảng cáo nhiều, và những tờ báo
nhỏ thường tung hô sản phẩm và dịch vụ của các doanh nghiệp – những đơn vị sẽ mua không
gian quảng cáo.Một khi đã khám phá sự thật phũ phàng này, bạn sẽ thấy rằng, mọi thứ được ca
tụng trên những ấn phẩm đó, ngay cả những doanh nghiệp thực sự tuyệt vời, cũng bị nghi ngờ.
Quảng cáo xảo quyệt đang tràn lan trong nền văn hóa của chúng ta; từ việc “tài trợ tăng cường"
cho các buổi biểu diễn truyền hình để truyền tải những thông điệp giống hệt những chương trình
quảng cáo thương mại trên truyền hình cho đến việc đặt hàng quảng cáo (đưa hàng hóa có tên
nhãn hiệu vào phim, trò chơi và truyền hình).
Marketing ngầm hoặc Marketing biến tướng xuất hiện khi khách hàng tiềm năng không nhận ra
mình đang bị lọt vào phạm vi marketing. Lấy ví dụ, khi những người nổi tiếng xuất hiện trên một
talk show truyền hình và ca tụng một loại “thần dược” nào đó mà không đề cập gì đến công ty
dược phẩm đang trả tiền cho họ. Chưa hài lòng với kiểu lăng xê sản phẩm trên, nhiều công ty
còn trả tiền để các tác giả đưa nhãn hiệu của họ vào sách.
Và còn tồi tệ hơn khi ranh giới giữa quảng cáo và cuộc sống ngày dần mờ nhạt. Những người
lăng xê mốt được trả tiền để tham dự các bữa tiệc đình đám. Những người có ảnh hưởng được
thuê đến những quán bar đông khách và trò chuyện về những thương hiệu nhất định (một cách có
chủ ý). Hoặc nhà quảng cáo bỏ tiền để mời các bà mẹ lên tiếng ca ngợi một game bóng đá, thu
hút giới trẻ đi phân phát những mẫu áo, tranh ảnh, và CD mẫu quảng cáo cho sản phẩm nào đó.
Tại các trường trung học thuộc Tampa, Florida, gần đây các lớp học đã biến thành mô hình Nhà
hàng Outback (Outback Restaurant) thu nhỏ với sàn gỗ, trần nhà màu tím đặc trưng và cách bài
trí theo phong cách Úc. Xu hướng này cũng xuất hiện ở những chi nhánh ngân hàng do sinh viên
quản lí trong chính những trường trung học được chọn.

