Những thứ được đề cao quá đáng
khi một bộ phim thành công
Nhà cựu phê bình phim Mark Juddery ca tờ Huffingtonpost hn là rất
bực mình khi nghe thiên hạ gán thành công (thương mại) của một bộ
phim cho những yếu tố chả liên quan gì hết, dưới đây là danh sách
những thứ mà Mark cho rằng ‘được đề cao quá đáng’ khi phim nào đó
câu được nhiều khách:
Sức mạnh của ngôi sao: ai cũng biết rằng diễn viên 'ngôi sao'cát-xê
khủng, vì mọi người tin rằng 'sao' là lý do hàng triệu người mua vé vào
rạp. Nhiều studio lớnng tin điều này, dẫn đến chuyện hàng tá phim
thất bại thảm hại dù có ngôi sao cỡ bự. Nhìn vào doanh thu phòng vé,
ta sẽ thấy rằng 'sao' chỉ là mt phần của thành công - thậm chí còn
phần rất nhỏ. Vào năm 2010, Sandra Bullock được tung hô là 'ngôi sao
đem lại nhiều doanh thu nhất cho phòng ' (nhờ phim "The Proposal"
"The Blind Side"), nhưng cũng trong năm đó, phim "All about
Steve" của cô thất bại thê thảm về doanh thu. Giáo sư Kinh tế Abraham
Ravid đã thực hiện một nghiên cứu, rồi kết luận rằng: "Ngôi sao và
thành công của phim không liên quan vi nhau. Đây là một trngại
lớn của các studio, mỗi năm họ phải trả những diễn viên hng A rất
nhiều tiền, đủ cho một ngôi làng 100 người sống thoải mái, "làng" tại
một đất nước phát triển đấy, không phải làng của nước nghèo đâu."
Trong nh: Dân chúng và giới báo chí đổ xô đi gặp Brad Pitt và
Angelina Jolie, nhưng đa số thích 'gặp mặt' nhiều hơn thích xem phim
hđóng.
Bài phê bình: Với tư cách của một cựu phê bình phim, tôi rất thích đọc
các bài bình, thường thì chúng thú vị còn hơn cả... phim. Các đạo diễn
có nói gì đi nữa, họ rất lúng túng trước sức mạnh của các bài phê bình.
Năm 1998, James Cameron yêu cầu báo Los Angeles Times đuổi việc
nhà phê bình Kenneth Turan vì anh 'dám' vạch ra các sai sót của phim
"Titanic". Tôi không hiểu tại sao Cameron lại bực bội, vì thiên hạ vẫn
bỏ lời của Turan ngoài tai và đổ xô đi xem Titanic như thường. Khác
với các bài phê bình sân khu - vn có thể dìm chết hoặc đưa một vở
kịch đến vinh quang - phê bình phim không có nhiều thế lực lắm ở
Hollywood. (Ví dụ 1: "Transformer: Dark side of the moon" (bị chê
nhưng vẫn lời), ví dụ 2: "Công dân Kane" - một tác phẩm kinh điển,
nhưng thất bại về mặt doanh thu khi công chiếu vào năm 1941). Trong
ảnh là 'huyền thoại sống' của giới phê bình phim: ông Roger Ebert,
nhưng ông này khen phim nào thì chưa chắc phim đó sẽ thu về nhiều
tiền.
3-D: Không phải ai cũng ưa phim 3-D. Huyền thoại sống của lĩnh vực
k xảo - ông Douglas Trumbull - một người rất yêu công nghệ mới
(trong đó có c3-D) cũng đồng quan điểm. " (3-D) rất tuyệt để áp
dụng cho những phim như "Alice ở xứ thần tiên", nhưng một phim tình
cảm thì có lẽ không nên dùng 3-D" ông nói với tôi hồi năm ngoái. "Một
sphim mang tính kch nghệ cao, chúng chủ yếu tập trung vào diễn
viên và diễn xuất ng như cảnh dựng. Tôi nghĩ nếu bạn trộn 3-D vào
các phim đấy thì nó sẽ làm hỏng mất phong cách tự nhiên ca phim."
Như vậy, 3-D hợp với những phim n"Alice ở xứ thần tiên" hay
"Avatar"; còn phn lớn các phim khác thì không. Ngay cphiên bản 3-
D của Titanic (mới ra mắt cách đây vài tuần) cũng không thu về bao
nhiêu tin. Trong ảnh là ông Douglas Trumbull (tóc bạc) ch đạo một
cảnh quay 3-D trước phông nền xanh.
Thể loại này dễ kiếm tiền hơn thể loại kia: 'Thể loại' gắn liền với nền
công nghiệp phim ảnh, chúng ta hay cho rng một bộ phim phải thuộc
thể loại nào đấy. Bộ phim này sẽ nằm trong cái 'hộp thể loại' nào đây?
Ok, "American Reunion" (Bánh Mỹ 4) là phim hài,n "The
Avengers" là phim siêu anh hùng. Nhưng "Forest Gump" thì sao?
Người ta cho nó vào hộp 'tâm lý' nhưng tôi thì thấy nó cũng có chất hài.
Còn "Titanic"? Tình cảm hay bom tấn hay thảm kịch lịch sử? Khi
người ta đến rạp, có lẽ họ không chọn giữa "Hài hay hành động", mà
suy nghĩ "Đây có phải là phim mình mun xem không?". Trong ảnh là