Phóng sinh
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN HOÀI SÂM
Theo tục lệ, tháng 7 là tháng tội, tháng cúng hồn. Nhà nhà chuẩn bị lễ cúng, người
người phóng sinh. Người ta ra chợ mua hàng chục kilogram cá con, rùa, baba, lươn, ốc…
chọn một khúc sông bình n để thchúng xuống, không quên kèm theo những điều cầu
xin, điều ước may mắn, điều mật đang mong đợi cho cuộc đời. Em nào không bcâu,
bbỏ lưới, điện may mắn sống được quãng đời thanh niên, bảo tồn nòi giống. Em
nào không may thì vào nồi hoặc lại ra chợ …
Nhthì li khác. Nhỏ không chờ tháng 7. Ngày nào đi chợ gặp mớ con còn sống hay
lươn, ếch… còn nhlà Nhmua và đem ra sông gần nhà thả. Nhỏ không ước điều gì, ch
thì thm “Hãy tr về với dòng sông các em nhé, hãy sống vui, sống khỏe nghe
“Tiền mẹ dặn mua trái cây nhỏ mua phóng sinh hết, mhỏi, Nhỏ cười “Con nhịn ăn trái
cây được mà má, con vẫn khỏe mạnh như vầy nè…”
Đi Chùa, nhỏ tần ngần thương những chú chim yếu đuối chen chúc nhau trong lồng đầy
hơi nóng khói nhang. Những chú chim được phóng sinh chỉ bay được một đoạn gần đó,
có khi bị bắt lại ngay.
Những lần sau Nhỏ mua theo cái lồng chim, mua những chú chim bỏng tội nghiệp, bỏ
lên xe, chđi thật xa, đến những phố cây cối rợp bóng mát, mới nhẹ nhàng mlồng
chim ra, những c chim sung sướng tung cánh vào trời xanh bao la. Nhỏ mỉm cười nhìn
theo, lòng nh nhõm.
ẩn tình yêu
Phong trào ăn nhậu, Karaoke chút em út giải trí. Cuối năm. Lương thưởng rủng rỉnh,
anh blũ bạn kéo đi.
Kinh tế khó khăn, những gái quê lên thành phkiếm tiền, trẻ măng, xinh như mộng,
nước hoa thơm nức, ngực tấn công, mông phòng thủ, ẻo lả mời chào…
Anh ngồi cạnh một cô. Ba mươi mùa xuân vẫn vẹn nguyên. Trơ như đá. Bên cạnh bạn
đang hát hò tán tỉnh, bông lơn, tay chân khua khoắng loạn xạ.
Anh chợt nhớ day dứt. Giờ này đang bận bịu chăm sóc hai đứa con nhỏ. Chồng
ham chơi đã bmẹ con cô. Tuổi ba mươi nhuốm màu m buồn. Nhưng đẹp nao lòng.
vùi đầu vào công việc, hết giờ vội ng đón con, chăm sóc, dạy con, chẳng phút nào cho
riêng mình. Mái tóc đen dài luôn được cuốn chặt gọn gàng sau gáy. Đã bao lần anh xin cô
cho anh góp một tay vào chăm sóc hai đứa trẻ, nhưng cô một mực chối từ.
Bạn anh cười, cu cậu bị khùng, thiếu gì gái trđẹp độc thân trên đời này, lại đi đâm đầu
vào bụi rậm…”. Mấy gái quan anh không ý kiến gì. Người mai mối anh cũng
không nghe.
Anh u biết bao. Yêu strong sáng, yêu tâm hồn dịu dàng, thánh thiện, yêu stần
tảo, cam chịu của cô. Đã bao lần anh ước được vùi mặt mình trong mái tóc thanh xuân
ấy. Chỉ nghĩ đến cô, ngắm nhìn gương mặt dịu dàng ấy là anh cảm thấy xốn xang, tan
chảy. Nhiều lần, anh bấm điện thoại chỉ để được nghe giọng nói m áp của cô. Doanh
nhân thành đạt. Anh sẽ đem lại hạnh phúc cho mẹ con cô. Chắc chắn. Anh ước được
chăm sóc như người tình, người yêu và người chồng đích thực. Anh sẽ làm tất cả để
mẹ con cô được sung túc. Nhưng cô vẫn tránh anh.
“Yêu nhau đi, đời ta nghĩa chi, yêu nhau đi cho nhau môi hôn đam mê giây phút
này…” gái mặt hoa, da phấn, mũi thẳng tắp ngi bên cạnh ngả đầu vào vai anh, áp b
ngực căng cứng o người anh. Mùi nước hoa vấn vít khắp người anh. Anh thở hắt ra.
Lòng lạnh tanh. Không cảm xúc.
Hết bài hát, anh trtiền, đi ra trong sự ngỡ ngàng của đám bạn mặt i đã tưng bừng vì
bia rượu, những cô gái trcũng đã liêu xiêu…
Anh lấy xe, mua một bó hồng nhung đỏ tuyệt đẹp, đi thẳng đến nhà cô.
Trong nhà, cô đang ngồi dạy con gái học bài. Mái tóc cô xõa đầy bờ vai.
bối rối ra mở cửa. Lặng im. Thảo ơi, anh yêu em!” Anh thì thm đầy âu yếm. Anh
lắng nghe được cả tiếng trái tim mình đập rộn ràng trong lồng ngực…