Phóng viên truyn hình
Chờ chiếc xe chở các vị khách đã lăn bánh, Thông mới li gầnn, nháy mắt:
- Cà phê chứ?
- Em đang quá chừng việc đây. Đâu rảnh như mấy ông đạo diễn!
- Thì emn cả đời để bận mà? Đi, xuống căngtin uống ly nước rồi về làm tiếp.
- Không, k cà là không kịp. Mai phải duyệt kịch bản “Kêu tài trợ” rồi.
- Thì thôi… Làm việc túi bụi vy coi chừng ế đấy cô em!
Tiếng ạ kéo dài của Thông như học trò tiểu học trước cô giáo cũng không làmn
chùn bước. Nmột nụ cười xin lỗi, Vân quay lưng, còn kịp buông lời tếu táo:
- Thì ế rồi mà.
Vân về phòng, mmáy ra và phút chốc cô đã nhập tâm vào bài viết đang dang dở.
Tương đối yên tĩnh, chỉ có tiếng láchch phát ra từ bàn phím và mái đầu Vân
đang ngửng lên cúi xuống trước màn hình.
Lúc cô dừng tay thì đã gn 12 giờ trưa. Cô tắt máy, đóng cửa phòng lững thững
xuống căngtin. Chị Hồng đon đả: “Sao đi ăn muộn thế em? Người ta ăn xong về
hết rồi”.cười với chị, uể oải ly chén đũa.
Món cá kho hôm nay hơi mặn và rau ci xào dai quá. Cô cnuốt để còn sức chiu
phóng xe hai chục cây số xuống xã. Kch bản viết gần xong nhưng có vài chỗ ln
cấn chưa ổn. Phải xuống kiểm tra lần nữa. Chợt nhớ lời anh Thông lúc sáng: “Làm
việc túi bụi vậy là coi chừng ế”.
2. Vân được giao hai chương trình mỗi tuần, Măng non và Muôn mặt cuộc đời.
Mỗi chương trình có i hay, cái khó của riêng nó. Như Măng non, đầu tiên là phi
vắt óc nghĩ ra ý tưởng. Điều này không d tí nào, m lâu cũng hết vốn. Thiếu
nhi quanh đi quẩn lại cũng chuyện học chuyện chơi… Ý tưởng phải kng trùng
lặp, phải mang tính thời sự, li phải có tính khả thi trong điều kin kinh phạn.
Rồi xách xe chạy mù mịt, lên huyn xuống xã, có khi mò vào tn những hẻm hóc
xa tít. Gp các bạn nhỏ, cô giáo nhà trường phụ huynh và clãnh đạo địa phương
hỏi chuyện. Khiđ dữ liệu rồi đêm vmới cặm cụi viết kch bản. Nhiu khi
phải hai, ba giờ sáng mới viết xong. Tiếp theo, khi kịch bản được duyệt rồi là ti
xin xe, xin quay phim, liên hệ MC… Lại nói về MC, nếu là MC người ln thì
không khó. Còn đây là mấy đứa học trò. Chúng đang đi học nên cực kỳ khó khăn.
Phi nhờ chúng lựa thời gian có thể, rồi Vân gi điện xin phép cô giáo, nhà trường
và cha m… Nhiều khi trúng vào lúc chúng mắc kẹt chuyện kiểm tra hết chương
hay giữa học kỳ là đành phải hoãn. Nhưng lịch của Đài làm gì có “hoãn”. Vậy nên
luôn phải có ý tưởng “dự trữ” và MC dự phòng. Nghĩa là nếu không làm được ở
tiu học thì phải làm ở trung học cơ sở, không làm được lớp bình thường thì phải
tới trường bổ túc hoặc lớp tình thương, thậm chí là trường khuyết tật. Làm phóng
viên là luôn phi nhớ câu “ứng vạn biến”.
Mỗi chương trình Măng non lên sóng 20 phút tối thiểu cần tới bốn phóng sự, có
nghĩa là bn buổi ghi hình. Khi đã hết trong máy rồi còn mất gần một ngày để
dựng nữa. Nếu có trục trặc gì, bui dựng kéo dài ti chín i giờ tối là chuyện
thường. Rất nhiều khi, dựng xong là Vân suýt xỉu bởi đã nhịn ăn mà còn quên c
uống nước trong mấy tiếng liền.
Chương trình th2 là Muôn mt cuộc đời mà Vân thường gọi tắt là “Kêui trợ”.
Đây là một chương trình mang nhiu ý nghĩa xã hi và nhn được sự quan tâm ca
đông đảo bạn xem đài. Vì nội dung nhằm chia sẻ với một số phận khó khăn cụ thể
nào đó mà muốn giúp được thì phải kêu gi sự ủng hộ của vài nhà tài trợ. Phải vận
động và liên hệ trước với họ để ngay khi quay hình là đã có. Khi chương trình phát
sóng, sẽ có những tấm lòng hảo m ủng hộ tiếp theo. Làm chương trình này, Vân
còn luôn phải canh số điện thoại đặc biệt của chương trình để gii đáp và trlời
những tấm lòng xa gn quan tâm. Vân hết sức vui mừng với chương trình về bé
Đức Pớc mang bướu vùng mặt được tài trợ lên ti cả trăm triệu. Nhiều ngưi đủ
tin mổ hoặc được mổ miễn phí… Và hơn cả tiền là nhng tình cm ấm áp họ nhận
được từ chương trình. Được vậy nghĩa là Vân phải tha hồ tất bật.
Đài truyn hình chưa bao giờ ngưng một ngày không phát sóng, kcả ngày lễ và
chủ nhật. Cũng có nghĩa công việc của phóng viên như Vân là chẳng nghỉ phép
nghỉ lễ bao giờ. Muốn nghỉ thì phải làm chương trình dự trữ sẵn. Mà làm việc gì
còn khuất lấp được, đây là chương trình lên sóng, không người này thì người khác
xem snhn ra chất lượng hay dở hằng ngày. Không thhi ht, không thể qua
loa.cũng bởin thực sự cảm xúc, m huyết với từng chương trình mình làm.
Ngm ngùi xót xa với những số phận mình mun xã hội chia sẻ, rung cảm sâu sắc
trước những tấm gương vượt khó của các em thiếu nhi vùng sâu vùng xa, hay day
dứt trước một thực trạng sai lệch nào đó trong môi trường học đường… Tất cả đã
khiến Vân bị cuốn vào cơn lốc có n là Đam mê, khiến cho chuyện hẹn hò yêu
đương trở nên xa xỉ. Những nghề khác, hết giờ là hết việc. Nhưng nghề phóng viên
thì kng. Còn phải tích cực đọc, tích cực m nhập thực tế. Nếu không, Vân lấy
đâu ra ý tưởng mà làm dài dài.
Còn chuyện yêu? Không chmình cô, trong đài của Vân nhiều chị lớn hơn my
tuổi cũng còn y nguyên đó. Chị Minh Anh bên Ban thi sự và chị Thúy Hà Ban
văn nghệ đều khá xinh đẹp mà vn “mình ên”. Một số khác thì gãy gánh vì nhiều
lý do. Các chy thi thoảng gặp Vân trêu: “Hội “Tự do tuyệt đối” chuẩn bị xét kết
nạp em đó”.
Bao nhiêu mhôi công sức và tâm huyết, nhưngn biết với một đài địa phương
thì sng người coi là hạn chế. Sao người ta không gộp lại thành đài khu vực
nhỉ? Bởi Vân biết là sóng của truyền hình rất đắt, số người coi hạn chế là một sự
lãng phí. Nhưng thôi. Nếu gộp li chắc gì Vân còn chmà làm? Thi thong gặp
nhau trên Facebook, Vân biết, sau bốn năm ra trường vẫn còn non nửa lớp báo chí
của Vân chưa xin được việc hoặc phải làm trái nghề. May Vân có ông chú ruột là
bạn với ông giám đốc đài này, li còn may nữa là Ban khoa giáo của cô không
khíkhá d chịu.
Bởi vy, bận, nhưng Vân yên tâm dốc hết tâm huyết vi nghề. Chỉ đôi lúc có người
chọc ngoáy” về chuyện yêu đương làm cô phân tâm giây lát. Bởin chẳng có
thời gian mà hò hẹn. Bởi nhng chàng có đầu óc thực tế đều thấy Vân chẳng thể là
người của gia đình. Ri chăm con, chăm chồng, cm sóc nhà cửa vào lúc nào?
Chẳng ai khoái gì có cô vợ suốt ngày lông nhông ngoài đường, của tư” thì ít, “của
công” t nhiều. Như anh Thông chẳng hạn. Khi mới vào Đài anh ấy cũng hay
dành cho Vân những ánh mắt nồng nàn. y giờ thì ánh mắt ấy chưa chịu hờ hững
nhưng cuối năm rồi anh đã cưới một cô vợ giáo viên “cho chắc ăn”.
3. Có lmình cũng nên bớt cực đoan” đi. Bữa ăn đã xong, thay vì về phòng ng
lưng vào chiếc ghế dài chút xíu thì cô lấy “dế” ra dò số. Đây rồi, sáng qua Quân
mời cô ăn sáng mà cô tchối vì sợ trễ.
- Anh Quân à, em đây!
- Ờ, có việc gì hả em?
- Không, chlà ti nay em mời anh cà phê.
- Cà phê? Mi anh? Anh có nghe nhầm không? Hôm nay tri đi vng chắc? Hay
sắp bão?
- Thôi mà, anh có nhn lời không thì bảo.
- Rất tiếc là anh lại đang Hà Ni rồi. Anh bay sáng nay. Ba ngày nữa mới về. Hy
vọng lần tới anh rủ em không từ chối nhé.
- Vậy à.
Vân bn thần buông máy. Ba ngày nữa thì chưa thể biết. Toàn lạc nhịp vy thôi.
Vân chẳng sắc nước hương trời gì, lại cũng chng có thời gian để làm đẹp như my
nàng rảnh rỗi. Nên cho đến giờ vẫn “từng người tình bta đi như những dòng sông
nhỏ”. Chỉ còn Quân, không quá vồ vập, cũng chng đến nỗi hững hờ nên còn lại
trong một mối liên hệ hết sức lỏng lẻo. Chẳng biết riđi tới đâu?
4. “Alô em nghe đây”. “Vân à, thằng khờ chết ngắc rồi…”. Cú điện vừa nhận là
của chị trưởng thôn, hàng xóm “thằng khờ”, nhân vật trong tun này của Kêui
trợ. Cơng trình vừa quay hôm qua thì trưa nay em đã chết. Chết vì uống cả một
lọ thuốc thn kinh. Ny thường, cái chạn lúc nào cũng khóa, chẳng hiu sao, lúc
quay hình bên trong chạn xong, bà mlại quên. Và ngay sau đó là chuyện xy ra.
Vẫn biết bà mẹ nghèo khnày nuôi con thn kinh suốt hai lăm năm là một gánh
nặng. Nhưng trong tình trạng cô độc, bây giờ con chết, bà sống sao? Vân thấy mắt
mũi mình cay xè. mví kiểm tiền và phóng xe đi luôn. Với những nhân vật tới
làm, cô đều mở ví tặng một vài tm. Nng ln này... Có cảm tưởng như Vân là
nguyên nhâni chết vậy. Có lẽ phải gọi cô Tâm trưởng phòng đi cùng.
Vân đã gặp không ít sự cố. Có một bà già trông dáng nghèo khổ lam với cái sọt
rau to đùng sau xe đạp đin khắp hang cùng ngõ hm. Đang định là nhân vật của
tuần thì khi đến tận nơi thấy nhà bà là cái biệt thự. Anh con trai bà hhởi:
Mời cô vào nhà ci, mẹ tôi đang ở phòng khách”. Có một doanh nhân nào đó,
trước thì dặn: Cần tài trợ thìu anh nha, đừng quên đó. Rốt cuộc tới khi nhận lời
rồi, đến buổi quay hình thì gi điện: “Anh đang xa, emu người khác đi”…
Kể cả những trục trặc này cũng hơi thở cuộc sống. Vân đắm chìm ln ngụp trong
đó và thấy mình ngày mt cứngp hơn lên. Ch là chưa bao gingăn được những
giọt nước mắt trong nhng buổi tiếp cận nhân vật. Chỉ là sự thảng thốt trước mỗi
cảnh đời, mỗi số phận là vẫn nguyên như cũ. Nhưng tối nay… Quân về rồi và Vân
đã lỡ chủ động hẹn. Đành vy thôi.
Mưa rồi. Vân mở cốp xe lấy áo mưa. Chiếc xe lao đi. c này t hình bóng Quân
cũng mịt mờ như màn a trước mặt vy...