Sân khấu ba người
TRUYỆN NGẮN CỦA HOÀNG MY
Anh gặp Trầm ngay ngày đầu tiên đến công ty tập sự. Bằng tuổi anh, nhưng Trầm đã
gần mười năm thâm niên tại tập đoàn lớn nhất nhì nước này. Một công việc, một vị trí
đáng mơ ước, anh thầm nghĩ. Nhìn Trầm, khó ai dám đoán cô lại là người hướng dẫn trực
tiếp lính mới như anh. Cả anh cũng không là ngoại lệ.
Bởi Trầm có vẻ bề ngoài nhỏ nhắn, nét mặt bầu bĩnh như trẻ con, tóc được cột cao bằng
một sợi thun. Khi không hài lòng vấn đề gì đó, Trầm cau mày, nhìn chng hề thấy… sợ,
chỉ muốn đưa tay chạm vào nét môi đang khẽ cắn lại đó. Trầm không bận đồ model hay
khiêu khích, nhưng những cái áo khéo chọn cho thấy cô điện nước đâu ra đó đàng hoàng.
Ngồi sát bên Trm, nhiều lần anh thấy lòng mình dịu lại vì mùi nước hoa thoang thoảng
ngòn ngọt. Như thể có một loại trái cây gì đó đang chín, thơm lựng. Như thể một loài hoa
nào đó đang tỏa hương đầy xao xuyến.
Nên sau này Trầm bảo, lúc đó nhìn mặt anh, cứ thấy “câng câng”, chữ mà cô dùng. Anh
buồn cười, thầm nghĩ, mình làm gì mà dám tvẻ mặt như thế. Chỉ có Trầm khéo tưởng
tượng thì có. Được tuyển vào làm nhân viên chính thức của công ty là một thành công
ngoài dkiến của anh. Công việc cũ vừa cực, thu nhập lại ít ỏi, chẳng đủ trang trải cho
cái gia đình một vợ một con của anh. Dù Nga cũng đi làm, lại cật lực cày, nhưng cuộc
sống vẫn cứ thiếu trước hụt sau. Đôi lúc, anh mỏi mệt nghĩ, biết vậy hồi đó mình đừng
vội lấy vợ, sinh con, chắc chẳng đến nỗi tù túng bẩn chật như bây giờ. Lại nghĩ xa hơn,
giá như mình có bằng cấp, chuyên môn khá hơn, thì biết đâu đã kiếm được chỗ làm tốt,
thăng tiến, tiền bạc rủng rẻng, ra đường các em ngoái lại nhìn theo lác mắt, chứ đâu phải
như bây giờ…
“Như bây giờ”… Có nghĩa là cuộc sống của anh quẩn quanh công ty, về nhà. Giải trí
bằng cách mở tivi ra xem phim mỗi tối. Thi thoảng chở con ra ngoài, thì là đi công viên.
Những hàng quán, cuộc vui khác với vợ chồng anh vẫn còn xa xỉ. Nga làm kế toán cho
một công ty nhỏ, thi thoảng cũng có gặp đối tác, khách hàng. Chứ còn anh, công việc cũ
quanh năm ở trong xưởng, chẳng biết ánh nắng mặt trời là gì. Một người quen ái ngại, đã
giới thiệu anh dự tuyển vào đây. Và chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, anh li được
chọn, giữa bao nhiêu ứng viên sáng giá hơn anh là cái chắc.
Nên giờ đây, anh chăm chú nghe Trm hướng dẫn nào là kỹ năng, nào là quy trình. Nào
là thái độ nên thế nào, tình huống này nên xlý ra sao. Anh nghe như nuốt từng lời.
Giọng Trầm hay quá, vừa tự nhiên, vừa toát ra một cái vẻ quyền lực một cách không cố
ý. Tự dưng anh nghĩ dến vợ. Nga nói giọng miền bắc, mỗi lần cô cao giọng la con, cằn
nhằn chồng, thật là…
Một tuần thực tập qua nhanh, đủ để anh nhận ra Trầm ưu ái mình hơn hẳn mấy người
khác. Mỗi khi cần trao đổi gì đó, cô đều nhẹ giọng, ngọt ngào. Không khó khăn gì để anh
hiểu, mình đã được cô gái đó bật đèn xanh. Một chút bất ngờ xen lẫn với tự hào. Mình
vẫn còn rất lôi cuốn phụ nữ đấy chứ. Có mất mát gì đâu, thậm chí còn có li về lâu dài là
đằng khác. Anh nghĩ vậy.
Bữa trưa, anh đánh bạo mời Trầm ăn cơm, nói là để cảm ơn cô đã nhiệt tình giúp đỡ. Từ
tuần sau là anh bắt đầu làm việc ở đây thực sự rồi. Sau này còn phải nhờ vả Trầm nhiều.
Ăn ở đâu, chính anh cũng không biết. Nhưng Trầm không để anh phải lo lắng. Cô bảo, cứ
đi với cô. Cuối con đường này, có một cái quán hay lắm.
Quán hay thật, bình dân mà sạch sẽ, nằm yên tĩnh dưới bóng những giàn hoa giấy đầy
bông. Cm giác thật thoải mái khi được ngồi bên Trầm, thưởng thức những chén cơm dẻo
ngọt, thức ăn vừa miệng, trình bày đẹp mắt. Trầm thật khéo chọn món. Mâm cơm mang
cảm giác ấm cúng, thân mật. Anh ăn ngon miệng, nhẹ nhõm khi biết mình đã vượt qua
được tuần học việc đầu tiên thật dễ dàng. Nh cô hướng dẫn chu đáo và dmến này. Dù
lúc thức ăn được dọn lên, anh cũng hơi chột dạ, nhớ tới cái ví lép kẹp của mình. Sáng
nay, Nga đã bỏ thêm vào đó tờ tiền, nhưng…
Trầm giành thanh toán cái hóa đơn đầu tiên giữa hai người. Cô bảo, đợi khi nào anh lãnh
lương đã, rồi mời Trầm cũng đâu muộn. Giờ thì để em. Cô đổi cách xưng hô, như anh đã
linh cảm.
Họ trao đổi số điện thoại cho nhau. Chiều nay là buổi cuối rồi.
***
Anh lựa bộ quần áo tươm tất nhất. Soi mình trong gương, anh tạm hài lòng. Người đàn
ông cao ráo, vẻ mặt sáng sủa nhìn lại anh, khẽ cười. Mình vẫn còn hấp dẫn quá chứ, giá
như kinh tế dư giả hơn chút, thì tuyệt. Nhưng cũng không lâu nữa đâu, vào làm việc ở
đây, chắc chắn mọi thứ sẽ đổi khác nhiều.
Công việc không phải quá tệ. Anh mừng trong lòng, tưởng tượng đến lúc lãnh lương, sẽ
mua cái này cái kia cho mình, cho Nga, và cho thằng nhóc con đi chơi một bữa thỏa
thích. Chứ không phải hai cha con cđứng nhìn lũ trẻ nhà giàu mà thèm, mà khát. À,
phải mua cái gì để cảm ơn Trầm nữa chứ.ấy thật tâm lý, biết quan tâm tới anh. Giữa
buổi, Trầm chu đáo nhắn tin hỏi han, đặn dò anh nên thế này, thế khác. Nhờ sự chỉ dẫn
của Trầm, công việc của anh suôn sẻ thấy rõ.
- Ngày đầu tiên nhận việc thế nào anh? Cái tin nhắn hỏi thăm đến vào buổi tối của Trầm
làm anh cm động. Vợ anh, sau một ngày tất bật, đã quên chẳng nhớ hôm nay anh mới
đổi việc. Thật vô tâm, và anh cũng chẳng buồn chủ động chia sẻ. Nên anh nhiệt tình nhắn
lại cho Trầm. Cô ấy thật khác xa... Anh đừng bận tâm, em làm công việc hướng dẫn này
thường xuyên. Bổn phận thôi mà. Tin đi tin lại nhiều lần. Kết thúc bằng những lời thật
ngọt ngào. Em ngủ ngon nhé Trầm.
Anh tắt điện thoại, nghĩ tới Trầm, và chìm vào giấc ngủ với nụ cười trên môi.
***
Quán dthương, nhưng vắng. Bày biện thanh nhã, thức uống thật tuyệt. Anh và Trm
ngồi bên nhau trên chiếc ghế dài phnệm êm mềm. Câu chuyện chầm chậm mà thu hút.
Anh kể Trầm nghe về cuộc sống của mình, tất nhiên anh có kiểm soát để không than van
kể lể. Thi thoảng Trầm quay sang cười với anh bằng mắt. Một nụ cười mà anh chẳng hiểu