Sử dụng các thuốc chống viêm không Steroid
(K 2)
TS. Đoàn Văn Đệ (Bệnh học nội khoa HVQY)
2.2. Phân loại theo cu trúc hoá học:
2.2.1. Dẫn chất axit carboxylic:
2.2.1.1. Salicylic axit và esters: aspirin, diflunisal.
2.2.1.2. Axit acetic:
Diclofenac
Tolmetil
Aceclofenac
Fentiazac
Edotolac
Fenbuen
Indomethacin
Nabumeton
Sulindac
Acemethacin
Ketorolac
2.2.1.3. Axit Propionic:
Flubiprofen
Naproxen
Ketoprofen
Fenoprofen
Oxaprorin
Indoprofen
Suproxen
Pirproxen
Tiaprofenic acid
Loxoproxen
Ibuprofen
Pranoprofen
2.2.1.4. Axit Fenamic: Flufenamic Mefenamic
2.2. Dẫn xuất nhóm axit enolic:
2.2.1. Dẫn xuất axit carboxylic:
Pyrazolone: oxyphenylbutazone, phenylbutazone, azapropazone, feprazone.
2.2.2. Dẫn xuất của axit enolic:
Oxicam: piroxicam, tenoxicam, meloxicam, droxicam, lornoxicam.
2.2.3. Nhóm không acid:
Tiaramide, proquazone, bufexamac, epirizone, tinoridin.
2.3. Phân loại theo chế tác dụng: chia 2 nhóm.
- Nhóm thuốc chống viêm kinh điển.
- Nhóm thuốc ức chế chọn lọc COX2.
3. chế tác dụng ca các thuốc chống viêm không steroid.
3.1. chế tác dụng chung của các thuốc chống viêm:
chế tác dụng của các thuốc chống viêm không steroid chế tổng
hợp nhiều yếu t tham gia. Từng thuốc khác nhau, c mức độ tham gia của
các yếu t khác nhau, th hiện bằng hiệu qu điều tr cũng khác nhau.
Tóm tắt chế tác dụng chung của các thuốc như sau:
- Làm giảm tính thm mao mạch dẫn đến giảm hiện tượng phù n
xung huyết tại tổ chức viêm.
- Làm ổn định màng lysosom dẫn đến giảm s giải phóng các men
thủy phân từ lysosom, do đó hạn chế tn thương tế bào và t chức.
- c chế s tạo thành các liên kết giầu năng lượng: phản ứng viêm
cần đến s cung cấp năng lượng t quá trình oxyphosphoryl hoá, thuốc tác
dụng ức chế tạo liên kết giầu năng lượng dẫn đến sức chế một phần các phản
ứng viêm.
- ức chế s tổng hp, ức chế giải phóng, ức chế hoạt hoá chất trung gian
hoá học (các mediator): kinin, bradikinin, prostaglandin các cytokin). Các
chất này được tổng hợp, giải phóng, hot hoá bởi các tác nhân gây viêm
khi ức chế quá trình trên dẫn đến việc giảm các triệu chứng của viêm.
- Thay đổi chất của viêm: thuốc m thay đổi cấu trúc phân t của các
thành phần t
chức làm ngăn cản sự tham gia của chúng vào phản ứng viêm.
- Tác dụng lên các tếo sợi non làm giảm s tổng hp các sợi collagen
do đó hạn chế
sự xơ hoá sau viêm.