
1
Tiểu luận
Giá trị nhân văn trong
tư tưởng Hồ Chí Minh

2
Phụ Lục Trang
I .Mở đầu
1. Lý do chọn đề tài 1
2 . Đối tượng , nhiệm vụ, phương pháp nghiên cứu 2
3.Ý nghĩa đề tài
II.Nội dung
1. Con người là vốn quý nhất - nhân tố quyết định thắng
lợi của cách mạng
1.1 Nhận thức về con người 3
1.2 Thương yêu con người, thương yêu nhân dân 4
1.3 Tin vào sức mạnh, phẩm giá và tính sáng tạo 6
của con người
1.4 Lòng khoan dung rộng lớn 9
2. Con người vừa là mục tiêu,vừa là động lực cách mạng 11
2.1 Con người là mục tiêu của sự nghiệp cách mạng
2.2 Con người là động lực của cách mạng 12
3. Xây dựng con người là chiến lược hàng đầu của cách mạng 13
III.Kết luận 14
Tài liệu tham khao 16
Phụ lục 17

3
I.Mở đầu
1.Lý do chọn đề tài:
Dân tộc Việt Nam là một dân tộc anh hùng với bao trang sử chói lọi.
Trải qua hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, tinh thần đoàn kết,
tương thân tương ái đã trở thành sức mạnh của dân tộc ta, giúp chúng ta
chiến thắng bao kẻ thù. Không những thế, tình cảm thiêng liêng cao quý
đó còn trở thành niềm tự hào bao đời của những người con đất Việt. Từ
những tháng ngày lao khổ đến giây phút vinh quang, từ ngày bị áp bức
đến ngày giành lại nền độc lập, dân tộc ta đã phải trải qua bao thăng trầm,
đã chịu quá nhiều nỗi đau và nước mắt. Và cũng chính từ trong quá trình
dựng nước và giữ nước oanh liệt ấy, những truyền thống quý báu và phẩm
chất tốt đẹp của nhân dân ta đã nở hoa, trong đó nổi bật là tư tưởng nhân
văn nhân đạo, tinh thần đoàn kết, đùm bọc lẫn nhau: “Bầu ơi thương lấy bí
cùng”, “Thương người như thể thương thân” . Đó là nét đẹp nổi bật đáng
tự hào của con người Việt Nam, nhất là trong cơn hoạn nạn, rủi ro. Lòng
nhân ái của từng người con đất Việt đã gắn chặt vận mệnh của họ với sự
sống còn, tồn vong của dân tộc, với sự hùng cường, thịnh trị của Tổ quốc.
Càng yêu con người, càng thương con người, họ càng có thêm ý chí kiên
cường, tinh thần bất khuất, dám xả thân, hy sinh vì độc lập tự do của Tổ
quốc, dám vươn lên để tìm con đường giải thoát cho dân tộc khỏi đói
nghèo và xây dựng đất nước cường thịnh. Giống như bao người con đất Việt,
Chủ tịch Hồ Chí Minh sinh ra và lớn lên trong lòng một dân tộc giàu
truyền thống nhân ái. Tư tưởng nhân văn Hồ Chí Minh lúc đầu thể hiện ở
những yêu cầu nhân bản bao quát nhất. Đó là tư tưởng đòi lại cho con
người những gì mà con người có quyền được hưởng, trước hết là quyền
được sống, theo nghĩa "người ta sinh ra ai cũng có quyền được sống, được
tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc". Tư tưởng nhân văn
Hồ Chí
Minh được
nâng lên tầm cao hơn khi ở Người hội tụ những tư tưởng tiến bộ của toàn
nhân loại, trong đó có các hệ tư tưởng nhân văn Phục Hưng, Khai sáng.
Đặc biệt, tư tưởng nhân văn Hồ Chí Minh chỉ thật sự trở thành lý luận
khoa học, học thuyết vững chắc khi Người thấm nhuần tư tưởng Cộng sản
Chủ nghĩa của các lãnh tụ thiên tài: C.Mác, Ph.Ăngghen và V.I Lênin.Vì
vậy em chọn đề tài này nhằm làm rõ giá trị nhân văn trong tư tưởng của
Người, tìm kiếm phương châm hành động với tình yêu thương con người
trở thành lẽ sống, yêu thương con người gắn với lòng tin con người,dùng
sức mạng con người để giải phóng và phục vụ con người của Bác.

4
2.Đối tượng , nhiệm vụ, phương pháp nghiên cứu:
- Về đối tượng nghiên cứu: Đó là tư tưởng nhân văn nhân đạo mà Người
hướng đến xuyên suốt trong cuộc đời chính trị và nghệ thuật của mình.
- Về phương pháp luận, Hồ Chí Minh sử dụng phương pháp biện chứng
duy vật hành động khoa học, không giáo điều, rập khuôn, máy móc hoặc
xét lại, bảo thủ trì trệ. Hồ Chí Minh luôn nhắc chúng ta học đi đôi với
hành, lý luận gắn liền với thực tiễn, bất cứ ai làm việc gì, ở cấp bậc nào
đều phải đi sâu nghiên cứu lý luận, không ngừng học tập nâng cao trình
độ, đồng thời phải coi trọng tổng kết thực tiễn, bổ sung để làm sáng rõ cho
lý luận.
- Nhiệm vụ trong tư tưởng Hồ Chí Minh là: Giáo dục toàn diện về mặt
đạo đức giác ngộ Xã hội Chủ nghĩa, văn hóa, kỹ thuật, lao động và
sản xuất nhằm tẩy sạch ảnh hưởng chế độ giáo dục nô dịch thực dân
còn sót lại như: thái độ thờ ơ với xã hội, xa với đời sống lao động và
đấu tranh của nhân dân, học để lấy bằng cấp, dạy theo lối nhồi sọ...
Cần xây dựng tư tưởng: dạy và học để phục vụ Tổ quốc, giáo dục phải
toàn diện, phải nhằm mục tiêu đào tạo con người lao động mới.
3.Ý nghĩa đề tài:
- Ý nghĩa của đề tài soi đường cho Đảng và nhân dân trên con đường
xây dựng đất nước, nâng cao tư duy lí luận, rèn luyện bản lĩnh chính trị,
nâng cao đạo đức cách mạng năng lực công tác, thực hiện tốt các nhiệm
vụ trọng đại của Đảng và nhà nước ta.
II.Nội dung
1. Con người là vốn quý nhất - nhân tố quyết định thắng
lợi của cách mạng
Chủ tịch Hồ Chí Minh dành tất cả tình thương yêu cho dân tộc Việt
Nam. Khi trở thành lãnh tụ của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Người
không màng danh lợi cá nhân, suốt đời chăm lo cho hạnh phúc của nhân
dân, cho sự trường tồn của dân tộc và sự phát triển của đất nước. Tư
tưởng nhân văn Hồ Chí Minh bao quát toàn bộ Cách mạng Việt Nam là
giải phóng dân tộc, đem lại độc lập, tự do cho Tổ quốc, hạnh phúc cho
nhân dân. Tư tưởng đó được kết tinh thành một tuyên ngôn bất hủ không
chỉ đối với nhân dân Việt Nam mà còn đối với toàn thể loài người tiến bộ:

5
“Không có gì quý hơn độc lập, tự do.”
Để thực hiện lý tưởng nhân văn đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã vạch ra
con đường đúng đắn cho cách mạng Việt Nam là "Độc lập dân tộc gắn
liền với Chủ nghĩa xã hội". Giải phóng dân tộc là mục tiêu số một khi đất
nước còn nô lệ. Vì vậy, ham muốn tột bậc của Người là "làm sao cho
nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do" (Sđd, t4,
tr161). “Độc lập, tự do” trở thành bản chất cao quý trong tư tưởng nhân
văn Hồ Chí Minh, trở thành ngọn cờ chiến đấu và mục tiêu suốt đời hy
sinh, cống hiến của Người. Bởi đó là điều kiện tiên quyết đem lại hạnh
phúc và tiến bộ cho nhân dân Việt Nam.
Tư tưởng nhân văn Hồ Chí Minh vô cùng rộng lớn, nhưng tựu chung
lại vẫn là tình yêu thương con người. Tình yêu thương con người ở Hồ Chí
Minh đã trở thành lẽ sống của Người, yêu thương con người gắn với tin ở
con người, dùng sức của con người để giải phóng cho con người, vì con
người và phục vụ con người.
1.1 Nhận thức về con người
Khác với một số quan niệm chưa đúng đắn về nhân dân lao động, về
con người,tôn giáo, v.v.. Hồ Chí Minh đề cập con người cụ thể gắn với
từng thời kì lịch sử; không có con người chung chung, trừu tượng phi
nguồn gốc lịch sử hay con người kiểu tôn giáo. "Chữ người, nghĩa hẹp là
gia đình, anh em, họ hàng, bầu bạn… Nghĩa rộng là đồng bào cả nước.
Rộng hơn nữa là cả loài người", Hồ Chí Minh đã từng nói như vậy, quan
niệm “bốn bể đều là anh em” rất rõ ràng, cụ thể. Tình thương yêu con
người của Hồ Chí Minh chính là sự đồng cảm với những người cùng chung
cảnh ngộ, của những người dân mất nước, nô lệ, lầm than. Trái tim Người
hoà nhịp với khát vọng cháy bỏng được giải phóng của các dân tộc bị áp
bức. Người đau nỗi đau chung của nhân loại lầm than. Xuất phát từ tình
yêu thương ấy mà Người đã đi tìm con đường giải phóng cho dân tộc, giải
phóng khỏi mọi áp bức, bất công. “Từ giải phóng những người nô lệ mất
nước, những người lao động cùng khổ đến giải phóng con người”. Đó
chính là mục tiêu mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng khẳng định trong Lời
ra mắt của báo “Người cùng khổ” (Le Paria) tại nước Pháp năm 1921.
Đứng vững trên lập trường giai cấp công nhân, từ khi về nước lãnh đạo
nhân dân đấu
tranh giành chính quyền cách mạng, Hồ Chí Minh lại dùng
đến khái niệm "đồng bào", "quốc dân"... Khi miền Bắc quá độ lên Chủ
nghĩa xã hội, Người dùng thêm nhiều khái niệm như "công nhân", "nông
dân", "trí thức", "lao động chân tay", "lao động trí óc", "người chủ xã

