
Tuyển tập truyện ngắn của Lynh Miêu.
Tác giả: Lynh Miêu.
Nguồn: wordpress
1.Leng keng chuông gió.......
Có những thứ mình nghĩ rằng đã thay đổi, nhưng thật ra, nó vẫn như thế, chỉ mình
nghĩ rằng nó đã thay đổi mà thôi…
*****************
Bạn thân 1
Bạn thân 1 là người đặc biệt. Bạn thân 1 thông minh và hài hước. Bạn thân 1 hay
nói và hay cười. Bạn thân 1 thích khuấy tung một ngày bình lặng và làm nó càng
lộn xộn, linh tinh càng tốt. Bạn thân 1 chán ghét phải ngồi một chỗ, chán ghét
những nhàm chán lặp đi lặp lại hằng ngày.
Mình chẳng nhớ đã chơi với Bạn thân 1 từ bao giờ, chỉ nhớ Bạn thân 1 chơi với
mình là: “Vì Leng Keng là đứa con gái dở hơi và ngốc nghếch nhất mà tớ gặp”.
Bạn thân 1 thích gọi mình là Leng Keng (bạn nghĩ đầu óc mình leng keng - chắc
thế).
Bạn thân 1 yêu quý mình, nhưng chẳng mấy chiều mình (nếu không nói là Bạn
thân 1 rất thích bắt nạt mình). Nhớ hồi còn bé, Bạn thân 1 có cả kho xếp hình,
mình thích lắm, suốt ngày ì èo đòi mượn, nhưng Bạn thân 1 luôn cất giấu chúng
rất kỹ. Bạn thân 1 bảo đó là trò dành cho con trai, đứa con gái hậu đậu như mình
động vào đảm bảo hỏng hết. Mình tự ái, chẳng thèm mượn, về xin bố mua cho một
bộ to thật to. Mình hì hục lắp ghép suốt một tuần, thế mà chẳng đâu ra đâu.
Cuối cùng, mình đành mang sang nhờ Bạn thân 1. Bạn thân 1 lúc đó tự nhiên được
ngồi chơi ghép hình, rồi còn tự nhiên được ngồi… chê mình, nên tâm trạng rất chi
hả hê. Nhưng cũng chẳng hiểu sao từ sau lần đó, cứ có bộ Lego mới là Bạn thân 1
gọi mình sang, giảng giảng giải giải cách lắp như thế nào cho nhanh, cho đúng…
Rồi chúng mình lớn lên… mình nhớ năm cuối cấp 2, mình thường cùng Bạn thân 1
rong ruổi trên những con đường Hải Phòng vào những ngày mùa Thu. Mình yêu
những khoảnh khắc mùa Thu ấy, yêu hương hoa sữa thơm và nồng. Mình yêu
những cơn gió hanh và lạnh. Yêu cái cảm giác áp đầu vào lưng Bạn thân 1, để

những con đường cứ trôi đi, trôi đi…
Bên hồ Tam Bạc có một cây hoa sữa lớn. Mình và Bạn thân 1 thường ngồi ở ghế
đá, đếm xem có bao nhiêu đôi gà bông đang đạp vịt dưới hồ và hít hà cái mùi
hương của mùa Thu ấy. Bạn thân 1 hay chê mình sến, nhưng chẳng hiểu sao vẫn
hay đi cùng mình. Có một lần, mình tham lam, và quay sang bảo Bạn thân 1:
"Hái hoa sữa cho tớ đi bạn, tớ thích nhà tớ cũng tràn ngập mùa Thu."
Bạn thân 1 cau có một hồi rồi bảo mình giữ chặt xe đạp để bạn đứng lên xe và hái
hoa sữa cho mình. Bạn thân 1 rất cao, đứng trên xe và hơi kiễng một chút là có thể
vít được cành hoa sữa thấp nhất, và chỉ một lúc sau đó giỏ xe của mình đầy ú ụ
hoa. Mình nhìn Bạn thân 1, cười tít mắt cảm ơn. Hôm ấy, mình mang hoa sữa về
nhà, để trong phòng. Đêm ngủ, mình mãn nguyện vì được ôm trọn cả mùa Thu…
Giờ thì mình đã lên Hà Nội học, Bạn thân 1 vẫn ở Hải Phòng. Mình nhớ lúc mình
chuẩn bị lên trường nhập học, Bạn thân 1 mang đến một bộ xếp hình rất to, bảo
rằng khi nào xếp xong thì gọi cho bạn. Lúc ở bên Bạn thân 1, chẳng hiểu sao mình
xếp giỏi lắm, vậy mà lúc ngồi một mình lại xếp mãi không xong…
Đôi lúc nhớ Bạn thân 1, lôi điện thoại ra gọi, thèm nghe cái giọng khàn khàn
nhưng tràn ngập hứng khởi của bạn. Nhưng thời gian trôi đi, khoảng cách không
gian và thời gian làm nhiều thứ trong chúng mình thay đổi. Bạn thân 1 cũng có
những mối quan tâm riêng. Và mình cũng vậy… nên dần dần hai đứa cứ xa nhau…
Bộ xếp hình Bạn thân 1 tặng, mình đã để trong phòng từ lâu lắm, giờ bụi đã bám
đầy…
***********************
Bạn thân 2
Bạn thân 2 cùng lớp cấp III với mình. Bạn thân 2 khác hoàn toàn với Bạn thân 1.
Bạn thân 2 trầm tĩnh và hiền lành. Bạn thân 2 ít nói nhưng hay cười.
Bạn thân 2 rất chiều mình. Ở bên bạn thân 2, mình có cảm giác được che chở.
Bạn thân 2 cũng thích gọi mình là Leng Keng. Bạn thân 2 bảo rằng nó giống với
tiếng cái chuông gió treo trên cửa phòng bạn. Và từ khi quen mình, cuộc sống tĩnh
lặng của bạn như có thêm những âm thanh leng keng…
Bạn thân 2 thích uống cà phê. Mình không thích cà phê. Nó làm mặt mình nổi mụn
và mất ngủ. Nhưng đi cùng Bạn thân 2 nhiều, mình cũng tập tành uống cà phê.
Mình thích cảm giác đợi những giọt cà phê chảy xuống và lắng đọng. Mình thích
cà phê sữa số 8, dù lúc đầu cho bao nhiêu sữa mình cũng vẫn thấy đắng, nhưng
sau, cảm giác rất đậm đà và dịu dàng. Chẳng biết có ai ví vị cà phê dịu dàng

không nữa nhưng mình đã cảm nhận về cà phê như thế, khi đi cùng Bạn thân 2.
Mình thích ngồi cùng Bạn thân 2 ở Cà phê Sen trên phố Tạ Hiện. Quán nhỏ,
nhưng ấm. Lối vào treo đầy những tranh về cà phê, giản dị, nhưng lại khiến lòng
mình tĩnh lại khi ngắm nhìn. Những bậc cầu thang gỗ, dốc và cũ kỹ… Mình thích
ngồi trên tầng 2 của Cà phê Sen và nhìn xuống con đường nhỏ phía dưới.
Mình thích cái "bức tường kính" của Cà phê Sen. Những tấm kính làm nắng thêm
rực rỡ, những tấm kính làm ánh đèn đêm thêm lung linh. Mình thích ngồi bệt trên
thảm, dựa lưng vào "bức tường kính" ấy, cảm thấy mình như bồng bềnh giữa lòng
phố cổ… và vạn vật bên ngoài thì trong suốt như pha lê…
Khi đi cùng Bạn thân 1, mình rất ít nói, vì Bạn thân 1 luôn nói quá nhiều. Bạn thân
1 kể chuyện rất duyên, và mình có thể ngồi nghe bạn kể chuyện từ ngày này qua
ngày khác. Đi cùng Bạn thân 2, vai trò lại hoán đổi. Mình trở thành người nói
nhiều, và Bạn thân 2 sẽ ngồi nghe…
Mình thích những câu chuyện của Bạn thân 1, và mình cũng thích khuôn mặt trầm
ngâm của Bạn thân 2 khi lắng nghe…
Leng Keng… leng keng… tiếng chuông gió của thời gian…
Ngày xưa, mình chẳng thích ai gọi là Leng Keng… nhưng từ ngày Bạn thân 1 và
Bạn thân 2 gọi mình như vậy, mình đâm ra thích cái tên Leng Keng.
- Leng Keng, đừng động vào bộ xếp hình của tớ!
- Leng Keng, sao suốt ngày thích đi lượn đường thế hả?
- Leng Keng lên Hà Nội học vui nhé. Khi nào nhớ tớ thì lôi bộ xếp hình ra xếp nhớ
chưa…
- Leng Keng, đi uống cà phê với tớ không?
- Leng Keng, sao cái mặt cậu ngố thế hả?
...
Cứ một tháng mình về Hải Phòng một lần. Hồi đầu tiên, lần nào cũng đi chơi cùng
Bạn thân 1. Năm cuối cấp, bạn thân 1 được mua xe máy, 50 phân khối thôi, nhưng
thế cũng đủ để Bạn thân 1 chẳng phải (giả vờ) than vãn mỗi lần phải đèo mình.
Nhưng… mình không biết nữa… có thể mình thích những vòng quay chậm chạp và
nhẹ nhàng… có thể mình thích nhìn tấm lưng to rộng của Bạn thân1, thích cái cảm
giác được ngả đầu vào đó, nhắm mắt, cảm nhận những khoảng thời gian như
không trôi… Thế chăng, nên mình cứ tiếc mãi ngày xưa, khi Bạn thân 1 chở mình

