Vết tàn nhang ẩn hình
Chicago đang vào hè. Trời nóng nlửa đốt. Độ F trên bản chỉ nhiệt ghi
tới 100. Khu phố chợ Việt Nam ngập nóng. Con đường chính Broadway
chạy theo hướng Nam- Bắc vẫn tắc ách như mọi ngày. Người ta đi nhà
hàng, đi chợ, đi khám bệnh, đi làm giấy bảo lãnh, đi chích ngừa, mua
băng nhạc, mua thuốc Bắc, mua hàng Hồng Kông...cũng hầu hết tập
trung ở con đường này để rẽ vào các chỗ họ cần đến.
Những người đàn bà, đàn ông chờ đợi tại phòng khám "Bwoaway
Medical Dental Associater" đông kín. Có l vì phòng mạch này là của
vợ chồng, anh em bác sĩ Việt Nam thuận lợi cho người ấp a tiếng Mỹ,
cũng có lẽ là phòng mạch này hấp dẫn bởi dòng chữ in đậm dưới trang
quảng cáo: "Nhận tin mặt, thẻ tín dụng, các loại bảo hiểm PPO, HMO,
Medicaid, Medicare" mà phòng mạch Mỹ không dễ dãi như thế. Một
người đàn bà trung niên, dáng dấp q phái bước lại quày tiếp bệnh
nhân:
- Con có hn 10 giờ 30.
- Cô hẹn bác sĩ nào? Bác sĩ K hả? Rồi! Chờ chút ti liền. Cô hẹn bác sĩ
nhi đồng? Bác sĩ nhi đồng không làm hôm nay, chiều thứ tư lại khám
được hông? Rồi...
Tng người chờ khoảng nửa tiếng thì được trợ lý gọi vào phòng. Tranh
thủ thời gian chờ đi, người đàn bà sang trọng ấy quày quả đi chợ rồi
quay lại văn phòng bác sĩ với một bị đồ.
Một chập sau, chị trở ra ngoài, bm phôn. Chị ta che mặt bằng cái
lụp sụp nên không ai thấy mặt chị đang sầm còn trời thì đang chang
chang nắng lột da. Thằng con chở chị ta về nhà. Ngang qua bản xăng
dầu, nó kêu:
- Mẹ! Xăng hơn 3 đô 99 rồi.
- Kệ cha nó đi! Chiến tranh là mục tiêu cho lái xăng dầu, súng ống làm
giàu. Can h chi đến con. Có ngon thì mai sau ra làm ông thủ tướng này,
tổng thống nọ mà ngăn chiến tranh. Lái xe cho cẩn thận. Xe nào muốn
vượt thì để nó vượt cho cảnh sát rượt t cha nó.
Thằng bé…tá hỏa. Mẹ đang nổi quạu cái gì đây? Nó đánh trống lãng cho
chắc:
- Mẹ không ghé chợ mua gì cho bà nội sao?
- Mẹ đang đau cái mặt gần chết đây!. Không vào chợ được. Ăn gì mà
chả xong. Ở Việt Nam, bà nội nhận tiền của cha mày trợ cấp hàng tháng
nhưng chỉ ăn mỗi trầu và cơm nguội. Không biết tiền kia sắm vàng cất
hay cho cháu, cho con dâu, con gái hết rồi?
Thằng nhỏ im re. Nó lấy hướng Bắc chạy theo đường 294 về nhà và
thuận tay mở nhạc đùng đùng. Người mẹ kiểm tra lại cái túi, mấy sấp lá
trầu xanh mướt trong bọc ni lông còn nguyên, chị thở phào, quay lại
quạt thằng con:
- Tắt đi không! Mày giống hệt cha mày. Đi tới đâu, thiên hbiết đến đó.
Nãy đi cắt tóc, mua gì? Nói mẹ nghe thử? Mua thêm đĩa nhạc nữa phải
không? Sách không mua coi, cứ nhay tiền vào nhạc với phim ảnh. Mẹ
không sẵn tiền cho mày phung phí tào lao như thế nữa đâu, liệu hồn!
- Mẹ! Thời buổi này ít ai ngồi đọc sách như mẹ đâu. Thiên hạ chụm vào
màn hình hết ráo. Tụi con không nghe nhạc thì nghe cái gì đây? Nghe
ngâm thơ ca mẹ chắc? Chết lỗ tai con. a? Sao hôm nay mẹ càu nhàu
dữ thế?
Không im được nữa, chị **** um:
- Bà mẹ! Cà tới cà lui mà mấy cái tàn nhang này có bớt đâu chớ? Lại
phng mặt lên! Rõ ngu! Lái xe đi! Nhìn cái gì!
- Ai bảo mẹ cà làm gì? Mẹ đnguyên vậy ai dám nói mẹ xấu,
con…chém!
- Á! Khí khái gớm! Không cà à? Không cà cho cha mày v Việt Nam
kiếm gái mười lăm về làm…bn với con hả? Không thấy bây giờ con gái
Việt Nam hễ nghe Việt Kiều là tươm tớp, tươm tớp dù có đáng tuổi ông
nội chúng cũng nhào vào. Cha mày thì lại chưa đến tuổi ông nội. Cũng
tại bà nội mày trữ dưỡng ba mày nên ổng hư làm đời mẹ khổ. Hừ. Coi
chừng xe! Chạy ôm cua quặp phải coi chừng mất trớn lạng vào len của
người ta, bay cha xuống hồ Michigan.
- Mẹ ngồi yên đi! Không lái mà cứ la hoài sao con i? Lại trù ẻo nữa.
- Tichket 75 đô ít sao con? Hùm. Mẹ làm một ngày chưa tới. Không nói
nữa.
May hồn hôm nay mẹ đau mặt nên đau miệng luôn, chớ mà bình thường,