Vợ... nhạt!
Ngày còn độc thân, anh rất sợ mấy cô gái mạnh
mẽ, sắc sảo. Đàn bà con gái đâu mà cái gì cũng
biết, vào cuộc họp mình nói gì chưa đủ ý là họ tấn
công liền.
Có ngư
ời vợ hiền, đảm đang, hết lòng vì gia đình thì các quý ông chớ vội chê vợ… nhạt!
\
Lại còn i thói khéo léo được lòng sếp. Nhiều cô sấn
sổ, ăn nói tía lia, kể chuyện tiếu lâm “mặn” không thấy
ngượng…
Phải chăng vì vậy mà các cô thành đạt, biết trang điểm và
ăn mặc hợp mốt vậy lại chỉ toàn các anh ở đâu ngù ngờ đến
rước, chứ đám nam nhi trong công sở chung công việc
hằng ngày không ai dám bén mảng.
Bởi đã có tấm gương tày liếp đó rồi: Một anh chàng mới
vào công s, chưa điều tra kỹ, một hôm tỏ tình với gái
trưởng phòng. Cô này liền đáp lại: “Này, anh có… hâm
không đấy?”. Và bật cười, kể liền cho đám bạn. “Cha đó
quê thấy mồ, nhà cửa, xe cộ chưa có gì, đến cái xe đi cũng
còn cà tàng…”.
Thì ra cô ấy vừa mới “đá” một anh nhà giàu có, chvì
không khéo léo chiều chuộng đón đưa, lại còn ghen bóng
ghen gió. Cô còn bay nhảy, đồng ý tìm hiểu không có nghĩa
là đuổi sạch bạn trai. Đó là quyền của phụ nữ hiện đại.
Chưa gì đã muốn độc quyền, bỏ tù rồi, thế thì cô cho anh
ta… nghỉ khẩn trương! Đó, câu chuyện ấy khiến đám trai
trong công shết vía. Rồi bao nhiêu câu chuyện đùa tếu,
giai thoại thêu dệt tới cả mấy tháng trời.
thế, anh rất sợ và tránh các cô gái quá sắc sảo, hin đại.
Tất cả đàn ông độc thân như anh đều giống nhau hay sao ấy
– anh cũng ao ước sao tìm được cô nào hin hu dịu dàng,
ít nói. Mà con gái bây giờ cô nào cũng mê mẩn “cá tính”.
Họ nói, cứ xem các cuộc thi hoa hậu thì rõ, cô nào chẳng
xinh đẹp! Tuyển trong cả nước mi ra một người, lại còn
k nghệ trang điểm, ăn mặc cao cấp, bao đội quân tinh
nhuệ chuyên nghiệp vắt óc tìm cách trang trí cho cô – b
mặt quốc gia.
Nào đầm dạ hội, nào trang phục tự chọn, đặc sắc dân tộc…
nhìn c hoa cả mắt. Thế mà lên sân khấu vẫn không thể
thắng nổi thiên hạ. Hóa ra là đâu chxinh đẹp, còn phải sắc
sảo trí tuệ, có cá tính nữa. Thành ra bây giờ các cô gái luôn
miệng nói tự tin chiến thắng và sng rất cá tính từ ngay khi
còn ở gia đình. Các cô có căn phòng riêng ba bộn, ngủ
không biết giờ nào mới dậy, có khi mẹ ở nhà dưới phải dọi
điện lên lầu mãi mới thấy cô xuống, chẳng thèm ăn những
th mẹ nấu, c túi đi luôn vớii nước hoa đắt tiền
vương lại.
Sự đời lạ lắm. Khi độc thân, anh nào cũng mơ vợ hiền hậu,
hy sinh. Đến khi có vợ như thế rồi, nhiều ông mi lại…
thèm sắc sảo. Lý do là: cuộc đời đâu phải chỉ có đi đi về về
như cái máy giữa công sở và nhà. Cuộc đời cũng không
bình an. Khi thì sóng gió công việc, rắc rối cách làm ăn, lo
lắng, khi thì khó khăn trong việc nội bộ. Mệt mi, cần chia
sẻ thì bà xã hiền lành chỉ biết cố thủ ở gia đình, lo con cái,
nội trợ.
Còn các cô ở công sở thì hấp dẫn xinh đp, lại lắm mưu
mẹo cố vấn sát cánh cùng chiến đấu. Rồi nếu là sếp thì các
ấy khéo chiều ý từng chút. Phòng làm việc có hoa, có
nước uống, các báo cáo sếp cần, mỗi khi sếp đi đâu hay tiếp
khách, mọi việc đều chuẩn bị sẵn sàng. Chcó từ hài lòng
trở nên! Bây giờ mới thấy vợ hiền là… vợ nhạt!
Có nhiều ông đến lúc sa cơ, mới thấy vợ nhạt của mình mới
thc sự là người gắn bó. Nhiều cô vợ mọi ngày “nhạt” bỗng
nghĩ ra và hành động nhiều điu hữu hiệu, thực tế, l
thường. Còn các cô bồ xinh đẹp sành điệu thì biến mất.
Ngay khi sếp sắp hết chức, là thấy bộ mặt thật của các cô
liền.
Thấm đòn rồi, mới ngộ ra mình nông cạn thật. Cả mt nền
triết học Trung Hoa, Nho giáo, Lão giáo, Phật giáo đều liên
tục nuôi dưỡng mô típ về cái nhạt th mà mỹ học phương
Tây hoàn toàn quayng. Những nhà t cổ cũng nói cái
nhạt là cái chối bỏ mọi đặc trưng hóa, cái nhạt chứa vị đậm
đà nhất, và “cái vị lý tưởng suy cho cùng là vị của nước lã”.
Thế mà thiên hạ vẫn chạy theo các tính cách sắc sảo cá
tính và làm mất dần đi sự hiền hậu. Chịu đựng hy sinh trở
thành xưa cũ, lạc hậu. Không biết “vận dụng triết học” thế
này có khiên cưỡng không, nhưng hình như các anh chàng
đàn ông vẫn còn hiểu lầm về các cô vợ… nhạt, vợ hiền. Họ
nhìn như sự nhạt nhẽo không bản sắc. Trong khi đó bản sắc
của các cô vợ đó lại chính là sự bền vững nhất