
Xe lăn tình yêu
Nó giương đôi mắt nhìn lên trời, những tia nắng yếu ớt của mùa đông
càng làm nó buồn, trên chiếc xe lăn nó ngồi thẩn thờ, vô vọng và rồi nó
khóc. Có lẽ nó sinh ra không phải để cười mà để nhìn người khác cười
và chỉ biết khóc cho chính mình thôi. Nó biết phải sống như thế nào khi
mà giờ nó chỉ còn một mình, nó làm gì sau cú ngã quá đau ấy, đau đến
nỗi nó ước gì mình được chết cùng ba mẹ…Cuộc sống cứ mãi trêu đùa
với nó, nó bước vào đời bằng ánh mắt thơ ngây của một cô bé tuổi mười
tám, nó cười với nụ cười như thiên thần và rồi nó bỗng vụt mất đi tất cả
những gì nó đang có… Tai nạn ô tô đã cướp đi của nó cả cuộc đời, cả nụ
cười và niềm tin. Nó là một cô gái nhỏ nhắn, có nụ cười dễ thương với
hai má lúm đồng tiền, nó rất duyên cứ mỗi lần ngượng ngùng là hai má
lại ửng đỏ trông rất yêu. Ba mẹ đặt cho nó cái tên cũng dễ thương –Diễm
My…
Đã hơn một tuần nó vẫn chưa hết sốc vì cái chết của ba mẹ sau vụ tai
nạn, nó đâu đã quen khi ngồi trên chiếc xe lăn và bây giờ điều nó cảm
thấy là bất lực và vô dụng. Nó nhớ ba mẹ, nỗi nhớ cứ ùa về dằn vặt, cái
gió mùa đông càng làm vết thương nó đau hơn, nhói hơn. Ngày lại ngày
qua đi, nó tập “quen nhờn” với nỗi đau và nó tự hỏi nó phải làm gì cho
mình và cho mọi người, thôi thì nó cứ cười dù gượng cười thôi cũng làm

mọi người cảm thấy an tâm và bản thân nó cũng cảm thấy có thêm chút
gì đó gọi là niềm tin. Nó sống cùng với vợ chồng chú ba, sống bằng tình
thương của những người bà con, nó suy nghĩ mãi về những chuỗi ngày
còn lại của mình, nó nghĩ phải làm gì đó, nhưng cái gì đó còn quá mơ
hồ. Nó bây giờ đã tàn chứ đâu còn như trước, nó có ích gì cho cuộc đời
này đây? Nó cứ tự hỏi và rồi từ trả lời bằng những giọt mưa của tâm
hồn.
Sáng nay, nó đến lớp sau những ngày nghỉ học ở nhà chịu tang ba mẹ,
nó thấy lạ lẫm, cái cảm giác làm gì cũng phải nhờ vả khiến nó thấy mình
thật tệ, chú chở nó đến trường bế nó ngồi trên chiếc xe lăn và đưa nó vào
lớp. Hàng trăm con mắt đang nhìn nó, tiếng cười, tiếng rì rầm làm nó
thấy sợ, nó víu lấy áo của chú:
- Chú ba, đừng đi………..
- Thôi nào con, con đã lớn rồi mà, con vào lớp đi
- Chú……. Chú……..
Nước mắt nó ngấn dài, nó nhìn theo bóng dáng chú mình. Ừ, đó đâu
phải là ba nó, đâu phải là người mà để nó nhõng nhẽo hay dỗi hờn cơ
chứ!. Nó vào lớp, tụi bạn chạy đến, xúm lại hỏi chuyện nó đủ điều, nó

chỉ im lặng, hai má đã đỏ lên, sóng mũi cay cay… nó tủi thân, muốn
khóc quá nhưng không được khóc, không thể cứ yếu đuối mãi thế được.
Tan học, cánh cổng trường mở ra, ai cũng hớn hở ra về chỉ mình nó vẫn
còn ở góc phòng học, lặng lẽ, buồn, chờ đợi người thân đến đón. Chú nó
chạy vào lớp, nói to:
-Sao cháu không ra cổng? Chú đợi nãy giờ
-Cháu tưởng chú sẽ vào lớp đón cháu nên cháu chờ chú ạ
- Thôi ra xe nhanh chú còn phải về chở thiếm đi dự tiệc nữa.
Về đến nhà, nó chỉ khẽ cười, chào chú thiếm rồi nói dì Hoa đưa lên
phòng, đóng cửa ngồi lặng im, một mình, chắc nó tự kỉ quá!
Đèn đường hắt vào phòng nó chút sáng, màn đêm tĩnh mịch làm lòng nó
se lại, cảm giác trống trải, cô đơn đang chiếm hữu lấy tâm hồn nhỏ bé
của nó. Nghe có tiếng gõ cửa và tiếng gọi:
- My ơi! Cho dì vào phòng được không?
- Vâng ạ! Dì vào đi ạ!

- Sao để phòng tối om thế kia? Dì mang cho con bát phở nè.
- Con cảm ơn dì, con không ăn đâu dì ơi!
- Sao thế con, con chưa ăn gì mà, ăn tí đi con cho lại người, nghe
lời dì, ăn đi con.
- Vâng ạ.
_________________* *__________________
Hôm nay là cuối tuần có bạn chú thiếm tới chơi, căn nhà bỗng ồn ào hẳn
lên, chỉ mỗi nó là buồn và cứ ngồi trầm ngâm mãi thôi, nó nhìn hàng cây

trên hè phố, nó cảm nhận từng đợt gió mùa đông – lạnh thật! Có lẽ nó
sống nội tâm quá, chẳng bao giờ chịu chia sẻ cho ai điều gì cả, ngay cả
những nỗi buồn đang chồng chất trong nó. Chắc nó sợ, sợ ai đó sẽ đau
như nó bây giờ…Mọi người nói chuyện rôm rả và khi nó ngang phòng
thiếm, nó nghe giọng thiếm nói chuyện với bạn:
- Ghét thiệt mày! Con nhỏ cứ im im, lầm lầm lì lì, gì mà học giỏi chứ,
ông xã tao cứ chiều mãi, tao lại thấy ghét, con mình không lo, giờ lo cho
con nhỏ ngồi xe lăn, nuôi nó suốt đời à!...
Nó hụt hẫn, bàn tay nó run run, nó cố thở, tim nó đập nhanh hơn, người
nó nóng rang thì ra bấy lâu nay nó sống trong nhà là sự phiền hà đối vơi
vợ chồng chú. Nó cố lăn chiếc xe thật nhanh về phòng, ôm con gấu bông
và khóc nức nở, nó chẳng biết còn nơi nào để nó sống nữa. nó chợt nghĩ
tới bà ngoài. À! Về quê…
___________* *_____________

