Xếp Vào Kỷ Niệm Lê Thị Hoàng Anh
Xếp Vào Kỷ Niệm
Tác giả: Lê Thị Hoàng Anh
Thể loại: Truyện Ngắn
Website: http://motsach.info
Date: 31-October-2012
Thúy đang loay hoay xếp lại chồng sách báo ngổn ngang trên giường thì nàng nghe tiếng con
trai gọi:
- Mẹ ơi! Con làm bài toán đố này không được, Mẹ chỉ cho con đi Mẹ!
- Ừ, chờ Mẹ một chút.
Cầm quyển vở của con lên tay, chỉ đọc thoáng qua, Thúy không khỏi cau mày khó chịu khi thấy
lối tuyên truyền rẻ tiền của các cấp lãnh đạo ngay cả trong việc giáo dục trẻ con: " Trong một
trận đánh, ngày đầu quân ta anh hùng giết được 4 tên lính Ngụy. Ngày thứ hai, giết thêm được 8
tên. Ngày thứ ba, giết được 2 tên. Vậy ba ngày đánh giặc, chiến ta diệt được bao nhiêu tên
lính Ngụy cả thảy?". Thúy thừ người suy nghĩ. Kiệt thấy Mẹ im lặng quá lâu, tựa đầu vào
bắp vế Mẹ, hỏi khẽ:
- Bộ khó quá, Mẹ cũng không làm được hả mẹ?
Thúy cười buồn nàng cũng không biết phải giải thích thế nào với con. Từ biến động Bẩy Lăm,
chồng đã theo gia đình di tản,Thúy hai con còn kẹt lại, lòng Thúy đã nhen nhúm ý nghĩ táo
bạo sẽ tìm đường để dẫn hai con vượt biên; giờ đây thêm một vấn đề con của mình với một trí
óc non nớt đang bị đầu độc bởi những tưởng hèn hạ thế này thì chuyện lìa bỏ nơi đây chỉ
sớm muộn thôi! Nàng chỉ giúp con bằng cách bảo viết ngắn gọn:4 + 8 +2 = 14 cố
tình đi chữ "Lính Ngụy" nàng biết chắc con mình khi nộp bài lên cho "giáo viên" chấm sẽ
không đạt được điểm cao.
Những đêm thức trắng, ngồi suy nghĩ đủ phương cách hầu kiếm ra tiền để thực hiện một cuộc
vượt biên, cứ mỗi ngày nghe tên một người quen ra đi, người thoát, người bị bắt lại,
người thì chưa nghe tin cả, tức coi như mất tích, Thúy như ngồi trên lửa. Phương cách nào
để tìm cho ra tiền làm lộ phí, ngày càng đi vào ngõ cụt!
Vào một đêm thanh vắng, Thúy đang vặn nho nhỏ chiếc radio cassette để lén nghe những lời ca
ngọt ngào của những ca đã thoát ra nước ngoài chế độ mới lệnh cấm. Tiếng cửa
nhè nhẹ khiến Thúy vội vàng tắt máy, nhét vội cái "đài" xuống gầm giường. Tiếng cửa lớn
hơn. Nàng lên tiếng:
- Ai đó?
Trang 1/7 http://motsach.info
Xếp Vào Kỷ Niệm Lê Thị Hoàng Anh
- Tui đây! Mở cửa cho tui "dô" rồi nói "chiện"!
- Nhưng bà là ai?
- Tui là A Múi!
- A Múi là ai, tui đâu có quen!
- Chời ơi! Mở cửa đi mà! Có tin dui!
Thúy yên tâm, mở cửa ra nhìn. Một xẩm không xấu, không đẹp, mặc chiếc áo hoa nhỏ li
ti với quần tây mầu nâu, bà nhìn Thúy một lúc lâu rồi hỏi:
- Cô có phải là Lê Thị Thúy không?
- Dạ, đúng! Mời bà vào nhà. Có gì không bà?
- Có phải cô có hai thằng "con chai"?
Thúy nghi ngờ:
- Có gì nói lẹ lên, hỏi như điều tra, nghe ghê quá!
- Mà có đúng hông đã?
- Thì đúng!
- Ờ, cô có người "dà" đưa "dàng" cho cô đây nè!
À, mà cô cho tôi coi thẻ chứng minh nhân dân đi!
Thúy lặng người, bán tín, bán nghi, chỉ sợ đây là một cái bẫy. Nàng dè dặt:
- Thẻ chứng minh của tôi làm rồi mà công an phường chưa phát, chỉ có giấy tạm đây thôi.
- Ờ thì giấy đó cũng được. Đưa cho tui coi có đúng tên thì tui mới giao "dàng" chớ!
Thúy vẫn cố gắng kiên nhẫn, mặc lòng đã tin tưởng không bị lừa gạt đến bảy tám chục phần
trăm.
- Không! Tôi không nhận đâu! vì tôi đâu có biết ai gửi cho tôi?
- Chời ơi! "dàng" mà chê! Nè, ông Đỗ ở Mỹ, chịu chưa hả bà?
Giọng của ta thay đổi tiếng thay cho tiếng , Thúy nghe biết ta đang giận. Thúy
hồi hộp vào trong tủ lấy tờ giấy hộ thân đưa cho ta xem. Nàng không quên đưa ta chỉ hai đứa
con đang nằm ngủ say trên giường như ngầm cho biết về gia đình của mình.
- Đó! Hai thằng con của tôi!
Bà xẩm rút trong cái bao vải lớn ra một bao vải nhỏ, cầm săm soi kỹ rồi mới giao cho Thúy:
- Nè, đếm cho đủ đi, mười tám cây tất cả!
Thúy run run đón nhận, đặt xuống bàn, đổ ra, hất từng lượng vàng để đếm. Bà xẩm lên tiếng:
Trang 2/7 http://motsach.info
Xếp Vào Kỷ Niệm Lê Thị Hoàng Anh
- Mở "da" coi cho kỹ đi, tui đưa toàn "dàng" tốt không đó!
Thúy lặng người một lúc mới đếm hết, nàng không dám tin đây sự thật. đưa cho Thúy
quyển sổ và bảo Thúy:
- Ký "dận" vô đây đi!
- Viết gì bây giờ hả Dì?
- Thì ký tên nói mình "dận" đủ mười tám cây!
Thúy răm rắp làm theo. Bà ta thấy xong công việc bèn cáo từ, lúc đó Thúy mới hoảng hốt:
- Mời Dì uống miếng nước rồi đi!
ta lắc đầu từ giã, vội vàng bước đi khiến Thúy áy náy sự nghi ngờ lúc ban đầu của mình. Áp
bao vàng vào lòng. Thúy nghe mắt cay cay, nàng muốn đánh thức hai con dậy để nói cho chúng
nghe ba còn thương nghĩ đến ba mẹ con mình. Nàng thì thầm với chồng nơi xa xôi mịt
mùng nào đó:" Bất chấp sống hay chết giữa biển khơi, em nhất định sẽ tìm anh! Đợi em! Chờ
em, nghe anh!"
Cuối tháng ba 1979, Thúy theo lời chỉ điểm của một người bạn thân nàng móc mối được với
một chuyến đi tin chắc sẽ tới bến một cách an toàn - Đó con đường Ra Đi Bán Chính Thức
do nhà nước tổ chức.
Ngày hẹn giao nộp vàng, người anh trai của Thúy đã đi thế, anh ngụy trang trong lon nhôm
Guigoz đựng cơm để vài miếng kho nằm trên mặt cơm. Trong lòng Thúy lúc nào cũng run
sợ, thể nàng chỉ cần một người nào đó thét lên một câu "Có khai thật đi" nàng sẽ phun
ra tất cả không thiếu một chi tiết nào, nhưng lúc nào nàng cũng im lặng, không nói không cười
với ai và cũng không dám bước ra khỏi nhà.
Đêm cuối, nàng hai con túc trong nhà người anh để sáng hôm sau ra đi cho được an toàn.
Lòng Thúy buồn rười rượi, nàng cứ cầm tay cha già áp lên mình nước mắt tuôn ra,
không nói được một lời từ giã anh nàng đã dặn:" Ba già rồi, cho ba biết rủi ba lẩm cẩm nói lại
với chòm xóm chết cả đó!" Ba mẹ con ôm nhau ngủ đêm cuối cùng trên đất Sài Gòn,
nhưng Thúy không tài nào chợp mắt được. Hai mắt nàng cứ mở thao láo. Thấp thoáng bóng
ông anh đứng lấp nhìn vào, Thúy nhoẻn miệng cười để anh không ngượng Thúy thấy mắt
anh long lanh. Thúy tự dặn lòng: "Đến mỹ, bất cứ giá nào em cũng tìm cách cho anh thoát khỏi
cảnh chậu chim lồng này ". Ba năm anh đi "cải tạo" về, anh đã đi mòn không biết bao nhiêu
đôi dép vẫn không tìm được việc làm bởi lý lịch Sĩ Quan Chế Độ Cũ!
Tập trung tại một ngoi chùa Tàu tại Bạc Liêu, đêm đầu tiên Thúy cùng vui sướng tưởng
chừng mình chỉ còn gang tấc thôi đến Mỹ đây cũng nơi tập trung của đám người Hoa
cùng cảnh ngộ: Muốn ra khỏi Việt Nam để một cuộc sống khác nước ngoài. Thúy nghĩ chỉ
tới khuya sẽ được gọi lên xe, ra tầu tiền vàng đã đóng cho "chính phủ", ba mẹ con nàng
mười sáu lượng. Có sự bao che của nhà nước thì cầm chắc cái thắng trong tay! Thế mà...
Đã bốn tuần trôi qua, tiền cầm theo đi đường của ba mẹ con đã gần cạn. Hai hôm nay, hai con
còn được ăn cơm để cầm hơi, còn Thúy thì ăn bánh không xịt dầu, ăn để cốt cầm hơi.
Trang 3/7 http://motsach.info