
Anh ấy, tiểu thuyết và ... Tình yêu
Một chuyện tình…
“-Đừng như vậy nữa được không em? Chúng ta…không thể tiếp tục yêu
nhau nữa sao?”-Đôi tay của người đàn ông cao lớn run rẩy nắm lấy bàn tay của
người con gái anh yêu thương. Cơn gió rét mướt thổi tung làn tóc bồng bềnh,
những sợi tóc chạm tới cả gương mặt anh. Mùi hương vốn ngọt ngào mà trở nên
đầy cay đắng. Cái nhìn sắc lạnh trong đôi mắt, bàn tay bé bỏng cứ dần tuột khỏi tay
anh, đôi môi nhỏ nhắn buông ra một câu từ biệt. Nỗi đau đớn cuộn trào trong lồng
ngực khi hình bóng của cô trộn lẫn trong dòng người đông đúc kia.
Và anh trách, anh không trách cô, anh chỉ trách bản thân mình. Sai lầm vốn bắt đầu
từ anh, và cô chỉ là người kết thúc những tháng ngày yêu thương lừa gạt đó mà
thôi. Có lẽ đã muộn màng, khi đến phút cuối cùng, anh chợt nhận ra rằng anh đã
yêu cô…
Bên bàn làm việc
Thở phào nhẹ nhõm, Minh Anh ngả hẳn người ra ghế, tận hưởng cái cảm
giác khi kết thúc một câu chuyện dài. Mùi hoa oải hương nồng nàn khiến trí óc cô
vẫn còn vương vấn với cái kết của câu chuyện. Là một nhà văn trẻ, cũng nổi tiếng
nhờ một vài tác phẩm thuộc dòng văn học mạng, nhưng chưa bao giờ cô nghĩ đến
chuyện tìm một cái kết phù hợp với thị hiếu và nhu cầu của độc giả. Cô yêu thích
sự lãng mạn, sùng bái những câu chữ trau chuốt, mượt mà. Thỉnh thoảng, Minh
Anh tự nhận thấy mình thật cực đoan khi nghĩ rằng kết thúc có hậu trong truyện cổ
tích thật nhảm nhí. Người ta cứ ca ngợi thứ tình yêu bất diệt, khi công chúa và
hoàng tử sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi. Nhưng sự thật là hoàng tử rồi sẽ trở
thành vua, hoàng hậu thì yểu mệnh, rồi một ngày kia nhà vua sẽ bắt đầu một câu
chuyện cổ tích khác, khi cưới cho mình một bà hai, để cô công chúa nhỏ có một
mụ dì ghẻ độc ác.Cái kết của cô không lâm li bi đát như mấy bộ phim tâm lý, ít

nhất là không có nhân vật nào bị chết vì ung thư hay máu trắng, nhưng rõ ràng là
làm phật lòng những độc giả tuổi teen khao khát thứ hạnh phúc tuyệt đối. Cô đơn
giản là muốn viết một câu chuyện tình chân thực nhất, có thể chất chứa những đau
khổ, dằn vặt, những hờn ghen, lừa lọc dối trá, những ham muốn chiếm hữu tầm
thường nhưng cũng chan chứa những rung động, yêu thương ngọt ngào… Cô
muốn tác phẩm của mình phản ánh những sự thật trần trụi trong tình yêu, nhưng
với thái độ phản ánh mềm mỏng, nhẹ nhàng. Văn phong ấy có thể khiến những
người viết theo trường phái hiện thực bực bội, nhưng lại là một thứ thuốc an thần
cho những kẻ đang yêu.
Điện thoại bàn chợt reo lên, cắt ngang mớ suy nghĩ hỗn độn trong tâm trí.
Minh Anh uể oải, nhấc ống nghe lên:
-“Alô?”
-“Chị, hôm nay có rất nhiều bưu phẩm của chị, chị có muốn lấy ngay không ạ?”
Ngoài viết văn, Minh Anh có hùn vốn với chị gái mở một cửa tiệm thời trang
tương đối lớn. Trước đây thì từ việc sắp xếp nhân sự, lấy hàng hay quản lí trang
bán hàng qua mạng đều do chị gái cô đảm nhận. Nhưng từ ngày bà chị “theo chồng
bỏ cuộc chơi”, rồi có con gái đầu lòng, mọi chuyện lại đổ dồn lên đầu cô.
-“Ừ, em để đó, lát chị qua”.
Sau khoảng thời gian ngụp lặn với mớ cảm xúc hỗn độn của thế giới nhân vật trong
cuốn sách của mình, cô cũng muốn ào tới cuộc sống hiện thực ngoài kia. Mở tủ
quần áo, chọn một chiếc váy trắng, vest đen, giày và chuỗi vòng màu đỏ. Cô không
quen trang điểm, chỉ thoa nhẹ một lớp son bóng màu hồng cam rồi xách túi đi
ngay.
“ Le vent”

Minh Anh còn đứng một hồi lâu trước cửa tiệm rồi mới bước vào. Tiệm quần áo
chẳng bao giờ vắng khách dù giá cả không phải là rẻ. Nghĩ đến điều đó, Minh Anh
lại thấy vui vui trong lòng.
-“Chị Minh Anh, chị tới lấy đồ ạ?” – cô nhân viên ở quầy tính tiền tươi cười.
Minh Anh gật đầu. Cô kia vội vàng lấy từ tủ đồ ra rất nhiều hộp quà và thư bạn
đọc. Để địa chỉ nhận thư bạn đọc là tiệm quần áo, chí ít cô cũng sẽ có nhiều động
lực tới đây hơn.
“ Gửi chị Gió (là bút danh của Minh Anh)
Em rất thích cấc tác phẩm của chị, nhất là nhân vật nam chính… Nhưng chị có thể
để cho những nhân vật của mình được có một cái kết có hậu được không. Họ yêu
nhau thật lòng, vậy tại sao lại không thể đến với nhau hả chị?...Trong cuốn sách
sắp phát hành của chị, làm ơn, hãy cho tình yêu một cơ hội nữa, được không ạ?
Dù sao thì em vẫn luôn ủng hộ các tác phẩm của chị.”
Là một bức thư “đòi” một cái kết có hậu của một cô bé tuổi teen. Tiếc rằng cái kết
cho cuốn sách mới đã viết xong. Minh Anh bật cười khi tưởng tượng ra khuôn mặt
cô bé khi đọc đến cái kết u buồn kia.
-“Cô là... Gió?”
Minh Anh giật mình quay lại, thì... suýt ngất khi chạm phải đôi mắt nồng ấm của
chàng trai cao lớn. Anh chàng mặc vest màu xanh cobalt, đôi mắt sáng, hàng lông
mày nam tính đang nheo lại…Anh ta có vẻ gì đó, không, thực sự là rất giống
nguyên mẫu những nhân vật nam chính trong tác phẩm của cô. Cô tự nhéo má
mình, đau nhói, rõ ràng là anh đang tồn tại, bằng da bằng thịt trước mắt cô. Rất
nhanh, cô nhận ra cái nhìn kỳ quặc của mình dành cho anh và bối rối trả lời:
-“À, vâng. Có chuyện gì không ạ?”

