
Em nợ tình… anh phải khóc!
Tôi đã lặng người, cố gạt nước mắt chảy vào trong khi thấy em “ôm ấp” trong
vòng tay của kẻ khác trong khi đó em đang là vợ sắp cưới của tôi…
Ngày ấy, em là một cô bé học sinh cấp 3, tinh nghịch, nhỏ nhắn xinh xắn, em đến
bên tôi cũng thật nhẹ nhàng. Tôi đang là một anh lính nghĩa vụ, rời quê vào miền
Nam công tác. Vì hoàn cảnh ở quê khó khăn bố mẹ em đã gửi em vào Nam nhờ
cậu mợ nuôi dưỡng gần đơn vị tôi làm việc. Ấn tượng đầu tiên tôi gặp em đó là
một cô bé có khuôn mặt gầy gầy, thanh thoát, một vẻ đẹp cuốn hút, khó tả và một
chất giọng rất đặc của quê tôi - miền Trung nắng gió.
“Anh đi đứng hay hè! Xe em hỏng rồi kìa, bắt đền đó".
Câu nói của cô bé làm tôi cũng phá cười “anh xin lỗi”, tôi vội vàng chạy lại đỡ cô
bé lên vừa xin lỗi rối rít. Tôi hỏi em tên gì? Cô bé không đáp, lấy nhanh chiếc xe từ
tay tôi rồi vội vàng đi thẳng không nói một lời. Kể từ hôm đó, hình ảnh cô bé ấy cứ
in mãi trong tâm trí tôi. Tôi tranh thủ ra ngoài nhiều hơn, để chờ em, để nhìn trộm
em mỗi khi em tan học về và có lẽ tôi đã thích em từ ngay lần gặp đầu tiên ấy.
Thấm thoắt cũng gần một năm trôi qua, sự kiên trì của tôi đã làm em bị thuyết
phục. Cuối cùng em cũng nhận tôi làm bạn. Hè năm ấy bỗng nhiên em chuyển về
Nghệ An và học luôn ở đó. Không một lời từ biệt, có lẽ em cũng có cái khó của

riêng mình. Sau một thời gian hỏi thăm bạn bè em tôi tìm được địa chỉ của em. Tôi
đã viết thư cho em.
Miền Nam vẫn gửi miền Bắc nỗi nhớ. Tôi không thể đếm được tôi đã viết cho
em bao nhiêu lá thư, dài bao nhiêu trang nhưng tình cảm của tôi luôn dành cho em
rạo rực, vẫn đắm say, em vẫn im lặng, tôi vẫn chờ đợi. Sự chờ đợi đó của tôi
dường như đã có phép mầu nhiệm. Những ngày cuối cùng của thời cấp 3 em đã
nhận lời yêu tôi. Kì thi đại học đầu tiên em quyết định vào miền Nam để được ở
gần tôi.
Năm ấy, em đã trượt đại học, tôi vẫn làm ở Đồng Nai, em ở lại Sài Gòn xin làm
công nhân trong một công ty may mặc. Nhìn dáng người gầy guộc, khuôn mặt
đáng yêu của cô bé ngày nào lại càng làm cho trái tim của chàng công an trẻ tuổi
càng mê mẩn, đắm say hơn, tôi lại càng thương em nhiều hơn. Tôi vẫn lên thăm
em thường xuyên vào những ngày nghỉ cuối tuần.
Nhìn thấy em buồn, tôi cũng thấy lòng mình không yên, động viên, an ủi em cố
gắng kì vọng thêm một năm nữa. Nhưng tôi biết hoàn cảnh của gia đình em bây
giờ sẽ khó khăn cho em hơn trong việc học, em phải vừa học vừa kiếm tiền để
trang trải cuộc sống. Nhìn thấy hoàn cảnh đó, tôi đã đề nghị được giúp đỡ em. Sau
một thời gian thuyết phục em cũng đồng ý sự giúp đỡ của tôi. Em nghỉ làm ở công
ty và chú tâm hoàn toàn vào việc học.

Thế là cuối cùng điều gì đến cũng đã đến, kì thi đại học năm ấy em đậu vào trường
y dược TPHCM với một số điểm khá cao. Tôi và em vui mừng khôn xiết, tình cảm
của chúng tôi ngày càng trở nên gắn chặt hơn. Cả hai vẫn thường xuyên về thăm
bố mẹ hai bên gia đình vào những dịp hè và lễ tết, hai gia đình đồng ý và ủng hộ
cuộc hôn nhân đó của chúng tôi và chỉ chờ ngày em tốt nghiệp đại học như lời em
ước nguyện. Tôi đồng ý và chờ đợi ngày ấy đang đến gần…
6 năm em nhận lời yêu tôi, 6 năm ở Sài Gòn với biết bao nhiêu là kỉ niệm... (Ảnh
minh họa)
Thấm thoắt cũng đã gần 9 năm kể từ ngày tôi quen em, 6 năm em nhận lời yêu tôi,
6 năm ở Sài Gòn với biết bao nhiêu là kỉ niệm, những con đường nào đi qua tôi
không thể nhớ hết nhưng con đường nào có em tôi đều nhớ, những con đường,

những góc phố Sài Gòn và cả những công viên. Chúng tôi cùng lang thang, cùng
tìm kiếm và trải nghiệm cuộc sống, tổ chức các chuyến đi chơi, dã ngoại vào dịp
cuối tuần. Có lẽ đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất, tôi có em. Nhiều lúc tôi
nghĩ cuộc đời mình sau này không thể thiếu em, tôi yêu em hơn tất cả những gì tôi
có thể nói.
Em đã từng nói với tôi “anh là chồng sắp cưới của em và cũng là ân nhân của em
suốt đời này em không thể nào quên được ơn nghĩa đó”. Lúc ấy tôi chỉ cười và bảo
“em ngốc lắm, đó là việc anh nên làm”. Suốt 6 năm em học ở Sài Gòn tôi vẫn giúp
đỡ em hoàn toàn về kinh tế vì tôi nghĩ đó là một việc làm chính đáng, là trách
nhiệm bổn phận của một người chồng sắp cưới. Giờ đây, em ra trường và tìm được
một công việc ổn định ở Sài Gòn, em vẫn thế vẫn yêu tôi, vẫn chờ đợi.
Hai tháng sau khi em tốt nghiệp ra trường và tìm được việc làm ổn định tại một
bệnh viện tư ở thành phố. Tôi có chuyến công tác đột xuất về Tiền Giang nên việc
liên lạc của em với tôi trong thời gian đấy cũng có phần nào vơi đi hẳn. Vì đặc thù
công việc tôi ít liên lạc ra ngoài hơn, chỗ tôi đang công tác lại là vùng núi xa nên
thỉnh thoảng điện thoại mới có sóng liên lạc, có lúc phải chạy xe tới hàng chục cây
số ra thị xã để thông báo tình hình về đơn vị. Khoảng 2 tháng nay tôi và một anh
bạn nữa, chúng tôi sống như người rừng không liên lạc với ai bên ngoài, kể cả em.

Trước khi đi bắt đầu chuyến công tác tôi có điện thoại dặn dò em những phần việc
quan trọng mà chúng tôi còn dang dở chuẩn bị cho ngày cưới.
Chiều nay, chuyến công tác vẫn chưa xong nhưng cấp trên lệnh chúng tôi về lại
đơn vị và dừng cuộc tìm kiếm ấy và nhận công tác mới. Nhân tiện về qua Sài Gòn
tôi quyết định ghé thăm em nhưng không hề báo trước, muốn dành cho em sự bât
ngờ.
Chuyến xe đò dừng lại ở bến xe Miền Tây khi trời mới vừa chập chờn sáng, tôi
tranh thủ thời gian ấy để ghé thăm em, vội vàng bắt chiếc xe ôm chạy thẳng đường
Kinh Dương Vương về hướng quận 6 nơi em đang ở.
Sài Gòn buổi sáng thật đẹp, một không khí dễ chịu, lan toả. Sài Gòn vẫn ồn ào, náo
nhiệt, vẫn mưa vẫn nắng vẫn bề bộn và một chút đổi thay nhưng buổi sáng Sài Gòn
có cái gì đó nó trong lành đến lạ thường. Hôm nay là chủ nhật, nếu như không phải
chuyến công tác kéo dài này thì có lẽ giờ này tôi và em vẫn đang quấn quýt bên
nhau, được ôm em vào lòng và nói những lời yêu thương nhất. Sao tôi thấy nhớ em
đến thế…
6 giờ sáng cả dãy trọ đang ngủ, chủ nhật là ngày mà mọi người có thể quên đi
những lo toan bộn bề của cuộc sống để ngày mai lại bắt đầu một ngày mới với
những tất bật của đời thường. Tôi nhẹ nhàng mở cánh cửa sắt bước tới phòng em,

