Ơi Ci v đâu – Nguyn Ngc Tư
Mi ln nghe câu hát “Gió đưa cây ci v tri. Rau răm li…”,
tôi hơi quu, ông bà mình quá hin lành đi, thí d có b ph phàng,
thì cũng có chanh chua, hn hc mt tí, “Gió đưa thng qu s v thành.
Để tui li chành ành… đắng cay”. Đau, tc vy mà trách c nh hu…
Dường như người ta vn yêu, đến mc không th gin di, nng li.
Và mình thì chưa bao gi yêu ai đến như vy?!!!
Đoàn ca múa nhc gii tán, thng Quách Phú Thàn dn ông già Năm Nh v ngã
ba Sương, Thàn có nh b mi quen bán quán đó. Con nh tên Dim Thương,
nghe hay, mà khuôn mt cũng ng, không đẹp nhưng bình thn, lnh trơ, không ra
vui, bun, đố ai biết nó nghĩ gì. Nó ht mái tóc nhum vàng hoe chơm chm như
r tre, nhìn hai người, cười héo ht, “Ăn bám mà kéo theo c by”. Thàn cười h
h, bo “Ông Năm, bn anh. D thương lm”.
Đêm đó ông già không ng được, thng Thàn đi chơi na đêm mi mò v, thy
ông ngi khm rm ngi ngoài vách mùng, điếu thuc cháy lp lòe soi b râu xơ
xác. Thàn m dây giày, hi, “Nh đoàn quá, ng không được h tía?”. Ông già lc
đầu, th dài, nghe bun xa xc như lá rng hoa rơi, bn thn, điu này hng biết
cách nào tìm cho ra con Ci.
Ông đã đi tìm con nh gn mười hai năm. Lúc Ci mười ba tui, mt ba mê chơi
làm mt đôi trâu, s đòn, nó trn nhà. C nhà tong t đi tìm nhưng mãi con nh
không quay li. V ông ôm cái áo con Ci khóc, bo chc là ông để bng chuyn
nó là con ca chng trước nên ngược đãi, hà khc, đui xua. Ông đau mà không
nói được mt li, ông đã nâng niu nó khi mi thôi nôi, đã vui khi có người bo con
nh ging ông in ht (dù biết h khen khơi khơi, khen bng trên tri), đã sướng
rơn khi nó gi tiếng ba ơi, con Ci đi ri, ông đã xung nước mt khi đi qua chiếc
giường trước kia nó ng. Có ba, ông hì hi ém mùng, ri ngi mt góc, nhìn
chiếu gi thênh thang, lòng chết điếng vì ni nh con, vì lo nó lưu lc gia đời.
Như thế mà ông không thương nó sao ? Như thế mà là không thương à? Nhà bun
u bun ám, vì đã ít người ri bây gi li chng nhìn, chng cười nói vi nhau. Sau,
người ta còn đồn đãi ông giết con nh ri lp mt ch đất nào, h kìn kìn li coi
(ai mà giàu tưởng tượng vy không biết). Ông khăn gói b x ra đi, bng d đinh
ninh dt khoát tìm được con Ci v.
Ai dè, bin người mênh mông. Mi chân, ông xin làm sai vt trong đoàn ca múa
nhc, để trước gi din, ông mượn cái micro nói vài câu “Ci ơi, ba là Năm Nh
con…”. Ba nào thng Thàn nh nhà, nghe câu y nó cũng rướm nước mt, bo
“con thương ông già con quá, tía ơi”. Hôm đi ba Thàn còn cm khúc bình bát bng
c tay rượt nó chy ngi ngi, nhy xung đò, nó ngoái li nói để con làm ca s
ni tiếng cho ba coi, thy ông d cây lên tri. Hai năm, ông già đã chng đầu cây
xung đất, ta vào đó để bước đi, tên tui Thàn m mt. Thàn bùi ngùi, người ta
Quách Phú Thành ni tiếng Hng Kông, tui thiếu có ch h, lt đẹt bên hông Ch
Ln. Nhiu ba hát ế ngoi ngóp nm nghe mưa dm, nhiu ba đứng soát vé b
bn du đảng địa phương rượt chy xt khói, Thàn mun v nhà nhưng xu h, s
ông già cười khơ khơ khơ, hi “Con ơi, my ni tiếng chưa mà tri đầu v đây
ri?”
Y ht, ông già Năm Nh cũng có nhà mà không v được. Đã đau quá tri đất ri,
cái cnh bà con hàng xóm xm xì, ch tr, người xa dp dìu thuê đò dc li nhà
ngó ngiêng, đâu, thng cha giết con đâu ? Đâu, con nh b chôn ch nào? gn
thy đông đúc nên bưng bánh da, trà đá đến bán. Đã quá chng đau, khi ông nhìn
sâu trong ánh mt ca v mình thy không còn lp lánh thương yêu, ch ti tăm
nhng ng vc, hoài nghi, và ba ông đi, bà đứng gia nng trưa, cuc đất. Ch
đất còn mi tinh ông va lên liếp, ch người thiên h ngó nhau, con Ci b vùi
dưới đó… biết đâu…
Nên ông Năm Nh tr li ngã ba Sương, tiếp tc cuc kiếm tìm. Ông mướn mt
cái nhà thp, nh như mi, va đủ hai người còm nhom chui ra chui vào. Ông vét
túi trên túi dưới sm mt chiếc xe ko kéo có dàn nhc xp xình, kéo thng Thàn
theo. Ngày chy ra bán ch rau ch cá, ti ghé vài quán nhu, khuya v đậu
ngã ba, xe ko kéo ca ông ni tiếng nh ging ca nha nha ca thng Thàn, nh
gia hai bài hát có mc “nhn tìm con” bun ác chiến.
Ngã ba Sương nhiu đêm thn thc trong tiếng “Ci ơi !!!…”, nghe ngc ngoi
như tiếng chim kêu gia lưng tri. Con Dim Thương cn nhn, quán ế, bun thy
m ri mà còn kêu Ci vơi vơi. Mt ba Dim Thương bước ra, thng tht gi “Ba
!”. Ông già đứng im sng, ngơ ngác giây lát, môi run lp bp hi Ci phi hôn con.
Dim Thương gt đầu. Thit con là Ci h ? Dim Thương níu tay ông rưng rưng
gi thêm mt tiếng ba tha thiết. Ông già nn đầu, nn vai nó vi mt ni vui chy
tràn, tri đất, ba nhìn không ra, bây ln d dn vy. Ông đi vài bước, ông day li
nhìn Dim Thương (cho chc là nó đang đứng đây, và có thit trên đời), ngước v
phía tri sao, ri ngó thng Thàn, ông cười, để ming mun méo sao thì méo, “Tía
kiếm có con Ci ri, d t hà my ơi”. Nghe ging là cuc hành trình ròng rãi
mười hai năm ca ông (và nhng oan khut, bun đau ) khép li đây ri. Ngày
mai ông dn Dim Thương v C Cháy, ngay trên chuyến tàu đầu. Chc v ông ra
ca che tay khum khum trên trán, hi ai vy cà, ông s nói con Ci ch ai, bà s
mng hết ln, phi còn tr th nào bà cũng nhy cà tưng. Ông s đưa nó đi dài
xóm, khoe “Con Ci tui v đây nè, bà con coi, nó ln quá chng hen”, v mt
không giu được h hê (vy mà my người nói tui giết nó).
Nghĩ đến đó, nước mt ông tuôn dài. Dim Thương cười, đứng dy khoan khoái
phi tay, nói “Không ng mình din quá hay”, ri nó khom người, nhìn sâu vô đôi
mt ràn ra ca ông già, mt tnh bơ ba khía, ma mai, “tui gin đó, ông làm ba
kiu gì mà không nh mt con gái mình ?”.
Và cơn mơ hết. Dim Thương đi gom tin thng độ, đám tiếp viên léo nhéo nhn
ông già sao mà d tin, làm h mt my chc ngàn. Dim Thương lnh lo cười, cái
mt nó tnh hết biết, kiếm tin d t mà chng gn lên chút đắc ý nào. Ông Năm b
bàng ngi đó, b bàng lau nước mt, cười héo queo héo qut, “Con nh gin có
duyên hết hn” mà trên khuôn mt vn còn đầy nhng thương yêu. Thng Thàn
a lòng nhìn ông Năm già đi khng khiếp nó gin mun bóp c nhn nước Dim
Thương cho ri, khi con nh nhơn nhơn tr qua, giơ nm tin, r đi ăn h tiếu.
Trò din kết thúc, ông già nm rũ, đúng hai ngày li nhn tìm con Ci li thc
thm ngã ba Sương. Con Dim Thương bc lm, nó gp Thàn là đá ghế quăng
ly, nó nói “ng đừng mc công tìm, con Ci chc chết ngc ri. Sao tui thù con nh
đó quá tri, có nhà mà b, có cha có m mà không thèm… Cái th người đó, cho
nó chết b chết bi cũng đáng”. Ri nó nghn ngào, “Còn tui, người ta đã quăng
đây mười tám năm, tui ch hoài mà có ai tìm đâu…” Thàn mi hay đời con nh
cũng bun, hai đứa ngi sát li gn nhau, th dài nghe c vành tai tê tái.
Ti đó, Thàn nm gác tay lên trán, nói “Mai mt con dn nh Dim Thương v ly
ông già con à, tía Năm. Tính thương chơi thôi nhưng bây gi thành thit ri”. Ông
Năm phn khi, vy h, vy à, phi làm đám cưới t tế cho con nh đỡ ti, để tao
làm ba nó, đại din cho đàng gái làm sui chơi.
Lng khng ri mùa nng quay tr li, người ta dn sch c mt b sy, bông đang
vào mùa bc ngã ba Sương, ct thêm chng chc quán nhu ôm na. Cánh phòng
chng t nn xã hi bt đầu để ý cái chòm lu bu này. Phía báo đài cũng dòm ngó.
Mt ba, h p vào, quay phim, chp hình búa la xua. Đám tiếp viên che mt, ôm
đầu, ch có Dim Thương là đim nhiên trơ mt ngó.
Phóng s phát lên ti vi, cái nhìn đó như du hi nao lòng, tôi đây nè mà ba má
đâu ? Có nhn ra tôi không ? Có nghe đau lòng ? Thng Thàn thy cnh người yêu
tnh bơ ngi trên đùi ông khách, bun quá, b đi ung rượu. Sáng sau, ông Năm
dúi vô tay Thàn ít tin biu “đưa con nh v nhà”. Thng Thàn nói :
- Con không đành để tía li mt mình.
- Vy bây n nhìn con nh sng vy hoài sao ?
Mt sm, hai đứa dt nhau đi, ông già nhìn theo cho đến khi bóng chúng chìm gia
mt mù. Lòng ông đã chun b ri mt cái vy tay, tin hai đứa ra khi nhng con
đường sương gió. Nhưng m chiu, đám tr tr li, mt con Dim Thương vn
thn nhiên nhưng thng Thàn bun tê tái. C nhà Thàn hết hn vía dn li ngó
nhau, nhn ra đứa con gái ny lên ti vi hôm trước, coi b làm ngh hng được đàng
hoàng, coi b thng Thàn b nh này d d. Dim Thương ch cười, gt đầu chào
ri bước xung bến đón tàu ra th xã.
Li v ngã ba Sương, ch ca nhng người không còn đường tr li nhà. Dim
Thương nói tui mc cười quá ông Năm à, tui lên ti vi để cha m nhìn mà h không
biết tui là ai, còn người dưng liếc ngang là nh lin.
Ông già Năm Nh lng người đi, t hi, bây gi ông lên ti vi, con Ci có nhn ra
mình không. Người đã dt Ci đi hái xoài chín trong vườn hoang, đã cht chui
làm bè dy cho nó li, th trâu, chơi diu… Đã cõng nó đi tt my vt đồng đến
ch ông bác s già, mi khi nó nhc đầu, s mũi. Cây kp nh, m dây thun
khoanh, my cc ko da vung vinh trong túi áo mi khi ông đi ch v… Tt c
nhng th đó, ông nh mn mt thì nh Ci chc chưa quên. Ông già mun lên ti
vi để nhn đứa tr b nhà rng, v đi con ơi, đôi trâu có xá gì…
Đăng tin trên truyn hình đắt đỏ, mà ln nào li phòng quãng cáo ông cũng phi
đôi co, đòi phi đọc theo ý mình, trong đó có đon, “con không v ba nh đã đành,
má con còn gin ba, không nhìn mt”. Người ta cười, trên đài ch có phi ch tri
đâu mà mun nói gì cũng được. Ông gin, quày qu v nhà, nghĩ cách t mình lên
ti vi. Có ln, ông đậu xe ko đầu ch, thy người ta làm phim v ln chiếm lòng l
đường, người ht thúng mng cá rau b chy, ông sướng rơn lăng xăng chy tt
ch này ló mt đằng kia, mp máy câu “Ci ơi…” (mà vô phim người ta đã xóa
mt tiếng còn đâu). Ch mong được thy mình trên ti vi, mt khuôn mt teo héo
xm đen dưới nhng si tóc ngã màu trng xóa, mt thân hình gy guc, lưng đã
chm còng.. “Mình thèm lên ti vi mun chết gic mà không được, còn my ông
cán b ngi chình ình trong đó hoài, thy mc ngán, ông già Năm Nh than th vi
thng Thàn, nói sao tao mun làm bí thơ tnh quá”. Thàn kêu, tri ơi, chi vy tía.
Ông cười, lên ti vi ch chi, lúc đó tao đường hoàng nói chuyn vi con Ci, tao nói
t t, nhc chuyn xưa cho nó nghe. Thng Thàn cũng cười, tưởng tía làm ln để
lo cho dân, ai dè cũng bo bo cho mình.
H ngi đụt mưa dưới mt hàng ba trường tiu hc. Nước đổ trng tri. Mùa còn
ướt lnh dài dài. Thng Thàn lo nhà mưa dt ướt đầu giường, v không có gi để
nm, không mn để đắp. Dim Thương biết có chy qua không hay là bn khách,
bn cười ct (mà lòng não n) biu ung vi em chút na đi anh. Thàn chép ming,
bun quá tía ơi. Mê văn ngh văn gng nên chng này tui đầu ri mà nghèo quá
chng, đến ni không lo được cho nh Thương. Ông già Năm Nh thy thng
Thàn xung nước mt. ti nay, ông cũng thy mình hoang mang bun bã rã ri,
như sp đến cui đường ri, mà không biết chc có nhà mình phía đó. Ông th dài
h, chng tay liêu xiêu đứng lên, bo, mưa chc còn dài, thôi dm mình v, nh.
Đêm đó, thng Thàn ôm ông già Năm ng, nó kêu lên, tía m d dn thit, xương
tía cn con đau quá chng. Ông già cười, , chê mai mt không có mà ôm nghen
con. Thng Thàn hi ông nói vy là có ý gì, ông hi ngược li, ch b my tính
cưới v ri mà còn chun qua ng vi tao? Thàn cười, hen. Mc cười, ông
còn rù rì tính chuyn nu mâm cơm cúng tri đất để xáp nhp nh Dim Thương
v nhà bên này, sm cái t thuc lá nh để cho nó buôn bán vt thì thng Thàn đã
ngáy o o. Na đêm, Thàn git mình tnh gic, không thy ông già, nó ngt ng
ngi dy, trên bng rt xung mt gói tin. Xe ko kéo vn còn nguyên, Thàn kéo
ca bước ra ngoài. Ngã ba Sương đã tt đèn, nhng con đường hun hút mù mt
dưới mưa, như không cn biết đến t đâu, ch biết gp đây, phút này. Thng
Thàn làu bàu, hng biết ông già chng này mà đi đâu vy cà.
Ông Năm đi ăn trm ch đâu. Ông li b gn năm cây s trong mưa st sùi vô
trong xóm, ghé ch lò m, dt đôi trâu đem đi. Ông làm gn gàng như vi đôi trâu
nhà. Sáng ra ông tr li, ghé đúng ngôi nhà có hàng so đũa cp mé l, ông thy