
Những kẻ ngoại tình
Thôi vậy là Jiji đã biết rồi. Minh Long đã phản bội nàng vào một đêm trăng tròn
sao rơi như mưa trút, cũng như nàng từng phản bội chàng trong mây đen ba năm về
trước, giữa hơi nóng hầm hập trên mặt đá và một không gian ướt đẫm mồ hôi.
Hồ Minh Long -
eVăn: Sau khi tập truyện "Jiji" được giới thiệu trên eVăn, nhiều độc giả tỏ ra hoài
nghi về tính chất "hiện thực huyền ảo" của các tác phẩm trong truyện. Trước nhữ
ng
ý kiến trái chiều, eVăn xin trích đăng một số truyện trong tập để bạn đọc đánh giá
Mỗi khi Jiji khép đôi mi mắt, nàng lại sợ sẽ thấy mình trở lại vùng đất ấy. Vùng đất
tối tăm nguyên thủy của một thuở hồng hoang ánh sáng chưa tỏ mình, vùng đất xa
xôi mù dạt trong một lục địa vừa trở cơn thức dậy sau tám ngàn năm ngủ vùi trong
tuyết giá. Dù đã ba năm trôi qua, nhưng nàng vẫn còn nguyên cảm giác da thịt
mình được ve vuốt mơn trớn bởi những làn gió tinh tươm thanh khiết chưa từng
mang dấu vết trù hoạch nào. Trên nền đất, không còn nhớ rõ đó là nền đất hay nền
trời, nàng đã đặt lên đôi bàn chân trần truồng cởi mở và bước đi cùng bầy thú
hoang của đại ngàn. Xung quanh nàng, mọi vật đang chuyển động, đang im lìm,
đang nói chuyện, đang lắng nghe, và nàng cũng vậy. Dù không gian tù mù liêu
mịch không chút ánh sáng nhưng nàng vẫn cảm nhận rõ từng hình ảnh hay vật thể,
không bỏ sót thứ gì dù chỉ là một dao động nhỏ nhất của cánh bướm bay lạc. Jiji
rảo chân đuổi theo cánh bướm, cố gắng với tay chụp lấy nó nhưng nó cứ bay lên
cao, cao mãi, cho đến khi chỉ trong một giai đoạn nữa là những ngón tay có thể
chạm vào ảo giác hoa phấn của con bướm thì nàng lại hụt chân rớt xuống vực thẳm
hun hút. Bên dưới bờ vực, Jiji lại tiếp tục bước đi, chưa bao giờ những ngón chân
của nàng thăng bằng như thế, và cũng chưa bao giờ tâm trí nàng lại sạch sẽ nhẹ
nhàng đến thế. Tưởng như có đủ sức chịu đựng tất cả mọi dằn vặt trên thế giới này.
Khi Jiji đang bước đi ở lưng chừng lục địa nguyên hoang, thị giác mù loà của nàng
chợt bắt gặp một hình ảnh nồng cháy. Đó tựa như là hình ảnh của một người đàn
ông có nụ cười ấm áp và vòng tay rộng mở, một vòng tay rắn rỏi an toàn mà mọi
phụ nữ đều chỉ ao ước được một lần ngắm nhìn nó từ một khoảng cách rất xa. Hay
đó giống như hình ảnh của một giấc mơ, một giấc mơ vàng son trôi trên con đường
dệt bằng kim sa thả xuống từ trời, không quanh co, không méo mó, mà đơn giản là
một đường diềm đẹp đẽ quanh giấc ngủ khuya. Jiji chưa từng trông thấy một hình
ảnh nào như vậy. Nàng bước đến gần hơn để nhìn. Khi đã ở sát bên sự hiển hiện
thần thoại thì nàng nhanh chóng nhận ra đó không phải là một giấc mơ hay người
đàn ông với vòng tay rộng mở, đó chỉ đơn giản là một tia nắng tơ mảnh rọi xuống

qua một khe mây mù mịt, va đập thành chấm nhỏ vàng óng trên một vật trông như
tảng đá lớn. Ở trên cao kia, những đám mây đã cầm giữ mặt trời trong nhà tù của
nó quá lâu khiến trần gian mê muội không có được chút ánh sáng nào để thắp lên
đường nét của sự sống. Khắp nơi nơi chỉ là bóng tối mênh mông cùng cơn lạnh
uyên khôi từ gió. Giữa chập chùng tăm tối đó, một tia sáng nhỏ lóng lánh buông lơi
từ trời đem đến cho Jiji một sự thôi thúc lớn lao. Nàng quyết định nằm bên trên
tảng đá để tia nắng chiếu rọi lên vòm ngực mình.
Không hề tỏ ra hung hăng hay vội vã, tia nắng dịu dàng lướt nhẹ trên da thịt Jiji, từ
tốn mạ vàng những sợi lông măng và sưởi ấm những dấu tàn nhang trêu nghịch.
Nàng thấy những mạch máu trong người mình dần sôi lên nhưng không khiến cơ
thể bỏng rát mà chỉ duy trì một nhiệt độ ấm nóng vừa đủ để tăng thêm trạng thái
mẫn cảm cho những gốc thần kinh. Nàng không còn cảm thấy trần trụi bởi muôn
vàn ngón tay tinh tươm lạnh mát của những cơn gió nữa, mà ánh nắng đang chậm
rãi nắn niết nàng với đôi lòng bàn tay ân cần và từng trải hơn nhiều. Lòng bàn tay
ấy không chỉ đem đến cho Jiji cảm giác về một sự ấm mềm tha thiết, mà còn tạc
vào xúc giác của nàng ấn tượng về những đường chỉ tay rắn rỏi lõm sâu, về những
vết chai sần thô ráp và về những đốt ngón tay cứng chắc. Nắng giống như một
người đàn ông tuổi bốn mươi vừa điềm đạm vừa rực lửa, không nói nhiều nhưng
biết cách xoa vuốt những vùng cơ thể cô đơn của phụ nữ, biết cách hôn lên tấm
lưng ong và miết vào vùng eo trinh bạch bằng một nỗi dịu dàng không ai cưỡng lại
được. Jiji buông lơi trực giác của mình để chìm đắm vào sự ấp ôm ma mị của nắng,
để mặc hắn tiến sâu hơn vào vùng thánh địa cấm kị của giới tính. Trên vòm cao,
mây đã tan ra thêm một phần để nắng trải rộng những đường tia óng ánh xuống
phủ lên khắp thân thể nàng. Như một sự đáp lời của bản năng, đôi chân thuôn dài
thần thoại của nàng cũng mở rộng ra, rộng ra mãi cho đến khi thấy vướng víu bởi
cơ thịt căng quá độ. Nàng muốn ánh nắng đem điềm hoan mị rực cháy đến mọi
phần trên da thịt nàng, từ vùng nhung gấm bên ngoài đến tận miền bí ẩn bên trong,
nên không chút ngại ngần khai mở mọi đường đi lối lại để hắn mặc nhiên rọi chiếu
vào sâu hơn trong cơ thể. Ánh nắng chạm những ngón tay bằng vàng ròng lên khắp
vùng mù khuất tối tăm mà ngay chính nàng cũng chưa hề biết đến sự tồn tại của
chúng. Jiji thoáng chốc thấy cơ thể mình rỗng như một trái bóng bay, và nắng đang
thổi vào bên trong vô vàn tia sáng lung linh ấm nóng. Nàng hổn hển trút bỏ mọi
hơi thở dư thừa để trọn vẹn đón nhận từng đợt hoan mê, rồi khi sự giao hoà đã loé
lên thành một đường sao chổi quét ngang qua bầu trời thì cơ thể nàng đã toàn ánh
sáng căng phồng.
Jiji giữ bầu bụng căng tròn của mình suốt đêm, cho đến khi nàng cảm nhận được
bên trong mình một sinh linh đang cựa quậy thì mới mở đôi ngọc tỏi để nó thoát
thân ra ngoài. Một đốm sáng hồng huyền diệu rời bỏ thân người nàng. Mệt nhoài,

nàng nằm thổn thức trên tảng đá ẩm ướt, nhìn đốm sáng bay lên cao mãi trên
không trung. Và khi nó chạm đến bầu trời, những đám mây đen bỗng chốc dạt đi,
cảnh vật xung quanh hừng sáng trong khi những tia nắng rạng đông toả khắp vòm
trời đỏ rực. Bình minh đã trở lại, rực rỡ, diệu hoặc, và đánh thức nàng tỉnh dậy
khỏi giấc ngủ mơ.
Đấy, Jiji chỉ dối lừa Minh Long một lần duy nhất khi nàng đánh mất tri niệm của
mình trong giấc ngủ, không như Minh Long đã phản bội nàng ngay giữa thực tại
thê lương. Minh Long đã phản bội nàng khi tình cảm của nàng còn triều dâng lồng
lộng như lũy hải, khi trái tim nàng còn nặng đầy thứ chất lỏng yêu đương. Làm sao
nàng biết được khi mà gió vẫn thổi, sông vẫn trôi, hoa vẫn nở trên cành nhưng
người nàng tin tưởng đã quay lưng phũ biệt nàng từ ấy. Phải chăng mọi sự trao cậy
tin yêu đều chỉ dẫn tới một kết cục trớ trêu? Nàng không muốn biết, trăm vạn lần
không muốn biết.
Câu chuyện đau thương khởi từ thứ Năm tuần trước, khi nỗi thèm ăn canh bún
bỗng nở tung như một đoá hoa trong lồng ngực Jiji. Nỗi thèm ăn canh bún tràn lan
có thể làm một con bò mộng vỡ tim mà chết, nhưng nàng không phải là bò mộng
nên vẫn đủ sức lết đến bên bàn điện thoại, bủn rủn quay số của Minh Long hòng
kéo chàng ra khỏi bàn giấy thê lương chất ngất mà cùng nàng chia sẻ tô canh bún
cua rau nóng sượt. Trớ trêu thay, đáp lại lòng nhiệt thành của Jiji chỉ là một lời
chối từ vừa khả ái tuyệt luân vừa lãnh đạm dị thường, một lời chối từ có sức nặng
dìm nàng xuống đáy sâu âm phủ, làm nàng sặc lửa hoả ngục rồi chết trương trên
mặt dung nham. Từ thuở ban sơ quen biết, chàng chưa từng từ chối Jiji bất cứ điều
gì, dù là đêm giông nàng cần một kẻ thu dọn mớ hỗn độn sau khi gọt bút chì, hay
ngày nóng gắt nàng xuyên kim làm rách một lỗ trên nan quạt giấy, thì chàng cũng
luôn có mặt để làm thoả nguyện đáo toàn mọi ý chí của nàng. Quá khứ là như vậy
đấy, ngày xưa là như vậy đấy, thế mà hôm nay Minh Long ngây thơ đã biết nói
không với đề nghị của nàng rồi. Jiji làm sao chấp nhận được, một Minh Long tận
nhiệt tận thành của nàng sao có thể từ chối nàng như gieo một hạt đậu xanh. Nàng
quyết tâm phải xẻ cho ra, làm cho rõ sự nghiệt ngã thương đau ấy.
Khi Jiji cuồn cuộn lao tới nơi làm việc của Minh Long, thì điều trông thấy càng
khiến nàng thảng thốt hơn: chàng yêu dấu đang dùng bữa trưa với một cô gái trẻ lạ
mặt, một cô gái trẻ không phải là nàng. Cô gái chỉ chừng hai mươi tuổi, nước da
nõn nà như ướp sữa, dáng vẻ thon thả cân đối, trải dài từ khuôn mặt đến bầu ngực
là một sự phối hợp ăn ý giữa những đường cong đậm nhạt rất gợi cảm. Khuôn mặt
của cô bé cũng thật đáng yêu: đôi mắt to và ngời sáng, môi hồng đào chúm chím
như đoá sơn trà chưa vội nở, đặc biệt là đôi má hây hẩy mịn màng trong veo như
sứ lại lúng liếng hai lúm đồng tiền thật dễ khiến ai cũng say mê. Nhưng Jiji không

say mê, nàng chỉ thấy căm căm hờn tức. Minh Long và thiếu nữ nọ đang cùng nhau
ăn cơm sườn. Thứ thực phẩm ngồn ngộn thiếu tinh tế ấy - chỉ toàn gạo tấm khô rời
rạc, thịt sườn nhầy mỡ cháy cạnh, nước mắm nửa mặn nửa ngọt - chỉ là bữa dùng
qua loa cho những kẻ thiếu thời gian, quyết không thể là món ngon để vừa nhâm
nhi vừa tiêu diêu trò chuyện, và còn xa mới sánh được với món canh bún nhã nhặn
vừa bình dân vừa tuyệt mỹ. Vậy mà, Jiji cay đắng nghĩ, Minh Long đã phất áo
quay lưng với món canh bún, cả với nàng, để ngồi đây chia sẻ bữa trưa vui vẻ với
một cô gái khác cùng món cơm sườn đáng ghét của cô ta.
Jiji không biết mình đã hoá đá bao lâu trong căm giận, nhưng khi Minh Long và cô
gái trẻ trông thấy nàng thì nàng cũng đã kịp thời giấu đi những hờn ghen bên dưới
làn thu ba phẳng lặng. Mặc dù ghen tuông có sức mạnh thật gớm ghê, nàng chỉ
muốn lao tới băm vằm người con gái kia thành muôn triệu mảnh; nhưng sự kiềm
chế hoá ra còn khủng khiếp hơn, dù đau khổ có đè nặng như non thì cũng đành để
nó nhẹ như mây thoảng qua trong thoáng chốc. Nàng chỉ bước tới và mỉm cười
chào cả hai người.
Minh Long đón chào Jiji bằng một cái nhìn có một nửa là sự hân hoan mừng rỡ,
một nửa chất chứa đầy thắc mắc và hoài nghi, như thể muốn tra vấn nàng tại sao lại
thình lình xuất hiện giữa bữa trưa riêng tư này như vậy. Nàng thật lòng hiểu cả,
nhưng giá như Minh Long cứ giữ những bí mật đó cho riêng chàng, cứ giấu diếm
chúng trong im lặng thì có lẽ đã kiềm chế được nàng khỏi quá cuồng ghen, vì ít ra
sự khoái trá được gặm nhấm một bí mật chưa được bật mí cũng sẽ phần nào làm
nàng nguôi cơn hờn tức. Vậy mà, nỗi tức giận của nàng đã bị thúc bốc lên như vòi
rồng khi chàng giới thiệu đây là cô sinh viên mới đến thực tập ở công ty do chàng
đích thân phụ trách, hớn hở kể với nàng cô ta nhanh nhẹn tháo vát và thông minh
ra sao, ra sức ca ngợi trước mặt nàng những thành tích tuyệt vời mà cô ta đạt được
chỉ trong một thời gian rất ngắn như thế nào, cùng với lời nhấn mạnh như búa
giáng mũ đinh rằng mối quan hệ giữa hai người chỉ thông thường như tình cảm
thầy trò vậy. Jiji không biết tại sao chàng lại phải nói ra những lời dối trá đó khi sự
thật đã hiển hiện nguyên hình, tại sao chàng lại vì cô gái kia mà đang tâm vừa bội
phản nàng vừa lừa dối nàng như thế. Nàng nhìn sang cô gái trẻ, sự bối rối ngượng
ngùng làm cô càng thêm xinh xắn, một sự xinh xắn đã khiến Minh Long ngây thơ
vướng vào màn tơ tội lỗi, và do vậy đó là một sự xinh xắn mà nàng thù ghét vô
biên. Nàng quyết phải làm cô sống trong đau khổ, phải làm cho sự xinh xắn - thứ
tài sản quý giá nhất - trở thành một nỗi ê chề đáng nguyền rủa nhất trong cuộc đời
cô ta.
Dù cơn ghen ghét mỗi lúc mỗi nặng nề như một đỉnh núi đang ùng ùng lở tuyết, thì
Jiji cũng vẫn giữ gương mặt thật điềm nhiên bình tĩnh, không để lộ bất cứ một dấu

hiệu nguy hiểm nào. Nàng trù tính trong lòng những kế hoạch nhẫn tâm để tiêu diệt
tình địch, trong khi mắt vẫn sáng ngời niềm quan tâm chân thật và trên môi vẫn nở
một nụ cười thân thiện đáng yêu. Nàng thấy ghê sợ chính sự giả tạo của mình,
nhưng dường như nó đã đánh lừa được cô gái trẻ khi cô ta dần tháo gỡ vẻ lúng túng
ban đầu để trở nên cởi mở nhiều hơn. Cô ta cũng chỉ là đồ giả tạo. Nàng thấy Minh
Long hài lòng khi cả hai đối xử với nhau như chị em. Rồi thật công nhiên, chàng
đề nghị hai người trao đổi số điện thoại. Jiji vui vẻ làm theo với ý nghĩ đó sẽ là
viên đá đầu tiên trên con đường trả ghen của nàng. Dù có phải đánh đổi tất cả nàng
cũng quyết sẽ đem cô gái trẻ kia cùng xuống địa ngục.
Jiji lên kế hoạch cho cuộc trả thù của mình suốt một tuần. Đúng vào ngày thứ Năm
kế tiếp, nàng đã gửi tặng cho cô gái trẻ một cuốn sách - một cuốn sách hết sức bình
thường như mọi cuốn sách khác, bình thường đến mức cô gái sẽ chẳng bao giờ
tưởng tượng được rằng mỗi trang sách đều được bôi một loại độc dược có mùi
thơm của cây oải hương mà chỉ một giọt thôi cũng đủ giết tốt năm mươi con chuột
cống. Đây là một phương pháp giết người kín đáo mà Jiji học được khi tìm kiếm
trên mạng thông tin về cuốn tiểu thuyết cổ Kim Bình Mai. Tác giả của cuốn sách,
vì muốn trả thù người đã giết cha mình nên gắng sức viết ra một tập truyện thật gợi
cảm, bôi thuốc độc lên các trang giấy rồi gửi đến cho kẻ thù với kế hoạch rằng khi
hắn chấm ngón tay vào lưỡi để lật sách thì thuốc độc cũng sẽ xâm nhập vào trong
cơ thể. Cuốn sách đã trở thành một kì thư bất hủ trong văn học Trung Hoa, bất
chấp mục đích của tác giả không thành công do kẻ thù của ông cho rằng sách quá
hay nên đọc đi đọc lại từng trang rất kĩ và không cần chấm tay để lật giấy. Rút kinh
nghiệm từ tiền bối, Jiji quyết định chọn một cuốn sách không thật hay để chắc chắn
sẽ đưa được nạn nhân vào bẫy. Nàng hết sức tin tưởng vào kế hoạch ám sát cổ điển
này. Vào một buổi sáng bình thường như mọi ngày, Minh Long sẽ thắc mắc không
thấy tình nhân đến công ty, rồi chàng sẽ lao đến nhà của cô gái trẻ với một nỗi lo
âu rụng rơi không ngớt trước khi thấy cô nàng gục chết trên bàn, bên cuốn sách
đang đọc dở. Chàng sẽ không bao giờ ngờ được rằng cuốn sách nhỏ bé vô tội kia
lại là con rắn độc hại người, và cái chết đầy chữ nghĩa này sẽ là một kết thúc mĩ
miều cho cô thực tập viên bé bỏng. Chỉ nghĩ đến đó thôi cũng khiến Jiji bật cười hỉ
khoái rồi.
Thế nhưng vài hôm sau, khi cô thực tập viên bé bỏng gửi tặng Jiji một cuốn Kim
Bình Mai, Jiji biết kế hoạch giết người đầu tiên của nàng đã thất bại nặng nề.
Lần thứ hai, Jiji quyết không sơ hở và chủ quan như lần đầu. Nàng quyết định
không đi theo một phương pháp sẵn có nào nữa mà sẽ nghĩ ra một kế hoạch độc
đáo cho riêng mình. Ở sau nhà nàng có trồng một gốc bồ kết, những ngày còn thiếu
nữ mẹ nàng vẫn thường hái trái bồ kết để gội đầu cho cả hai mẹ con. Chính điều đó

