
Hãy kể lại một câu chuyện xúc động về cha
Tôi đã từng giới thiệu các câu chuyện cảm động về mẹ, hôm nay xin giới thiệu
với qúi phụ huynh và các chiến sĩ các câu chuyện cảm động về người cha. Trong cuộc
sống hiện đại, người cha dường như có khoảng cách với con cái, nhưng lòng thương
yêu của cha đối với con không thua kém gì mẹ. Đường đời gian truân, công việc ngày
một khó, những nổi bực dọc, vất vả cứ đeo đuổi như một nghiệp chướng. Ngày tôi học
lớp 10 - được giải nhất học sinh giỏi toàn tỉnh quảng nam, lúc đó mẹ tôi qua đời, cha
tôi một mình lam lũ nuôi tôi ăn học. Nhà khó, tôi đi học càng khó hơn. Có lẻ tôi may
mắn nhìn thấy nổi cơ cực vất vả của cha, để rồi phấn đấu học tốt và làm người tốt của
xã hội. Nhưng với các bạn trẻ ngày nay, cũng nhiều người chưa thấy được công ơn
dưỡng dục to lớn như trời như biển đó.
Ngọn nến không cháy
Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một
hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt
vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa.
Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.

Một hôm, ngưòi cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong
giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng,
trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng.
Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gấi bé bỏng của mình.
Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: " Tại sao nến của con lại không cháy?". Bé
gái đã đáp rằng: " Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn
nến thì những gịot nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con".
Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui
vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông
lại dập tắt ngọn nến hi vọng của con ông.
Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn
nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn
nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm
cười
Con tự hào là con của bố
Tôi chưa bao giờ nghe trộm người khác nói chuyện. Nhưng có một lần tôi đã
làm điều đó khi đi ngang phòng con trai tôi. Khi ấy vợ tôi đang trò chuyện cùng
Bobby – đứa con trai nhỏ của chúng tôi – về những chuyện của con với bạn.
Dường như vợ tôi đã nghe vài đứa bạn của Bobby khoác lác về công việc của
bố chúng – những vị giám đốc và những ông chủ lớn. Sau đó chúng hỏi Bobby: “Bố
cậu làm nghề gì, Bobby?”. Bobby lúng túng, e ngại và ngoảnh mặt nói nhỏ: “Bố tớ là
công nhân!”.

Đợi cho bọn trẻ ra về, vợ tôi gọi Bobby đến, hôn lên đôi má bầu bĩnh của con
rồi bảo: “Bobby, con đã nói rằng bố là một người công nhân, điều đó không sai!
Nhưng mẹ nghĩ là con chưa thật sự hiểu được công việc ấy có ý nghĩa như thế nào.
Vậy mẹ nói cho con nghe điều này!”.
Rồi vợ tôi bắt đầu kể: Trong tất cả những ngành công nghiệp làm giàu đất
nước, trong những cửa hiệu buôn bán hay bất cứ khi nào con trông thấy một tòa nhà
mới xây, hãy nhớ điều này con trai, chính những người công nhân bình thường như bố
con đã làm những công việc đồ sộ đó!
Đúng là người giám đốc có được những chiếc bàn làm việc sang trọng và quần
áo sạch sẽ cả ngày; đúng là họ phác thảo ra những công trình và điều hành công việc.
Nhưng để biến tất cả thành hiện thực chính là nhờ vào những người công nhân như bố
con. Nếu những ông chủ ngưng làm việc trong một năm, bánh xe công nghiệp vẫn
chuyển động dù có chậm lại, nhưng nếu thiếu những người như bố con, thì bánh xe ấy
không chuyển động được nữa.
Tôi đã cố ngăn dòng nước mắt chực trào ra vì xúc động khi bước vào phòng.
Ánh mắt Bobby sáng lên, rồi đứa con trai bé bỏng bật dậy chạy đến ôm lấy tôi: “Con
rất tự hào khi được làm con trai của bố vì bố là một trong những công nhân bình
thường ấy, những người đã làm nên những công việc thật vĩ đại mà không ai biết
được”.
Quà con tặng bố
Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng
phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa

bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm
hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người
cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước, nhưng rồi cơn giận dữ lại
bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.
Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng,
thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để
tặng bố mà!".
Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha
thứ.
Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm
sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng,
ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của
ông đã thổi vào chiếc hộp.
Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa
đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên
đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa
đầy tình yêu vô tư như thế.
Con có còn dư đồng nào không?
Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế,
tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng
15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba...

Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi
một trăm ngàn, ba hỏi:"Có dư đồng nào không con?". Tôi đáp:"Còn dư bốn ngàn ba
ạ". Ba nói tiếp:"Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà
sửa". Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng...
Tô mì
Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách
rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù.
Người con trai đi bên cạnh cẩn mẫn dìu người cha. Cậu con trai trạc mười tám mười
chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm
tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là học sinh..
Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi: "Cho hai bát mì bò!", cậu nói to. Tôi đang
định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu
ta, cậu ta nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía
sau lưng tôi, bảo tôi rằng chỉ làm 1 bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là
được. Lúc đầu, tôi hơi hoảng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to
hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, thực ra thì tiền không
đủ, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười với cậu ta tỏ vẻ hiểu ý.
Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát
mì bò đến trước mặt cha, ân cần chăm sóc: "Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn
thận kẻo nóng đấy ạ!". Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không
vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp
trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. "An đi con, con

