Chăm sóc tâm lí bệnh nhân ung thư
(Kỳ 1)
"Khái niệm chăm sóc tâm lý" không phải chỉ bao hàm quan tâm đến
sự phiền muộn của những người đang dần chết đi, mà n bao hàm cả sự quan
tâm đến diến biến tâm lúc biết mắc bệnh, trong quá trình chữa bệnh và phục
hồi sức khỏe sau điều trị.
Ngày nay bệnh nhân ung thư sống lâu n được khỏe mạnh hơn so với
trước kia.
"khái niệm chăm sóc m lý" không phải chỉ bao hàm quan m đến sự
phiền muộn của những người đang dần chết đi, mà còn bao hàm csự quan m
đến diến biến tâm lúc biết mắc bệnh, trong quá trình chữa bệnh và phục hồi sức
khỏe sau điều trị.
Nghiên cứu Hoa kỳ 1986 về m thần bệnh nhân Ung thư cho thấy 47%
có triệu chứng cần thiết phải điều chỉnh.
CÁC GIAI ĐOẠN TÂM LÝ.
1- Giai đoạn đi thăm khám bệnh : Nhiều bệnh nhân chỉ nghĩ đến ung thư,
nhắc đến ung thư đã hong hốt mất ăn, mất ngủ. Đọc sách báo tuyên truyền rồi vận
vào những triệu chứng của mình thế là lo nghĩ luẩn quẩn. Nhưng nhiều người ch
quan, mặc dù bnh đã l loét, di căn hạch mi bỏ công việc đi khám bệnh thì đã
quá muộn rồi.
Trong những bối cảnh đó, thày thuốc phải hiệu chỉnh những phản ứng sai
của bệnh nhân cho thích hợp.
1-1. Thái độ thích hợp :
Bệnh nhân tin tưởng vào thầy thuốc, vào sở điều trị đến viện với lòng t
tin. Cần an ủi bệnh nhân bằng niềm tin vào chuyên môn ngh nghiệp :
những xét nghiệm chính xác để phát hiện ung thư, những biện pháp điều trị
đặc hiệu.
1-2. Những thái độ không phù hợp.
1-2-1. Quan trọng hóa vấn đề : bệnh nhân trình bày những rối loạn đơn
giản nhưng gán ghép cho là ung thư.
1-2-2. Quá lo lng : Các bệnh nhân cứ khăng khăng cho mình bung thư ,
mặc dù các khám nghiệm cho thấy không gì đáng ngại. Nếu nỗi lo đó kéo dài
thành hoang tưởng bị bệnh cần đi khám tâm thần.
1-2-3. Chối bỏ sthật : bệnh nhân luôn ch quan cho mình mạnh khỏe,
nên ít đến bác sỹ thăm khám, làm chm chẩn đoán. Cần động viên họ, và đảm bảo
với họ rằng sẽ được chăm sóc y tế tốt nhất, chẩn đoán chính xác và nhanh
chóng, điều trị có tiên lượng tốt.
2- Giai đoạn chẩn đoán bệnh .
Khi chẩn đoán ung thư được xác lập, thầy thuốc phải thông báo cho bệnh
nhân biết mình bị UT:
tưởng nhất là bác s gia đình, hoặc những bác sỹ đã quen xsự với
những tình huống này.
Việc thảo luận cần phải riêng tư, không vội vàng nghiêm túc, ngõ hầu
mang đến niềm hy vọng thực tế, đảm bảo cho bệnh nhân thấy thầy thuốc sẵn
sàng luôn luôn bên cạnh anh ta hoặc chị ta.
Nếu có mặt người thân trong gia đình càng tốt, và thầy thuốc nên động viên
họ. Thông tin cần được trình bày tùy theo hiểu biết của bệnh nhân , và nếu cần
thông báo từ từ chia ra nhiều lần thăm hỏi, tiếp xúc.
Hai lý do cần thông tin: 1) Quan hệ THầy thuốc BN phải trênsở thẳng
thắn và trung thực. 2) BN biết được tính nghiêm trọng của vấn đề sẽ hợp c chữa
bệnh tốt hơn.
Rất nên nhắc lại các thông tin vì mối lo lắng hay làm lệch lc hiểu biết và
méo mó các thông tin.
2-1. Các phản ứng hợp lý :
2-1-1. Choáng ng/ mất lòng tin . Phản ứng này đôi khi nặng ntới mức
không thnói được gì thêm vkế hoạch điều trị. Thày thuốc lúc này phi thái
độ hỗ trợ và một buổi hẹn khác là cần thiết.
2-1-2. Chối bỏ sự thật : cũng là phản ứng bình thường không cần phải xác
định thêm.
2-1-3. Tức giận. Bệnh nhân cần được động viên tránh các thái độ thù địch
với thày thuốc, gia đình, bạn bè, tôn giáo. Thầy thuốc tuyệt đối không được biểu
hiện tức giận như là cuộc khiêu khích cá nhân.
2-1-4. Lo lng : shỗ trợ về tình cảm, những bảo đảm về chăm sóc sẽ làm
nhẹ đi, tạo ra mối lo lắng có hiểu biết.
2-1-5. Thất vọng. Một nỗi thất vọng, đau buồn thể xảy ra, nếu sự bi
quan nặng nề cần được can thiệp.