
60
CHẾ BIẾN THUỐC THEO PHƯƠNG PHÁP CỔ TRUYỀN
MỤC TIÊU
1. Trình bày được mục đích việc chế biến thuốc theo phương pháp cổ truyền
2. Trình bày và so sánh được các phương pháp chế biến thuốc cổ truyền
3. Trình bày được một số phụ liệu được dùng chế biến thuốc cổ truyền.
NỘI DUNG
Nguyên liệu thuốc cổ truyền có nguồn gốc từ cây cỏ, động vật hoặc khoáng vật.
Để chuyển nguyên liệu này thành thuốc, thường qua 2 giai đoạn chế biến:
- Sơ chế: sau khi thu hoạch để tạo thành nguyên liệu thô, có thể bảo quản lâu dài
(tránh mốc, mọt và bảo tồn được dược tính).
- Chế biến thuốc cổ truyền: chế biến theo phương pháp khác nhau đã được ghi lại
trong y văn trên co sở lý luận y học cổ truyền (các học thuyết âm –dương, ngũ hành,
kinh lạc...) hoặc theo kinh nghiệm riêng của mỗi thầy thuốc. Sản phẩm chế biến được
coi là thuốc, được sử dụng trc tiếp cho bệnh nhân hoặc bán thành phẩm để chế thành
các dạng thuốc: cao, hoàn, bột...
1. Mục đích việc chế biến thuốc theo phương pháp cổ truyền
Trong những năm gần đây, Tổ chức Y tế Thế giới đã đưa ra tiêu chí mang tính
tiêu chuẩn thuốc cổ truyền: an toàn, hiệu lc và hợp lý. Tuy y học Phương đông chưa
thành văn những tiêu chí này, nhưng qua hệ thống lý luận và giải pháp thc hiện thì
chứng tỏ các thầy thuốc cổ truyền luôn quan tâm và thc hiên một cách nghiêm túc.
Mỗi vị thuốc có nhiều phương pháp chế khác nhau tùy thuộc vào mục đích trị
bệnh khác nhau và kinh nghiệm khác nhau của thầy thuốc.
Chế biến thuốc nhằm các mục đích sau:
1.1. Tạo ra mục đích trị bệnh mới
Bản thân mỗi vị thuốc sống đều có những đặc trưng (tính, vị, quy kinh), tác dụng
của riêng nó. Qua chế biến, các vị thuốc sẽ bị thay đổi tính, vị dẫn đến thay đổi tác
dụng. Chế biến theo phương pháp khác nhau sẽ tạo ra tác dụng khác nhau, thậm chí
tạo ra tác dụng đối lập với tác dụng vốn có. Để làm thay đổi tính, vị, người ta thường
chế với một số phụ liệu:
- Tăng tính ấm, giảm tính hàn của thuốc thì chế với dịch nước gừng, sa nhân,
rượu.
- Giảm tính nhiệt của vị thuốc thì chế với đồng tiện, dịch nước vo gạo.
Một số vật phẩm chỉ trở thành dược phẩm khi đã qua chế biến. Các vị thuốc sao
cháy đều có tác dụng cầm máu (đen chỉ huyết).
Ví dụ:
Sinh địa có vị đắng, ngọt, tính lương: tác dụng thanh nhiệt lương huyết.