
Cổ tích mùa đông truyện
Tác giả thật:XIA DA
Tháng 10 gió bấc
Tháng 11 giá băng
Tháng 12 nữ thần mùa đông khoác lên mình tấm áo choàng trắng phủ trên vạn vật,
Có 1 cậu bé sống trong khu rừng tuyết phủ
Mùa đông rời khỏi căn nhà gỗ mang theo những người bạn nhỏ đầy hiếu động
Và cậu nói:
-‘’Chúng ta cùng đắp tượng người tuyết nào’’
Những chú thỏ hưởng ứng trước tiên
Rồi những chú gấu đang ngủ đông cũng bị kéo ra khỏi hang trong chiếc chăn ấm
Giữa tiếng cười nói nàng công chúa tuyết được hình thành
Rồi màn đêm buông xuống,
Dưới ánh trăng bạc, những nàng tiên tí hon bắt đầu xuất hiện
Nàng tiên nói:
-‘’Ôi ,đứa trẻ này mới dễ thương làm sao.Cùng đánh thức cô bé dạy nào’’
Tiếng đàn hạc du dương vang khắp khu rừng
1 2 3 Công chúa tuyết từ từ mở mắt
Nàng vui mừng cám ơn các nàng tiên
Nhưng nàng công chúa tuyết phải nhớ điều này
-Chỉ có trái tim con người mới đem lại cho cô 1 cuộc sống thực sự
Nàng thắc mắc hỏi:
-‘’Con người ư? Con có thể gặp được họ không ?’’
-‘’Tất nhiên rồi hoàng tử của con chỉ ở ngay bìa rừng thôi.Hãy đi nào’’
Thế là nàng đi đến nơi đó băng qua khu rừng già và bóng tối
Công chúa tuyết đã tới trước cửa căn nhà gỗ
-Cốc cốc
Nghe thấy tiếng gọi cửa ,cậu bé liền mở cửa ra và nhìn thấy nàng công chúa đó,
nàng nói:
-Chàng có muốn làm chàng hoàng tử của em không?
Cậu nhóc đồng ý.Trong giây phút đó truyện cổ tich đã thành sự thật
Chàng trai nhỏ tả cho cô bé nghe khung cảnh 4 mùa
Xuân ấm áp với những đồng bằng hoa phủ
Hạ rạng ngời trên từng tán cây xanh

Thu dịu dàng bên những đồng lúa mì vàng óng
Cô mong đợi biết bao cảnh sắc đó
Và cả nụ cười rạng rỡ của người ấy
Thời tiết dần ấm lên
Băng bắt đầu tan chảy
Nữ thần mùa đông cũng sắp phải rời đi
Trước khi đi về nơi của những vị thần đó ,nữ thần đã rủ em gái mình đi:
-Hãy đi cùng ta em gái
Em không thể nào tồn tại trong những mùa ấm áp đâu
-Không!Em muốn ở lại. Xin đừng lo lắng ,em sẽ trở thành con người mà
Em muốn được thấy cả bốn mùa
Không chỉ là sắc trắng tinh khôi của mùa đông giá
Khi cánh bướm đầu tiên đậu xuống khung cửa sổ cũng là lúc tuyết không còn phủ
lấy căn nhà gỗ
Chàng gió bấc buồn bã dõi theo người em gái trong khung cửa sổ
Em làm sao hiểu được sự đổi thay của con người
Cậu bé rồi sẽ lớn lên
Sẽ học cách yêu
Sẽ học cách quên
Xuân đến rực rỡ trên cánh đồng đầy hoa cỏ
Nhưng cảnh sắc ấy em không thể nào nắm bắt
Em chỉ có thể là nàng công chúa tuyết của người mà thôi
Nếu bị lãng quên
Em sẽ ngừng tồn tại
*Trái tim người liệu có đủ chỗ cho 1 giọt nước mắt pha lê
Con người cứ không ngừng lớn lên và thay đổi

