
TRUYỆN THIẾU NHI

HAI CON GÀ
Những tia nắng chiều rọi nhè nhẹ lên bộ lông xám xịt của gà Chọi. Nó chớp chớp
cặp mắt xanh tròn vo và vươn vai thở mạnh. Rồi nó thểu não nằm xuống đống lá
bên cạnh gốc cây dừa. Đó là một bãi sông bỏ hoang được chắn bởi những ngôi nhà
xung quanh đã từ lâu chứa đầy rác và sình đất. Xa xa, đàn gà con líu ríu theo mẹ,
miệng chí chóe không ngớt. Gà mẹ bươi bươi, xới xới và liên tục gọi con. Ngắm
nhìn chúng, Chọi thèm thuồng không sao tả được. Những con giun đất dài ngoằn,
những hạt thóc lẫn lộn đá sỏi, những hạt cám li ti …Tất cả cứ lỡn vỡn trước mặt
nhưng nó không sao mổ được. Một cậu bé đã chặt đi mỏ gà vì tức giận về một cuộc
ẩu đả đã xảy ra. Chọi buồn bã và mơ màng nhớ lại mọi chuyện…
Sáng hôm ấy, sau khi cho Chọi ăn, cậu chủ ôm Chọi vào lòng và căn dặn :
- Nè, hôm nay mầy phải trổ hết tài nghệ đánh gục thằng gà Tre cho tao. Nó tuy
khỏe nhưng không có kinh nghiệm thi đấu như mày.

Cậu bé vuốt vuốt lên bộ lông mướt rượt trên đầu nó. Nó vươn cổ và chép chép mỏ,
tỏ vẻ rất thích thú.
Thằng gà Tre nhỏ, có dáng đi nghênh ngang, hống hách. Màu đen toát ra từ
người nó khiến cho bầu trời như tối sẫm. Tre được nuôi rất kỹ, ít được thả xuống
bãi rác giống như Chọi. Những lần được thả xuống, nó rất nhếch nhác, bươi xới
cho vui chân, vui miệng, bởi thức ăn đấy ấp trong sân sau nhà. Nhà nó cách nhà
Chọi bãi sông rác này.Nhà Chọi nghèo nên nó được lêu lỏng. Tuy thế, câu chủ
không bao giờ quên Chọi. Chiều nào, cậu cũng vuốt ve, ôm ấp nó. Nó được rèn
luyện ra đấu trường từ lúc chập chững lớn nên kinh nghiệm dạn dày. Cậu chủ rất
căm tức chủ của gà Tre. Dường như hai người thách đố điều gì đó.
- Đố mày thắng nổi Chọi của tao. Ở nhà dài lưng tốn gạo, có khỏe mạnh cũng
bằng thừa.
Chủ gà Tre nổi cáu :

