
Nàng Công Chúa Ngủ Dưới Dàn Hoa Giấy
1. Hôm nay nhà tôi chuyển đến nơi ở mới, một con ngõ nhỏ yên tĩnh với đầy rẫy những
giàn hoa giấy đỏ, trắng , hồng và hồng nhạt. Sắp xếp đồ đạc xong xuôi mẹ mới quay sang
nhìn tôi nghiêm giọng
- Du, đến nơi ở mới thì liệu mà cư xử cho đàng hoàng nghe không? Nếu mẹ mà còn nghe
bất cứ lời phàn nàn nào từ hang xóm kiểu như trèo cây trộm quả hay đá đít chó canh nhà
thì…
Ối chà, nghe mẹ doạ nạt mới ghê chứ! Tôi nhe răng cười, co giò chạy vù ra sân, không
quên hét lại một câu thật tử tế
- Mẹ yêêêêên tâm! Quanh đây làm gì có cây quả nào ra hồn, vả lại giờ con thích đá đít
mèo hơn…
- Duuuuuuu…
Tiếng mẹ róng riết đuổi theo sau nhưng con nhóc với mái tóc xoăn tít đã tót ra tới tận
cổng. Giữa tốc độ điên cuồng của đôi chân, tôi vẫn kịp ghi nhận hình ảnh đối diện là căn
nhà hai tầng sơn trắng nhỏ xíu được bao bọc bởi dàn hoa giấy khổng lồ cũng màu trắng
nốt.
2. Hì hụi mất cả ngày trời tôi mới làm xong và treo được chiếc xích đu tự chế lên cây
bàng cổ thụ trước cổng. Đong đưa vài cái kiểm tra cho chắc ăn rồi tót cả hai chân lên
thanh gỗ dày, tôi ngửa cổ hú dài một tiếng đầy khoái trá, nhún mạnh. Chiếc xích đu lao
lên hạ xuống vun vút như con bọ hung rít lên điên cuồng trong không khí. Nhưng đúng
lúc tôi vươn người định làm một động tác uốn lượn điệu nghệ thì một tiếng “rắc” kinh
hoàng vang lên. Thật khủng khiếp! Mặc dù đã kiểm tra kỹ lưỡng độ bền chắc của sợi dây
cũng như tấm ván nhưng tôi lại quên béng mất sự lụ khụ của loài thực vật đã vài chục
năm tuổi. Làm thành một đường vòng cung tuyệt đẹp trước khi “hạ cánh” xuống mặt đất,
tôi ôm cái cằm trầy trụa, nước mắt thi nhau ứa ra vì đau đớn.
- Này, đằng ấy định làm xiếc đấy à?

Từ trên ban công tầng hai của toà nhà đối diện, một gương mặt toe toét thò ra, tương
phản tàn nhẫn với sắc trắng óng mịn của những chum hoa giấy bao quanh. Tôi ngiến
răng:
- Đồ “nhọ nồi” nhiều chuyện! Mắc mớ gì…
- Bạn có sao không?
Vẻ sừng sộ biến mất ngay tức khắc. Tôi nín bặt, sững sờ nhìn khuôn mặt trắng loá đang
cúi xuống nhìn mình đầy lo lắng. Cái cổ vinh dự quay lên quay xuống. Trời đất quỷ thần
thiên địa ơi! Tôi đang ngủ mơ giữa ban ngày hay sao mà cùng lúc nhìn thấy hai bản mặt
giống nhau đến từng chi tiếy chỉ khác mỗi màu vậy nè?
3. Dư chấn của cú té đúng là không nhẹ chút nào nhưng ít nhất tôi có thể xác định là nó
chẳng tồi tệ đến mức khiến tôi rơi vào tình trạng bị ảo giác. Hai gã con trai tôi gặp lúc ấy
không phải là sản phẩm nhân bản vô tính bước ra từ một cuốn sách khoa học giả tưởng
điên rồ nào đó mà chỉ đơn giản là một cặp sinh đôi! Cậu trắng là anh tên Bình, gã đen là
em tên Minh. Tôi biết được những điều này từ bà bác sĩ – bà mẹ của ngôi nhà đối diện
khi bà sang băng bó và kiểm tra vết thương cho tôi. Trước hang đống lời cảm ơn tuôn ra
từ mẹ, bà bác sĩ chỉ khoát tay, nói đơn giản:
- Chẳng có gì to tát đâu. Tôi cũng có hai đứa con trai nên hiểu mà. Đứa thứ của tôi cũng
là một “thảm hoạ sống” đấy! May còn được đứa lớn ngoan ngoãn hiểu chuyện, chính nó
bảo tôi sang đây coi sóc vết thương cho cô bé.
Buổi tối mẹ dắt tôi sang nhà hang xóm bắt cảm ơn đàng hoàng. Khi Bình gật đầu mỉm
cười dịu dàng thì cậu em, gã Đen chết tiệt lại núp sau, vươn người làm một động tác kỳ
khôi, nhại lại chính xá hình ảnh của tôi trên chiếc xích đu tai hoạ. Tôi hừ mũi quay phắt
đi. Hứ, nếu không phải đang đứng trước mặt người lớn tôi sẽ xông vào quại cho hắn một
trận ra trò. Bất giác Bình đặt tay lên tay tôi nói nhẹ nhàng:
- Từ nay Du cứ sang nhà mình chơi. đừng chơi trò đó một mình nữa. Nguy hiểm lắm!
Ánh mắt Bình như tan ra, màu cà phê sữa ngọt ngào. Tôi nín re, gật đầu. Tim đập thình
thịch trong lồng ngực. Dấu hiệu xấu rồi!

4. Bà bác sĩ ra lệnh cho hai cậu con trai hộ tống tôi đến trường mới. Biết tin, nét mặt mẹ
giãn ra hài lòng thấy rõ:
- Vậy là mẹ không lo con vứt quách sách vở mà chui tọt vào cái quán điện tử nào trên
đường nữa rồi!
Tôi làu bàu, kéo cái cặp sách lấm lem mực lếch thếch ra cổng. Hai chiếc xe đạp đã chờ
sẵn từ bao giờ. Trông thấy bộ dạng của tôi, gã Đen nheo mắt, nhếch miệng chừng cố nén
một nụ cười. Tôi tảng lờ, chẳng lý gì đến gã. Bình đỡ lấy cái cặp sách của tôi bỏ vào giỏ
xe, cái áo sơ mi được ủi phẳng phiu của cậu ấy phả vào tôi mùi hương dễ chịu.
- Du lên xe đi, Bình chở đến trường.
Tôi leo lên, không phải không ngại ngùng. Lạ ghê, trước mặt Bình, bao nhiêu vốn từ ngữ
gom góp bấy lâu của tôi dường như mất sạch. Đến một cái cười tươi cũng tắc tịt, bí rị. Gã
Đen đạp xe song song, thỉnh thoảng lại ngoảnh qua, tung ra những lời châm chọc sắc
nhọn về bộ dạng kinh hoàng của hàng xóm. Tôi trợn mắt, hăng hái trả đũa. Đang lúc khẩu
chiến kịch liệt, bất chợt phía trên vẳng tới tiếng ho nhè nhẹ. Tôi im bặt. Phải rồi, Bình
hẳn không thích mấy cô nàng miệng lưỡi thô lỗ, ăn nói bặm trợn đâu.
5. Bình vẫy tay rồi rảo bước lên dãy lớp khối trên. Còn lại tôi với Đen đứng chơ vơ ở khu
vực nhà gửi xe. Hắn xốc cái ba lô lên vai, quay sang bảo tôi:
- Đi theo tao!
- Đi đâu? –Tôi gầm ghè cảnh giác
- Hỏi thông minh dữ. Lên lớp chứ đâu!
- Mày cứ lên lớp mày còn tao về lớp tao
Hắn hếch mũi, cười gian một cái.
- Ngố tập 2! Không nghe mẹ mày bảo xin cho mày vào chung lớp với tao à?
- Sao cơ? -Tôi thốt lên, đầy ắp bang hoàng. Tôi nào có nghe mẹ nhắc nhỏm gì đến chuyện
này đâu - Thế mày không học chung khối với anh mày à?

- Tao học chung khối với mày.
- Mày đúp! – Tôi kêu to, hớn hở chế giễu.
- Ngon dữ ha? Mày thì không vậy chắc? – Đen cười khẩy đáp lễ.
Cơn giận bùng lên, tôi và Đen buông sách vở, ngó nhau trừng trừng. Nhưng đúng lúc hai
đứa sắp xông vào tẩn nhau một trận “long trời lở đất” thì tiếng chuông “báo tử” đột ngột
reo vang, xé toang bầu không khí ngột ngạt. Hai kẻ hung hăng đều giật mình, cuống
cuồng vơ túi cặp, chạy ù té về phía các lớp học.
6. Chẳng mấy chốc tôi đã trở thành thủ lĩnh của phe con gái trong lớp. chỉ cần bên nam
có tên nào trốn trực nhật hay tỏ ra bất lịch sự với các bạn nữ, tôi sẽ đứng ra hỏi tội, trị tận
gốc liền. Phía con gái khâm phục, coi tôi như bậc nữ lưu anh hung nhưng phe con trai lại
luôn gườm gườm, nhìn tôi một cách chán chường và cảnh giác. Học hành lẹt đẹt, lại hay
quậy phá tôi sớm trở thành mục tiêu quan tâm số một của thầy giám thị. Một bữa đúng
giờ sinh hoạt 15’, giám thị bất ngờ bước vào lớp gọi tôi lên bục giảng hạch hỏi.
- Đây là cái gì?
Thầy đẩy cái gọng kính trắng lên cao, mặt cau lại, xỉa một ngón tay vào mái tóc lỡ cỡ,
nâu óng và xoăn tít của tôi.
- Tóc em ạ, thưa thầy! –Tôi nuốt nước bọt, vênh mặt lên đầy thách thức.
- Cô có biết nhà trường quy định cấm nhuộm và làm đầu không?
- Có, thưa thầy. Và em không vi phạm bất kỳ nội quy nào cả, đây là mái tóc tự nhiên của
em.
- Tự nhiên? -Thầy giám thị dài giọng- Cô coi tôi là đồ ngốc, phải không? Khỏi đôi co,
một là ngay ngày hôm nay cô xử lí cái đầu lai căng này, hai là viết bản kiểm điểm và tôi
sẽ gọi cho phụ huynh.
- Em sẽ không làm gì cả vì tất cả là sự thật thưa thầy –Tôi kêu lên, mắt mờ đi vì uất ức.
Lần này thầy giám thị nổi giận thực sự. tóm chặt lấy khuỷu tay con nhóc bướng bỉnh, bàn
tay lạnh cóng lôi tôi đi, nhỏ tiếng đầy đe doạ:

- Đi, lên phòng giám hiệu! Tôi sẽ để thầy hiệu trưởng đích thân làm việc với cô. Rồi xem
cô còn cứng đầu cứng cổ tới bao giờ.
Hốt hoảng, tôi cố giật tay lại, vùng chạy. Ồ, con nhóc Du chẳng sợ gì các trò kỷ luật
nhưng tôi thực sự không muốn lặp lại chuyện xảy ra ở trường cũ, bị xách cổ ném đi như
một miếng giẻ cũ. Và nhất là mẹ, mẹ sẽ nói sao đây khi một lần nữa có thể phải đi tìm
cho tôi một ngôi trường mới.
- Thưa thầy, bạn ấy nói thật đấy ạ!
Từ cuối lớp vẳng lên giọng nam trầm rành rọt. Cả lớp nín lặng, ngoảnh cổ về phía sau.
Mắt tôi mở to, bang hoàng khi nhận ra kẻ “to gan” đứng về phía mình. Đen đứng thẳng,
một tay giơ cao, cái áo sơ mi không được sơ vin cẩn thận tòi ra nhăn nhúm. Thầy giám
thị cau mày nhìn hắn từ đầu tới chân, rõ rang không tin tưởng gì ở lời nói của gã học sinh
cá biệt. Rút cuộc cả tôi và Đen đều bị lôi cổ lên phòng giám thị viết kiểm điểm. Cuối
buổi, không hiểu nghe ai thông báo mà Bình biết tin, lên thẳng văn phòng, giải cứu cho
thằng em và cô hang xóm rắc rối. Bằng giọng lễ phép cậu ấy từ tốn giải trình mọi chuyện.
Có vẻ như lời nói của cậu học trò xuất sắc nhất trường rất thuyết phục nên tôi và Đen
được tha về, không báo tin cho phụ huynh. Đến trước cổng nhà tôi mới rụt rè cảm ơn
Bình. Cậu ấy xua tay, gạt đi những lời nói không cần thiết. Nụ cười của Bình mới ấm áp
làm sao! Khi bước vào trong sân tôi chợt bắt gặp cái bong của Đen đang hì hụi mở khoá
cửa nhà đối diện. Ồ tôi quên không nói cảm ơn hắn về vụ “giúp đỡ” ban nãy rồi!
7. Sau việc tôi thoát khỏi “bàn tay sắt” của thầy giám thị thì vị thế của tôi trong mắt bạn
học càng được nâng cao. Chẳng sợ gì, tôi sẵn sang giã cho tên to con nhất khối một trận
ra trò bởi dám giật tóc cô bạn cùng bàn hiền lành. Hắn giữ chặt cái áo rách toạc, gào lên:
- Đừng tưởng mày ngon, đồ con hoang!
Tôi đứng sững, chết lặng.
- Tao biết hết. Mẹ tao bảo mẹ mày là đồ mất nết, đi lại với bọn mũi lõ rồi đẻ ra mày.
Tôi lao tới, vung tay lên. Gã to con ngã kềnh, lăn mấy vòng dưới đất. Lạ chưa, tôi nào đã
kịp động vào hắn đâu. Là Đen, cậu ta đứng đó, mắt vằn lên đầy giận dữ, bàn tay nắm

