Ba Vì và “sự tích mt ngày đẹp
trời”
Ba Vì là mt nỗi ámnh trong cuộc sống cá nhân tôi. Rất nhiều năm qua, biểu
tượng lớn trong tâm thức Việt này luôn thôi thúc tôi tìm đến để học cách nhìn sông,
ngắm núi, đi trong sương , ngửi mùi lá mc hay nghe tiếng một dòng nước nhỏ…
Ba Vì
Đó không phải một thú massage hay trò tiêu khiển tinh thần. Cũng chẳng bao giđủ cơ
vận để thành bậc cao nhân có thể ẩn náu, nương nhờ núi thiêng, mưu sự nghiệp.
Lờ mờ hy vọng đạt tới một cảnh giới khác trong nhận thức và cảm xúc. Cũng chỉ mong
đời thanh thản hơn và bớt nhạt hơn một chút thôi…
Huyền thoại
Ba Vì
Bất cứ kênh thông tin nào cũng nói rằng Tản Viên sơn thần là đệ nhất tứ bất tử. Huyền
thoại Sơn Tinh – Thủy Tinh trở thành câu chuyện cửa miệng của mọi đứa trẻ.
Người Cao Lan (còn gọi là Sán Chay, một dân tộc thiểu số) thì truyền cho con cháu
rằng Ba Vì là nỗ lực của một chàng trai muốn kéo rừng núi về gần với đồng bằng. Sau
cuộc quyết đấu sống còn với quái thú, chàng trai vội quảy mấy trái núi về quê.khi
dũng sĩ ngấm độc ngã xuống, hai dãy núi trên vai văng ra thành Ba Vì và Tam Đảo.
Câu chuyện của người Mường hay nông dân xứ Đoài thì tin rằng Tản Viên được sinh ra ở
ven sông Đà. Tản Viên là con thần đá, thụ thai ở núi, đẻ ra bên sông nên tụ hội được sức
mạnh, khí thiêng của sông núi.
Trong sách Dư địa chí Nguyễn Trãi viết: “Núi ấy là núi tcủa nước ta đó”. Khắp vùng có
đến hàng trăm đền thờ Sơn thần. Nhiều i thờ thần như thành hoàng làng. Tại Đền Và
(Đông Cung) thờ Thánh Tản Viên có đôi câu đối:
Dáng hình sừng sừng ngang trời rộng
Hạo khí mênh mang vạn thu còn.
Hàng nghìn năm qua, chưa có vùng đất nào trên đất nước này mà hiện thực và huyễn
tưởng, cổ tích, thần tích và kỳ tích lại dung hợp thành một huyễn thể văn hóa kỳ lạ
nhường vậy.
Và hiện thực
Ba Vì
Nhưng sẽ bất hạnh cho những ai có ý định tìm một sự kết nối, tiếp nối quá khứ và hiện
tại, cái nhìn thấy và vô thể, tinh thần và vật chất, tiền bạc và cảm xúc…
Trong hàng loạt phát hiện tuyệt vời trên các núi cao như Sa Pa, Mẫu Sơn, Bà Nà, Bạch
Mã, Đà Lạt, sai lầm nhất của người Pháp là đuổi người địa phương ra khỏi Tam Đảo và
thô tục hóa Ba Vì. Có vẻ như đã có một hành vi cưỡng bức văn hóa buồn thảm.
Người Pháp quên rằng Ba Vì là bàn thờ của xứ sở này, dân tộc này. Chiến tranh, đồn binh
có thđóng chiếm trên các vị trí yếu lược. Nhưng xây trại gái, nhà tù ở nơi linh thiêng
một sự thật trần trụi hoàn toàn trái ngược với tinh thần mà người ta thường nói về… khai
hóa.
Có tác nhân nào của thế lực siêu nhiên khiến người Pháp hơn một lần thất bại ở Đông
Dương? Gần đây,vẻ như những sai lầm trong quá khứ của người Pháp lại được tái
hiện ở hình thái khác, dưới bàn tay của chính con cháu Sơn thần?