
Cổ tích mưa
… Huy sợ mưa và hay ốm. Có lần bị ốm mà Huy vẫn cố đạp xe qua nhà
chở Linh đi học. “Huy lại ốm, Linh ghét Huy ốm lắm, Linh thích một
người mạnh mẽ”. Nói xong Linh giận bản thân ghê gớm, Linh biết Huy
buồn...
2 :00 Am
Mưa … Tưởng chừng những hạt nước lóng lánh kia vội vã trút xuống
mặt đất như đang chơi trò đuổi bắt.
Trên ban công tầng 3, Linh cảm giác chỉ đưa tay là với tới cái giọt bé
bỏng đang bay lượn giữa không trung nhưng nó lại thoáng ngần ngại.
Mưa chạm vào kí ức và cảm xúc của Linh, nhẹ nhàng như hơi thở.
CPU vẫn mở, thứ ánh sáng nhạt nhòa khiến không gian của Linh bé lại.
Linh online nhưng để invisible, không chat, như một thói quen. Mỗi khi
ai đó thắc mắc Linh chỉ cười “Tại Linh quen rồi, thích cảm giác chờ đợi
một ai đó”
“I love you till I die, deep as sea, wide as sky
The beauty of our love paints rainbows everywhere we go”
(Tôi yêu em đến hơi thở cuối, tình yêu sâu như biển lớn, rộng như bầu
trời. Tình yêu đó sẽ vẽ nên những chiếc cầu vồng ở bất cứ nơi nào ta đi
tới)
Giai điệu tha êm dịu tha thiết của “Love Paradise” vang lên dìu dặt trong
căn phòng tĩnh lặng.

Bất giác những ngày tháng của thời cuối cấp quay trở lại, rõ ràng, rành
mạch như chưa bao giờ trôi xa.
Mưa chạm vào kí ức và cảm xúc của Linh, nhẹ nhàng như hơi thở...
---------------------------------------
“Tao phản đối, sao lúc nào cũng chỉ tao với Huy trực nhật thế” – Linh
phụng phịu.
“Tao đi học thêm, con Hiên đón em, con Thư phải ra cửa hàng, thằng
Tùng đi theo tiếng gọi của mấy trận game không chiến nảy lửa… và…”
Liên liệt kê cái sự vô cùng bận rộn của từng thành viên trong “đội quân
nhí nhố” của chúng nó một cách khá logic cộng với nghiêm túc có thừa,
rồi chớp mắt nhìn Linh.
“Và mày với Huy ngố là hai thành viên xuất sắc nhất của đội, ở lại trực
nhật là hợp quá rồi không cần chỉnh”. Linh lặp lại cái giọng phân tích
hùng hồn của Liên mà như thuộc lòng.
“Oh yeah, mày thật thông minh, thế nhé, bye cưng” Liên nháy mắt rồi
chạy biến một cách rất chuyên nghiệp không để Linh kịp phàn nàn thêm
câu nào nữa.
Hôm ấy Linh và Huy trực nhật về muộn .Nói là Linh và Huy thì cũng
hơi quá vì lần nào cũng chỉ có Huy quét dọn, đổ rác, lau bảng, Linh chỉ
mỗi cái việc ôm cặp, thỉnh thoảng rút máy điện thoại ra “tự sướng” vài
cái trong thời gian chờ đợi Huy xong việc. Dù sao Huy cũng chẳng dám
để Linh làm gì kể từ sau phi vụ Linh phi túi rác bay thẳng từ tầng 3
xuống đầu cô hiệu trưởng khiến Huy bị kỉ luật 3 ngày. Huy vẫn vậy,
luôn nghiêm túc, cẩn thận, Linh thích phá phách thì Huy thích dọn dẹp,
Linh lanh chanh trong khi Huy lúc nào cũng dịu dàng. Kiểu “cá tính”
đập vào nhau côm cốp ấy nghiễm nhiên khiến Huy và Linh trở thành

một phần không thế thiếu của nhau.
“Cô nương, về thôi ! Con gái mà ngủ gật kìa” Huy vuốt nhẹ tóc Linh
Linh ngẩng mặt lên, ngáp duyên một cái, rồi cười lém lỉnh…Trận bóng
đá tối qua làm Linh mệt lử đử.
Sân trường dải màu nắng, bóng hai đứa đi bên nhau gần gũi…
Huy chở Linh trên chiếc xe đạp màu hồng, tiếng Linh huyên thuyên
những câu chuyện bất tận không đầu không cuối cùng với tiếng gió,
tiếng cây, tất cả quyện lại thành thứ âm thanh khiến Huy tưởng như
không bao giờ có thể thiếu vắng trong suốt 12 năm học cùng lớp ,ngồi
cùng bàn, đi chung một con đường tới trường. Linh bé nhỏ, suy nghĩ
giản dị, không yếu đuối nhưng chưa hẳn mạnh mẽ. Linh hay mắng Huy
hiền lành và yếu ớt.
“Linh thích Huy, sau này chúng mình sẽ cưới nhau”. Lời hẹn ước hồi trẻ
con mà Huy vẫn nhớ mãi đến bây giờ. Mùa hè bố mẹ cho hai đứa đi
biển, Linh bắt Huy đi tìm những con ốc biển có phép thuật. Mặc dù sợ
nước nhưng cả buổi chiều Huy đi mò ốc biển cho Linh. Hôm ấy Linh
khóc vì không tìm thấy ốc nhưng Huy đã đền Linh một viên đá hình trái
tim be bé ,trắng muốt và sáng lấp lánh. Huy bảo đó là mảnh vỡ của
những ngôi sao ở trên trời nàng công chúa nào có nó sẽ luôn vui vẻ,
hạnh phúc bên người mình yêu thương. Cái kết trong một câu chuyện cổ
tích đọc vội không ngờ lại khiến Linh vui đến thế, Linh gạt những giọt
nước lem nhem trên má và thơm lên trán Huy rồi khẽ hỏi: “Huy này, thế
viên đá có thực hiện điều ước của công chúa được không”
Buổi học tan sớm, không khí cuối năm khiến cả lũ ngẩn ngơ, chẳng đứa
nào muốn về nhà ngay, cứ muốn ngồi lại bên nhau thật lâu, có những kẻ
cứ đi theo nhau, muốn nói điều gì đó rồi lại thôi bởi gió ngập ngừng hay
tại cây nhút nhát ?
Tháng 5, thỉnh thoảng trời đang nắng chói chang lại có những cơn mưa

ào ạt chợt đến chợt đi. Linh và Huy đều thích mưa nhưng theo hai cách
khác nhau. Linh thích tắm mưa, còn Huy thích ngắm mưa. Linh giục
Huy tấp xe vào lề trú. Huy ngạc nhiên lắm nhưng vẫn làm theo.
_“Lần nào tắm mưa Huy cũng
ốm, Huy còn yếu ớt hơn Linh”. Linh nhe răng nửa đùa nửa hờn dỗi pha
chút tiếc nuối cái vị mát và mặn dễ chịu của những cơn mưa rào.
Linh biết Huy sợ nước và hay ốm lắm. Nhưng lúc nào Huy cũng nhường
nhịn và nghe theo Linh. Còn Linh thì bắt bẻ Huy đủ thứ. Huy đến trễ :
giận, Huy không gọi điện: giận, Huy nghỉ học: giận, Huy quên cái này
quên cái nọ: giận. Hồi cấp hai Huy hay ốm đến nỗi Linh phải ra thêm
một đạo luật vô lí đùng đùng - Huy ốm: giận .
Linh nhớ có lần bị ốm Huy không dám nghỉ. Buổi sáng qua chở Linh đi
học thở dốc, thều thào, ướt đẫm mồ hôi. Linh rớm nước mắt, vội quay
mặt không nhìn Huy: “Huy lại ốm, Linh ghét Huy ốm lắm, Linh thích
một người mạnh mẽ”. Linh bỏ đi, giận bản thân ghê gớm, Linh biết Huy
buồn ….
Huy đeo dây phone vào tai Linh, lần đầu tiên Linh nghe “Love
Paradise”.
“You're always on my mind, all days and all the time
You're everything to me, bright the stars to let me see”
(Em luôn ở trong tâm trí tôi, mỗi ngày và mỗi giờ,
em là tất cả, em chiếu sáng những ngôi sao trên bầu trời để tôi được nhìn
thấy chúng)
Âm điệu nhẹ nhàng bay bổng vang lên trong tiếng mưa vồn vã. Im lặng

ở một góc phố và người qua đường vẫn đang hối hả. Đây là lần đầu tiên
hai đứa không nói chuyện, mà cũng chẳng nhìn nhau. Linh đưa mắt ra
xa, nó nhíu mày suy nghĩ một điều gì rất khó hiểu. Còn Huy thì mong
mưa lâu hơn một chút để được đứng bên Linh mãi như vậy. Huy nhận ra
mình không còn nhiều thời gian.
Mấy ngày nữa là lễ tốt nghiệp, bố mẹ quyết định đưa Huy sang Pháp để
thực hiện ca phẫu thuật tim, từ bé cũng bởi cái trái tim “nghệ sĩ” đôi lúc
khó tính và yếu ớt ấy mà Huy hay ốm nhưng bù lại nó khiên Huy chân
thành và ngọt ngào. Huy chẳng hối hận vì điều gì, chỉ tiếc nuối rằng nó
chưa bao giờ có cơ hội nói với Linh, nó thích Linh, thích thật lòng, thích
nhất đôi mắt và nụ cười trong veo. Tại sao lại không phải là hôm nay-
Huy nghĩ. Nó hít thở thật sâu , lấy hết can đảm, nhẹ nhàng cầm lấy bàn
tay nhỏ bé của Linh …
_Linh này…
_Huy này…
Hai đứa đồng thanh. Huy giật mình, rụt tay lại. Mặt Huy đỏ bừng, bối
rối.
_Huy sao vậy ?
Huy giữ bình tĩnh
_Không. Linh định nói gì à ?
_Huy cũng thế à? Linh rụt rè

