Ba tự hào vbốn công
chúa của ba
“Ba là trưởng họ, ba cũng như những người cha khác, cũng muốn có một
đứa con trai để nối dõi lm chứ, nhưng ba cũng kng đặt nặng vấn đề đó,
không có con trai cũng kng sao vì ba có bốnng ca còn tuyệt vời
gấp mấy lần con trai của nhà người ta.
Lần đầu tiên ba ôm chị em i vào lòng và nói lên nhng tâm sự sâu kín đó.
Ba tôi là người rất nội tâm, ba rất yêu my chị em nhưng không bao giờ ba
thể hiện điều đó, ba luôn nghiêm khắc trong cách dậy dỗ chúng tôi, thậm c
nếu cần thiết ba có thể dùng đòn roi để dạy con cái. Ba luôn tập cho chị em
tôi tính tự lập, phải biết yêu thương nhường nhịn nhau, sống phải có trách
nhim, làm cái gì cũng phải đến nơi đến chốn…
Mấy chị em tôi rất u thương và kính trọng ba vì chúng tôi biết, sau mỗi lần
chúng tôi m sai điều gì đó, cả đêm ba không ngủ được, ba lo sợ con gái ba
sẽ không ngoan, không nên người. Đôi lúc bam sự với tôi như mt người
bạn, qua những ln trò chuyện đó, tôi lại hiểu thêm mt vấn đề và tự điều
chỉnh suy nghĩ, hành động ca mình theo như lời ba dạy. Và giờ đây khi đã
trưởng thành, nghim lại những lời ba dạy bảo, những phương pháp ba dạy
chi emi làm tôi càng cảm thấy yêu ba nhiều hơn, khâm phục ba nhiều hơn
và tự nhủ sau này khi tôi có gia đình tôi cũng sẽ dùng cách ba dy chị em tôi
em để dạy con mình.
Ba luôn nói vi tôi: “Con là ch cả, con phải sống cho tốt, sống làm sao để
còn làm gương cho các em học theo, con phải hiểu hơn ai hết tấm lòng ba
mẹ, sự hi sinh của ba mẹ dành cho my chị em mà luôn cgắng, luôn phấn
đấu đừng để ba mẹ buồn lòng và thất vọng vcon.”
Ngày tôi thi rớt Đại Học, i buồn lm, c đó tôi chỉ nghĩ được rằng vậy là
ước mơ trở thành sinh viên đã không thành, tôi xấu hổ với bạn và hơn hết
là tôi biết ba mẹ đang rất bun về tôi, tôi sẽ không thlàm tm gương tốt
cho các em mình noi theo… nhưng nỗi buồn của tôi đâu thm vào đâu so với
nỗi buồn của ba mẹ, ba mẹ tôi sợ con đường pa trước của tôi là một màu
đen u ám, ri cuộc đời tôi sẽ gắn liền với mấy con trâu, my đồng rung,
nhưng ba mẹ vẫn kng một li trách móc, không một lời ca thán, ba biết
nim mơ ước của tôi là được trở thành sinh viên, được học Đại Học, ba lặng
ltìm cách giúp ước mơ tôi trở thành sthật, ba tìm hiu những tng tin
tuyển sinh, theo dõi báo đài, nhờ thầy cô tư vấn…
Tôi xin ba cho tôi đi học trung cấp rồi sẽ đi làm và thọc lên đại học nhưng
ba nói: ” Ba mun con học Đại Học, dân lập cũng được miễn là Đại Học,
nhà mình kng kgiả như nhà người ta nhưng dù có bán đất bán nhà ba
cũng sẽ lo cho con đến nơi đến chốn, ba m không có tiền cho con nhưng ba
mẹ có thể cho con một cái nghề, một tương lai không phải chân lấm tay
bùn.”
Nói là làm, ba bán miếng đất sát nhà một phn để kinh doanh, một phần đưa
tôi vào Sài Gòn nhập học, vì theo ba i Gòn là một thành phố lớn, kinh tế
phát triển, nhiều trường Đại Học nổi tiếng, học ở Sài Gòn tôi scó nhiều cơ
hội để học hỏi, tiếp thu và sau này ra trường sẽ dễ dàng tìm được một công
việc tốt. Cũng vào thời điểm đó, gia đình tôi làm ăn gặp khá nhiều khó khăn,
trong khi tiền bạc thì hạn hẹp mà còn phải nuôi tôi học Đại Học, hai đứa em
tôi cũng gần học xong phổ thông.
Ba mẹ bàn tính vi nhau, khó khăn lm mi đưa ra quyết định là mẹ tôi sẽ đi
xuất khẩu lao động, vì ba hay đau yếu nên ba ở nhà chăm sóc cho chúng tôi.
Quãng thi gian đó có lẽ là quãng thời gian khó khăn nhất với gia đình tôi,
không có mẹ ở nhà, mọi thứ đều b đảo lộn, nhưng rồi ba cũng khéo léo đưa
nó trvđúng quỹ đạo. Lúc đó em út tôi mới được 4 tuổi, nhưng em rất
ngoan và không bao giờ đòi mẹ, em chỉ hỏi khi nào mẹ về, mẹ nói khi con
được 10 tuổi thì mẹ về, mấy năm qua em tôi không đòi làm sinh nhật, tôi
lng người khi nghe em nói :Em chờ đủ 10 tui ri mới làm sinh nht vì
lúc đó mẹ về, msẽ tổ chức sinh nhật cho em, giờ không có mẹ, tố chức
không vui.” Tôi thương em biết bao.
***
Ngày tôi nhận bằng Đại Học, tôi đạt loại khá, ba vui lắm, ba nói: “Con đưa
tm bằng về khoe cho mấy em và nói với mấy em là phi cố gắng học tốt để
được như chị và phải hơn chị nữa nhé.” Ba i là vậy, lấy bản thân mình để
làm gương cho tôi và lấy tôi làm gương cho các em. Tôi ra trường và được