Cuộc điện thoại
Tốt nghip đại học, anh lại thành ph công tác. Bằng s n lực không mệt
mỏi, anh đã nắm gi được chức giám đốc nghiệp v một công ty.
***
Với những lần được khen tng về thành tích làm việc trong công ty và số vốn
ch góp nhiu nguồn của bản thân, một người còn trẻ tuổi như anh đã mua được
một ăn hộ nhỏ khép kín.
Nhưng anh vẫn chưa lấy vợ và đang sống độc thân. Trong mắt bố mẹ và bà con
m ging dưới quê, anh dường như đã trthành hình mu và nim thào của mọi
người.
Ngày nào anh cũng bận rộn với công việc, đi công tác đàm pn về công việc liên
miên, hợp đồng cần ký kết ngày càng nhiu. Anh thậm c còn kng có thi gian
để yêu đương, không có thi gian về nhà tm bố mẹ.
Lúc nào bmẹ gọi đin cho anh cũng luôn ở tình trạng: "Số máy bạn gọi hiện đang
bận!" . Còn khi anh gọi về cho bố mẹ, lại toàn vào lúc bmẹ đang mải làm hoặc
sang hàng xóm chơi, không có ai ở nhà nghe điện thoại, bmẹ lại không có điện
thoi di động.
Thế rồi, theo thời gian, anh ngày càng xa cách với bố mẹ. c đầu, anh cảm thấy
áy náy, có lỗi với bố mẹ. Nhưng càng về sau, khi dã trở thành ti quen, bận rộn
li trở thành cái cớ để khỏa lấp, bào chữa cho điều ấy.
Mùa đông năm ấy, vào đúng thời kỳ nông nhàn, bmẹ lại càng nhớ da diết đứa
con trai pơng xa. Bố mẹ anh quyết định lặn lội xa xôi lên thành phố thăm con.
Theo địa chỉ anh để lại cho bố mẹ, sau bao vất vả, bố mẹ đã tìm được đến khu nhà
anh đang ở. Nhưng anh lại vừa đi công tácmột thành phố cách nhà mấy trăm km
để đàm phán vmột hợp đồng rất quan trọng.
Chuông điện thoại của anh rung lên. Anh liền cúp điện thoại. Lúc ấy, anh đang trao
đổi với khách hàng. Điện thoại lại kêu lên lần thứ hai. Số điện thoại hin thị trên
màn hình rất lạ. Đang bận việc, nhưng nghĩ đến phép lịch sự, anh đã nhn điện
thoi.
"Bác là hàng xóm của cháu, bố mẹ cu lên thăm cháu đấy, khi nào cháu về nhà?"
Người ở bên kia đin thoại nói.
Hàng xóm à? Trong mắt anh đó vẫn là ngưi lạ. Bây giờ ở thành phố mọi người
chẳng phải đều thế sao, nhà nào biết nhà nấy, rất ít khi thăm hỏi hàng xóm. Nhiều
nhất thì được cái gật đầu coi như lời hỏi thăm. Cả năm qua, người thành phố có
mấy khi sang nhà nhau hỏi thăm, buôn chuyện! Anh chỉ nhớ ở cạnh nhà anh có
một đôi vợ chng trung niên. Ngoài ra anh không biết gì hơn.
"Dạ thế à, cháu nói chuyện điện thoại với bm cháu được không ạ?" Trong lòng
anh vn còn treo du hỏi chấm to đùng.
"Khánh à, m đây con, hôm nay con có về nhà không, mẹ và bcon lên thăm con."
Giọng nói quen thuộc của m cất lên.
"Sao bmẹ không gọi điện trước báo cho con ạ" Anh thầm trách bố mẹ.