
Chuông điện thoại của anh rung lên. Anh liền cúp điện thoại. Lúc ấy, anh đang trao
đổi với khách hàng. Điện thoại lại kêu lên lần thứ hai. Số điện thoại hiển thị trên
màn hình rất lạ. Đang bận việc, nhưng nghĩ đến phép lịch sự, anh đã nhận điện
thoại.
"Bác là hàng xóm của cháu, bố mẹ cháu lên thăm cháu đấy, khi nào cháu về nhà?"
Người ở bên kia điện thoại nói.
Hàng xóm à? Trong mắt anh đó vẫn là người lạ. Bây giờ ở thành phố mọi người
chẳng phải đều thế sao, nhà nào biết nhà nấy, rất ít khi thăm hỏi hàng xóm. Nhiều
nhất thì được cái gật đầu coi như lời hỏi thăm. Cả năm qua, người thành phố có
mấy khi sang nhà nhau hỏi thăm, buôn chuyện! Anh chỉ nhớ ở cạnh nhà anh có
một đôi vợ chồng trung niên. Ngoài ra anh không biết gì hơn.
"Dạ thế à, cháu nói chuyện điện thoại với bố mẹ cháu được không ạ?" Trong lòng
anh vẫn còn treo dấu hỏi chấm to đùng.
"Khánh à, mẹ đây con, hôm nay con có về nhà không, mẹ và bố con lên thăm con."
Giọng nói quen thuộc của mẹ cất lên.
"Sao bố mẹ không gọi điện trước báo cho con ạ" Anh thầm trách bố mẹ.