Xin Lỗi Cậu! Tớ Chỉ
Là ... Thằng Mê Trai
Trm xe bt.
Mt bui chiều mưa phùn.
Không biết bao nhiêu chuyến xe buýt đã đi qua nhưng cô bé vẫn ngồi đó,lng l
nhìn dòng xe c tp np qua li bng đôi mắt vô hồn.Cô bé đã ngồi đó hơn 4 giờ
đồng h và không ai biết cô bé s ngi đó đến bao gi nữa.Cô bé đang chờ xe bt
hay ch đợi điều gì?Không ai biết điều đó.Nhưng không phải ch xe buýt ri.Ánh
mt cô cho biết cô đang chờ mt cái gì đó trong vô vọng và điu cô ch đợi s
không bao gi đến.Sut my gi đồng h cơ thểbé bất động,ơng mặt cô
không cm c,bao nhiêu người qua li nhìn cô như một sinh vt lạ.Nhưng cô bé
vn ngồi đó,không đ ý đến nhngi nhìnmò,nhng li xì xm ca nhng
người đang chờ xe buýt xung quanh.Một i người bán hàng rong t ra cáu knh
với cô bé "đẹp mà chnh” vì bao nhiêu lời chào hàng đều không được cô bé đáp
tr. "Con bé này bm hay sao y nh?”, "Nhìn vậy mà khinh người q!…Và
vô s nhng li khác na nhưng cô bé vẫn lng thinh.
Đẹp!bé s hu một nét đẹp du dàng,thanh thoát.Mt v đẹp khó kiếm các
gái thi hiện đại.Nhìn cô chng khác nào mt tiên n giáng trn b lc gia thành
ph náo nhit này.Làn da cô trng như tuyết,đôi mắt hơi bun,long lanh như hai
giọt sương,chiếc mũi thon gọn cùng đôi môi đỏ thm làm cho ơng mt cô tr
nên xinh đẹp l thường.Mái tóc cô i,suôn mượt và đen nhánh.Nó ng tô điểm
thêm cho v đẹp hin thc ca cô…
Mưa vẫn rơi và ngày càng nặng ht.
Trong lòng cô đơn mà gặp phi cơn mưa mùa đông này nữa thì càng cô đơn,càng
đáng buồn n.Một ni buni!Những cơn gió đầu mùa lnh lo c vô tình ùa
vào cơ th nhcủa cô nhưng có lẽ gi đây cô không còn cm giác để cm nhn
cái lnh ca thiên nhiên.Bi l trong lòng cô đã quá lnh và cái lnh ca lòng
người đôi c còn d dội hơn cả cái lnh ca tiết tri.Tim cô gi đây như vỡ nát ra
thành trăm ngàn mảnh.Phi!Nhìn cô bây gi chng khác nào nhng hình nh quen
thuc trong nhng cun phim bun,cô như những nhân vt tht tình đáng thương
trong nhng cun phim ướt át y.Ừ, cô đáng thương lắm,cô thương cho thân
cô,thương cho cái tình yêu di kh ca cô.À không!Phi i là cái tình yêu ngu
xun t mi đúng…
…………………………….
Sáng nay…
Cũng như mọi bui sáng ,việc đầu tiên khi va m mt,Khi An vi tìm chiếc đin
thoi để đọc tin nhn chúc bui sáng của ai đó và tm tm cười mt mình.Và không
khi nào ai đó để Khi An phi tht vng,m nay cũng thế.Tin nhắn được gi vào
lúc 5h00 "Chúc An ngày mi vui v,dy tp th dục đi con heo lười,nếu không cu
s xấu như con heo đấy!”.
Trường hc mt buổi sáng đầu đông.
Khải An bước ra khỏi shop lưu niệm trước trường vi mt hp quà rất đẹp
mt.Trong khi mọi người đang co cúm vì những cơn gió lạnh thì trông cô bé li
tươi tắn l thường.Cô không ngng nhìn vào gói quà trên tay và lại cười mt
mình.Mt n cười hnh phúc…
-Khi An!Ch mình đi với!-Mt ging nói vang lên t phía sau.Đó là Tùng Chi cô
bn thân chí ct ca Khi An
-Tri!Tui có nhìn nhm không vy? "Bà hoàng đi trễ” sao nay đi sớm vy?-Khi
An quay li n n cười tươi và không quên thêm một câu trêu chc cô bn thân
- thì lâu lâu người ta thay đổi tí mà!-Tùng Chi i đầu ngượng nghu và bng bt
ng khi thy gói quà trên tay Khi An-Tri!Hôm nay cậu đnh m thật đó
hả?Không được đâu!Tớ khuyên cậu chân thành đó!Tự nhiên chui đầu vào đó à!Ai
cũng biết cu ta là
-Thôi đi!-Khi An lên tiếng nut chng li mà Tùng Chi định nói-Nếu cu là bn
thân ca t thì phi ng h t ch sao li phản đối ?
-Vì là bn thân nên t mi phn đối,t không mun cu b mt.T biết cu ta s
không chp nhn cu,không bao gi!
-T không tin nhng gì người ta nói đâu ,trừ khi chính ming cu y nói vi t.Bo
Nam không phải là người như vậy!-Khải An nói như quả quyết trong cái thi
ca cô bn thân
Gần đến gi vào lớp nên trước cổng trường có v đông đúc và nhiều người đang ái
ngi nhìn hai cô bn.Nãy gi h c vô tư to tiếng như chốn không người.Không để
ý gì đến ai c.