
phố náo nhiệt này.Làn da cô trắng như tuyết,đôi mắt hơi buồn,long lanh như hai
giọt sương,chiếc mũi thon gọn cùng đôi môi đỏ thắm làm cho gương mặt cô trở
nên xinh đẹp lạ thường.Mái tóc cô dài,suôn mượt và đen nhánh.Nó càng tô điểm
thêm cho vẻ đẹp hiền thục của cô…
Mưa vẫn rơi và ngày càng nặng hạt.
Trong lòng cô đơn mà gặp phải cơn mưa mùa đông này nữa thì càng cô đơn,càng
đáng buồn hơn.Một nỗi buồn tê tái!Những cơn gió đầu mùa lạnh lẽo cứ vô tình ùa
vào cơ thể nhỏ bé của cô nhưng có lẽ giờ đây cô không còn cảm giác để cảm nhận
cái lạnh của thiên nhiên.Bởi lẽ trong lòng cô đã quá lạnh và cái lạnh của lòng
người đôi lúc còn dữ dội hơn cả cái lạnh của tiết trời.Tim cô giờ đây như vỡ nát ra
thành trăm ngàn mảnh.Phải!Nhìn cô bây giờ chẳng khác nào những hình ảnh quen
thuộc trong những cuốn phim buồn,cô như những nhân vật thất tình đáng thương
trong những cuốn phim ướt át ấy.Ừ, cô đáng thương lắm,cô thương cho thân
cô,thương cho cái tình yêu dại khờ của cô.À không!Phải nói là cái tình yêu ngu
xuẩn thì mới đúng…
…………………………….