
tượng quá nhiều. Tự nguyền rủa mình vì đã đặt mình vào hoàn cảnh trớ trêu. Cô
ngẩng đầu nghiêng nghiêng nhìn anh, hơi mỉm cười. Nụ cười thông cảm nhiều hơn
là châm chọc. Nhưng anh thấy mình mất tự tin.
- Anh đang sững sờ vì nhan sắc của em đấy à? - cô hỏi, phá tan sự im lặng của hai
người.
- Oh yes, em thật...
- Không xinh - cô cười, chặn trước câu nói của anh - em nói rồi mà, nhưng nếu anh
buồn về điều này, em sẽ khóc đó.
Trong câu nói của cô không có chút gì là hờn giận hay trách móc, giọng nói lách
cách như những viên đá nhỏ trong suốt, va vào cốc thuỷ tinh. Anh nghe rất quen.
Hằng tối. Mà giờ đây mới nhận thấy sự nguy hiểm của những người con gái thánh
thiện và thông minh. Cho dù họ có xinh hay không. Anh mất tự tin. Không hẳn vì
người con gái trước mặt. Mà vì anh tự thấy mình giả dối và tầm thường. Chưa bao
giờ, anh nghĩ rằng hình thức lại ảnh hưởng đến tình cảm của anh nhiều đến vậy.
Anh luôn nghĩ mình là người đàn ông tử tế và đàng hoàng, không nông cạn nhạt
nhẽo. Vậy mà... Cũng may, anh chưa từng nói điều gì ngốc nghếch qua điện thoại