K năng giao tiếp –
Cu ni thâm giao
Trong công vi
ệc & cuộc sống, những bất đồng, thiếu hợp tác đôi khi
phát sinh và ngày càng trnên nghiêm trọng chvì chưa hi
ểu nhau. Một
trong những rào cn lớn nhất chính do chúng ta chưa bi
ết cách giao
tiếp hiệu quả.
Với mong muốn cùng nhau tháo g rào cản giao tiếp, mời bạn c
ùng
chúng tôi khám phá kỹ năng vô cùng quan trọng này nhé!
Trước tiên, chúng ta cần làm rõ: “Giao tiếp là gì?”
Theo tôi, giao tiếp quá trình trao đổi thông tin hai chiều giữa hai đối
tượng: gi - “giao” nhận - tiếp”, sao cho cả hai cùng nghĩ & h
ành
động. Khi c hai cùng thấu hiểu, thì chúng ta mới tạo đư
ợc niềm tin lẫn
nhau. Đó cũng là lúc “cầu nối thâm giao” của chúng ta được bắt nhịp.
Bạn cần lưu ý: “hai đối tượng” bài viết này không ám chỉ 2
người
đôi khi chỉ một. Đó lúc ta giao tiếp với chính ta.
Thế nên mới
chuyện “tiếng nói lương tri”, “tòa án lương m”.
quen giao tiếp với chính nh, thường là những người rất sâu sắc.
Họ tự
chiêm nghiệm với chính mình những kiến thức trãi nghiệm trong
cuộc sống. Và nhờ những chiêm nghiệm ấy,
họ biết cách điều khin cảm
xúc của mình và ít phạm lỗi lầm n.
Khi ý tưởng, chúng ta tìm cách hóa thành ngôn ngữ giao tiếp
:
người hóa ý tưởng ca nh thành lời nói;
người hóa ý
tưởng của nh thành âm thanh: tiếng đàn, trồng, sáo, khèn,….;
người hóa thành màu sắc; người lại mã hóa thành cử chỉ, điệu bộ
;
để gửi đến đi tượng giao tiếp với mình. Khi nhận,
ta lại phải giải mã
để hiểu được ý tưởng của người gửi. Việc giải này không phi dễ
.
Lắm khi ta nghe đi, nghe lại thuộc l
ào cả ca khúcchẳng thể nào hiểu
nổi tác giá muốn nói gì. Kể cả khi nghe nói,
hoặc đọc từng câu chữ rất rõ
ràng,
ta cứ nghĩ đã hiểu nhưng thật ra vẫn chưa hiểu cả hoặc hiu
sai hoàn toàn.
Sở hiện tượng Ông nói gà nói vịt”
như vậy quá trình
giao tiếp của chúng ta luôn bảnh hưởng bởi rất nhiu yếu ttừ nhận
thức nn, trạng thái cảm xúc, bối cảnh, chênh lệch quyền lực,
độ tin
cậy giữa hai đi tượng. Thậm chí,
không ít khi ta lại lắng nghe “chọn
lựa”, tức chỉ chọn những ta quan tâm,
ta muốn nghe bỏ qua
nhng thông tin khác. Thế ta hiểu sai.
đôi khi ta bị quá tải thông
tin nên dù muốn lắm, ta cũng kng thể nào tiếp nhận và giải mã nổi.
Để hạn chế tình trạng “Ông nói gàbà nói vịt”,
các đối tượng giao tiếp
cần phải liên tục phản hồi thông tin cho nhau. Oái oăm thay, ngư
ời Việt
chúng ta thường thói quen giao tiếp một chiều, ch“giao” m
à kng
“tiếp” hoặc chỉ “tiếp” mà không “giao”. Tức chúng ta đã bqua bư
ớc
phản hồi tng tin. Đây chính là nguyên nhân c
ủa trăm sự hiểu nhầm,
mâu thu
ẫn, bất đồng,Nếu không phản hi, chúng ta sẽ không bao giờ
tìm được tiếng nói chung. Và dĩ nhiên, s
ẽ không thể có chuyện thấu hiểu
để cùng suy nghĩ & hành động.
Một điều nữa, chẳng thấy sách hay trường nào dạy,
nhưng tôi vẫn cứ băn
khn.
Trong cuộc đời, bạn đã bao nhiêu ln làm điều gì có ích chưa? Đ
ã bao
nhiêu lần bạn giúp đỡ ai đó ca? Dù bạn là m
ột k tồi tệ nhất, tôi vẫn
tin, ít nhất bạn cũng đã vài lần làm đư
ợc những việc tốt đó. Khi ấy, bạn
mong đợi điều gì? Người nhận trả công ư? Nếu bạn mong như thế th
ì
chẳng gì đáng ca tụng cả. Riêng tôi, tôi mong lắm một lời cảm
ơn.
Chmột lời cảm ơn thôi cũng làm tôi sướng rân cả người. như đư
ợc
tiếp thêm bao nhiêu nghlực. Nhưng đã bao nhi
ều lần bạn nói lời cảm
ơn? Ngày nay, tôi thấy người ta nói cảm ơn hay “Thanks” r
ất nhiều.
Nhưng ti
ếc thay, đó chỉ là lời nói cửa miệng, không một chút c
ảm xúc.
Li cảm ơn như thế không gtrị gì c, ít nhất là v
ới i. Tôi mong
lắm, một lời cảm ơn đầy cảm xúc của ngư
ời nhận, ngay khi họ nhận ra