
Ma Nhập Vì Cầu Cơ
Gần đây nhiều người trong ở Hoa Kỳ bắt đầu biết đến việc cầu cơ.
Những bàn cầu cơ (Ouija) được bày bán khắp mọi nơi như là một trò
chơi giải trí, nhưng cơ có lên không thì tôi không có biết và tôi cũng
không muốn thử vì tôi đã chơi và biết sự nguy hiểm tai hại của sự cầu cơ
như thế nào rồi... Ðó là những ngày tháng dài lê thê tại trại tỵ nạn nằm
trên hòn đảo nhỏ bé của Indonesia và tại nơi này T. đã quen biết một
người chuyên môn chơi cầu cơ. Mỗi ngày khi màn đêm vừa buông
xuống cả đám con nít kéo nhau tụ hợp lại để cầu cơ. Khi cầu, cơ lên rất
là mau nhưng đa số là không được chính xác, tụi này thường hay nói đùa
cơ này chắc là người Indô nên không biết tiếng Việt Nam. Sau nhiều
đêm cầu cơ, thì T. thuộc lòng những câu thơ để gọi hồn, và cũng vì tò
mò cho nên T. rủ vài người bạn tìm những nơi kín đáo một chút để chơi
và để hỏi những câu hỏi riêng tư... như những câu hỏi có liên quan đến
tình cảm đó mà.
Cầu cơ riết rồi ghiền. Lúc đầu chỉ T. chỉ cầu buổi tối thôi nhưng sau

này cả ban ngày cũng cầu cơ nữa, như là có mãnh lực nào đó nó lôi cuốn
làm mình mê luôn. Cho đến một hôm...
Hôm đó khoảng 2 giờ trưa, tôi cùng với một người bạn đang nằm
chuyện trò trong một căn gác được dựng lên chỉ để ngủ trưa chứ không
có ai ngủ ở đó vào ban đêm, thì bỗng nhiên nghe tiếng gõ cửạ Tôi vội
leo xuống giường mở cửa ra thì không thấy ai hết, vừa đóng cửa lại thì
nghe tiếp, khi mở cửa ra thì lại không có aị Tức quá tôi đứng ở ngay cửa
chờ hễ vừa nghe tiếng gõ thì mở cửa ra liền. Khi đứng không được bao
lâu thì nghe tiếng gõ cửa nữa, tôi liền mở cửa ra thì thấy thằng em họ
của con nhỏ bạn mới 12 tuổi đứng trước cửa nhăn răng cười hì hì. Cả hai
chúng tôi la cho nó một mách, nó không sợ mà còn chọc tụi tôi nữa: "C.
chỉ nhát hai chị coi hai chị có sợ không?" Lúc đó bỗng nhiên tôi chợt
nhớ tới việc cầu cơ nên hỏi nên con nhỏ bạn và thằng em họ có muốn
chơi không, thì cả hai đều trả lời "muốn". Tôi lấy tờ giấy đã vẽ sẵn hai
mươi mấy chữ cái ra, dưới những chữ cái đó tôi viết thêm 4 chữ nữa là
MA, QUỈ, THẦN, THÁNH, và dưới 4 chữ này tôi vẽ một vòng tròn và
đề chữ THĂNG ở trong đó. Sau đó, tôi hỏi con nhỏ bạn có đồng tiền lẻ
nào không để đặc vào cái vòng tròn. Con nhỏ bạn lụt trong giỏ một hồi

tìm được một cái đồng tiền lớn khoảng 25 cents bên nàỵ Xong xuôi tôi
lấy đồng tiền đặt vào vòng tròn và lấy 3 cây nhan để trên kệ gần đó đốt
lên. Mặc dù con nhỏ bạn không tin vào chuyện cầu cơ, nhưng nó cũng
muốn để tay lên thử xem. Khi cầu cơ chỉ có tôi và con nhỏ bạn để tay
lên đồng tiền mà thôi, còn thằng em họ chỉ đứng đó nhìn.
Sau khi đốt nhan, tôi đọc 4 câu thơ gọi hồn, vừa đọc xong thì đồng
tiền nằm trong vòng tròn bắt đầu nhút nhích khi đó con nhỏ bạn cũng bắt
đầu khúc khích cười tại vì nó tưởng tôi đẩy đồng tiền, nhưng tôi nói là
tôi không có làm và dặn nó rằng đừng có rút tay giữa chừng. Vì tôi nghe
nói rằng đang cầu cơ nếu rút tay ra sẽ bị nguy hiểm, tôi chỉ biết vậy thôị
Sau đó, tôi đọc lại 4 câu thơ gọi hồn một lần nữa, và lần này đồng tiền di
chuyển nhanh hơn. Tôi chưa kịp đặc câu hỏi thì con nhỏ bạn bỗng rút
tay ra khỏi đồng tiền và phát cười lớn, tiếng cười nghe rất là rùng rợn.
Sau đó, nó chăm chăm nhìn tôi và đứa em họ với hai cặp mắt đỏ ngầu
rồi lấy tay chỉ thẳng vào chúng tôi:
- Tao lên rồi sao tụi bây không hỏị Tiếp theo là một tràn cười quái
đảng. Cười xong con nhỏ bạn nằm dài xuống như là ngủ.
Lúc này tôi sợ đến xanh mặt, bạn tôi đã bị ma nhập, rồi ba chân bốn

