Ma rng
Trăng xanh huyền hoc làm cho cảnh trí đêm rừng mơ h, chiêm bao. Không khí
cao nguyên trong vt, lâng lâng. Thanh cm giác nhẹ nhàng như đang mơ, đ mc
hai chân bước đi cũng như tâm hồn mọc cánh đang bay giữa tri trăng sáng. Qua
mt quãng rng lấp loáng ánh trăng và gió lá thì thầm, chàng đến trước dòng sông
trng bc. S qunh hiu, không mt tiếng người khiến trăng sáng ghê hồn như
ngưng đọng giữa đêm khuya huyn bí. Bng trong lng chìm ca To vt bay lên
mt giọng ngân nga, rung động vùng trăng:
C miệng ta trăng là trăng,
C lòng ta vô s gái hng nhan,
Ta nhra đây một nàng,
Cho mây lng lờ, cho nước ngt ngây.
Cho vì sao rng xung mái rng say.
Gió thổi rào rào như lá đ,
Sui gì trong trng vẫn đồng trinh.
Bóng ai theo dõi bóng mình,
Bóng nàng yêu tinh…
Thanh bước hoang mang theo dc b sông, ngâm nga như một người mt trí.
Nhưng thốt nhiên chàng ngng bt, rn người lên vì cht nhn thy thanh âm
tiếng ngâm thơ dội tan màn trăng thủy tinh, và bước chân chàng tđấy cũng nhè
nhẹ lướt qua trên mặt đất. Đi thất thơ như lần tìm bến mộng, chàng để cho hương
men thi t dâng lên hn.
Đang nhiên một ging hát bay lên tri xanh; rồi đồng thanh một điu huyn h, k
diệu là là đuổi theo nhau trong ánh trăng. Cùng với cnh vt, tâm hn Thanh b
c động không ng, và chàng thy lnh óc, tinh nhn ngay rng tiếng hát thy
tinh kia hình như không phải của người.
Điệu hát l lùng tri lên gia dòng sông trong sáng: một đoàn lõa th tóc th dài
theo thân hình la bạch, đang vọc nước giỡn trăng, hát lên nhng âm thanh linh
quái, ghê người.
Thanh đứng sng sờ trước cảnh đp dị thường, k o. Chàng không kp ngc nhiên
na và giọng hát lung linh, cao vút đẩy đưa hồn chàng chi vi gia không gian;
người Thanh như lên cao khỏi mặt đất. Thế ri, tiếng hát bng rung rinh v tan
như pha lê và âm thanh tản mác như một đàn b câu trng tung bay gia tri xanh.
Sau phút mê ly, Thanh ht hong thấy đoàn mỹ n biến chìm trên mt sông thy
ngân. Chàng lặng người, ghê rợn tưởng mình va qua mt giấc mơ. Nhưng trăng
vn sáng vng vc, dòng sông vắng trước mt và cánh rng bên vn thì thm bí
mt. Thot tiên chàng nghĩ rằng đó là một đám thiếu n Lào rủ nhau đi tắm đêm
trăng, nhưng ở đây, một quãng sông sâu thm, xa vắng và quanh vùng dân cư
chng mấy người? Thanh rùng mình nhđến tiếng hát quái d, hình như không
phi của người.
Thanh đồng bằng lên đây được hơn hai ngày. Sau khi bán đưc mt tác phm
văn chương, vừa đủ tiền để đi chơi hơn một tháng. Chàng t giã ngay thành ph
hãm, đi Lào, x ca nhng nàng phù so óng , nhng rừng cây đy nha mnh
với hương thơm. Chàng tìm đến mt làng vng v trên sông Cu Long, tr nhà
một người th săn bn x. Mỗi ngày chàng đi thất thơ trong khu rng hin lành,
ngâm thơ và làm thơ, về nhà uống rượu rng vi thịt săn, đến nhà sàn các cô gái
da ngà nói chuyện bâng quơ hay tình t, xa hn cuộc đời đầy bi bm tầm thường
Sài Gòn. C mỗi năm, đã gn thành mt cái l, sau nhng ngày làm vic rn rã
để sống, Thanh dành riêng cho con người thơ của mình mt thi hạn để ra bin
hay lên rng, t do theo cái thiên tính man di tân k.
Tối hôm qua, người ch tr thợ săn bắn được mt con thú rng thịt tươi ngọt,
Thanh uống rượu quên say. Rồi chàng ra đi hoang mang trên bờ sông trăng sáng
rng ngi. Chàng nh li s gp g quái ảo, nhưng chc chn rng trong lúc y
mình vn tnh – chưa bao giờ Thanh vì say rượu mà mê hoc, lm ln. Song chàng
ng ng khi nghĩ đến tiếng hát l lùng hình như còn âm hưởng trong trí nh.
Chàng đem tất c tâm hồn để hồi tưởng li những âm thanh văng vẳng mơ hồ: Mt
th tiếng trong sut và rung rinh, sâu sc và tế nh, mt th tiếng có th là nghe
trong mơ. Nhưng bản năng chàng thấu nhn rng th tiếng trong mơ còn có th ct
nghĩa được, còn gn gũi vi lòng ngưi. Cái ging hát linh quái ấy đã thm dn
qua da tht Thanh, và bây giđây chàng cũng rợn người lên, vì khoái trá, vì kinh
dcái ging hát hình như không phải của người đang tung bay trong hồn. Điệu
hát huyn hồ đã thành ra mt ám ảnh. Thanh băn khoăn, sôi nổi vì tiếng hát đêm
qua crung động trong não cân, trong nhng mạch gân căng thẳng, đang âm thầm
ri lên cao và, sau cùng, v tan như thủy tinh, – nhng mnh thy tinh âm nhc
còn đọng lại để mà nhy reo tận đáy hồn. ánh trăng xanh vằng vc nhum khp
hồn Thanh trong khi điệu hát tri lên. Hình như giữa điệu hát và đêm trăng có một
liên lc k bí: mi ln Thanh nhớ đến tiếng hát hay là tiếng hát t nhiên vt ni
trong hn thì ánh trăng xanh huyn hoc li hin ra.
Thanh ngi nhập định hàng ginhư thế ri vt dy chy v phía quãng sông có
tiếng hát đêm qua. Mặt nước sâu thm lnh lùng ca ngành sông Cu Long vn im
lng. Gió chiu rng bên thi náo nc lòng người. Thanh để ý ch un mình
ngành sông có mt hốc đá trắng tinh, cao như vươn lên trời xanh, nhưng không
phi là mt s l dc theo con sông dài thăm thẳm. Chàng ng vc rng có mt
đám con gái lại dám đến tm làn nước sâu mát rn và xa vắng. Nhưng đêm qua
Thanh có mê lầm đâu, -và chính tn mắt chàng đã thy sáu by thân hình nõn nà,
l l na phần trên đang trững gin với trăng. Ch tiếng hát, tiếng hát dthường,
chưa bao giờ nghe thy trn gian làm thc mc lòng chàng.
Thanh bâng khuâng theo con đưng cũ trở v, t hn ti lại ra đây.
Trăng lên như trái ngọc gia trời lưu ly. Thanh men ra phía bờ sông từ lúc trăng
mc, yên lng đứng ta cánh rng âm thm. Chàng đợi chờ, trong lúc đêm càng
nhuốm màu hư ảo của trăng xanh bát ngát mỗi lúc càng sáng lạnh thêm. Đến
khuya, vn không nghe thy gì l, Thanh tr v ng vực băn khoăn. Đi quá đưc
mt góc rng cạnh sông, đt nhiên Thanh bng nghe tiếng hát l lùng. Chàng
tưởng tiếng hát còn ám nh vang di trong hồn, nhưng, trong lặng im kết đọng li
gia tri khuya, rõ ràng, lanh lnh, tiếng hát lên cao. Thanh quay mình tr li phía
sông và, cảnh tượng đêm qua đột ngt hiện ra trước s kinh ngc ca chàng.
Thanh nhìn thy lp loáng nhng sui tóc tuôn chy trên thân la, nhng cánh tay
mm mi cử động, nhng khuôn mt phn chiếu ánh trăng trông xa như thực như
hư. Và tiếng hát lên cao như rót vào hồn Thanh sng s, mê man. Chàng quên hn
nhng sự toan tính ban ngày và đứng ngây dại trước s cám d huyn hoc ca
điệu hát thy tinh. Khung cảnh đẹp quá, Thanh để mc cho hồn say sưa tận hưởng
giây phút khoái trá đê mê, không còn nghĩ đến gì na hết. Người chàng cũng lửng
lơ theo tiếng hát và mơ hnhư đang cùng trững gin vi nhng thân hình xinh đẹp
ngoài kia.
Tiếng hát bng ngắt và sóng nước xôn xao ánh trăng để li du vết mong manh
ca mt s tan biến mơ hồ. Nhưng mặt sông chưa được bình tĩnh thì nhng nàng
như đúc bng ngc thch li dưới nước hiện lên. Và đng thanh tiếng hát bay
bng gia tri xanh, nh mỏng như sương khuya huyền ảo trong khi đoàn mỹ n
cùng ngẩng đầu lên nhìn trăng sáng. Ri thì nhng cánh tay nõn nà nm ly nhau
tung nước trng xóa, cả đoàn từ từ bơi ngược lên dòng sông phng lng. Tiếng hát
xa dn vi nhng hình nh m dng trên mt nước sáng như gương.
Thanh mun chạy theo nhưng mé sông quanh co him tr. Chàng ngây dại đng
trông vi, nghe lắng cho đến khi mt hn. Tr v vi mình, Thanh thy bao nhiêu
câu hi dn dp đến. Chàng vn không hiu rõ ràng s vt hin của đoàn gái đẹp
đâu ra. Và không một tiếng cười, không mt tiếng nói trong khi trng gin, –
ngoài ra tiếng hát thăng thiên, tp ti vươn cao lên trăng, tiếng hát không th
miệng người, tiếng hát đã say sưa, cám dỗ, nâng hn chàng lên rn c chân thân.
Sáng ngày lại, Thanh đem câu chuyện gp gỡ khác thường ca mình ra nói vi
người th săn chủ tr. Hn nhìn Thanh ngc nhiên ri lnh lùng nói:
- Tôi không biết!
Thanh đi quanh vùng gần trn cngày để hi han, t những người ln đến các cô
thiếu nữ Lào, và đâu đâu chàng cũng chỉ nhận được mt câu tr li như trên kia là
không biết. Có người nhìn chàng mt cách bí mt ri ch lắc đầu không nói.
S ng vc càng làm cho Thanh thêm sôi ni mun khám phá cái không khí bí
mt, k ảo đang bao vây câu chuyện. Chàng ra quãng sông có tiếng hát trong hai
đêm trăng sáng, đo chng sự cách xa, định ti nay s t dn mình đến gần đoàn
gái đẹp. Thanh vn là một tay bơi lội rt khá, nh nhng ngày luyn tp bin. ý
tưởng đụng chm với đoàn mỹ nging hát siêu phàm làm cho Thanh khoái trá
và rn rn.
Thanh ra đi lúc bắt đầu trăng lên đã hơi khuya. Chàng uống luôn ba cốc rượu
mạnh để gi ly sự cương quyết vì thy lòng mình ng ngợ. Trăng lên giữa tri thì