vietmessenger.com
Trn Thùy Mai
Nàng Công Chúa Lc Loài
Chuyn xy ra thc tình cờ, đúng nǎm nǎm sau ngày Cm b gian phòng này đi. Nǎm nǎm,
bc chân dung ca nàng vn còn lại trên tường, mái tóc dài như rong, màu áo tím, tím đến
c ánh mt. Mt nàng sâu thm, rợn người. Đã bao nǎm nàng ngồi đó, thm lng tham d
vào cuộc đời tôi - cho đến bui chiu hôm y...
c đến tìm tôi cổng cơ quan, lúc tôi va ch trì xong mt bui hp quan trng. Hn luôn
luôn biết rõ lúc nào đầu óc tôi cǎng thẳng, mt mi và luôn tìm được nhng lý do rt bt ng.
Có hôm hn trnh trng tuyên bố: "Tao chiêu đãi my... nhân ny gi b tao". Có khi thì
"Nhân k nim ngày tao yêu ln đầu", có khi thì nhân danh ny rm, ngày vía gì đó. Chiều
hôm ấy, như mọi ln, hn gi ý "chiêu đãi" tôi bằng cách đi kiếm một đứa con gái về để
chung vui. Tôi cười, không đồng tình cũng không phản đối. T lúc tôi có tin và bắt đầu lao
vào cuc ǎn chơi, Túc đã dn đến quá nhiu loại đàn bà con gái đến ni không nhìn vào mt
ph n nào mà tôi không cm thy nghi ng. Tt c bn họ đối vi tôi đã tr thành mt món
ǎn vừa chán nhàm va không th thiếu.
Tri xm ti, tôi v phòng. Không có xe Túc dưới chân cu thang. Mt dòng phn trên chiếc
bng con: "Tao có vic gp, s tr li ngay". Hm. Vic gp? Tôi nhún vai. Không khí lnh
ph vào mt, tê tái thú v. "Tách" mt cái, ca mở, trước mt tôi là mt khong ti m vi
tiếng mui vo ve... tôi s song bt công tc. Ánh đèn rực sáng. Như mi ln, bc tranh
mầu tím đập vào mắt tôi. Nhưng lần này, trước bc tranh có mt thiếu n ngi im lng.
i đến gn. Mt cô bé chừng mười sáu tui thu mình trên chiếc ghế mây, hai tay bó gi.
Vóc người tròn trĩnh với chiếc áo gió mu mận chín. Đôi mắt m to kinh ngạc đầy v b ng
trẻ thơ. Tôi rùng mình vì mt cm giác va thích thú va ghê tm. "M kiếp, thế này thì có l
thn thánh cũng có thể làm dỏm được, tri !".
i chm rãi ngi xuống mép giường, chm rãi hút hết điếu thuc, qung mẩu đầu lc vào
st. "Lại đây". Tôi hất hàm gi. Cô gái ngoan ngoãn đứng dy, ri li ngi xuống. Tôi bước
đến, nâng cm cô bé:
- Em tên gì?
Cô ta rt rè, ging khn đi:
- Ái
Một cái tên quen quen! Nhưng quan trọng gì, thường đây là cái tên giả. Điều cn thiết là có
mt cái từ để gi, dù trong một đêm thôi. Tôi cúi xuống định bế bng cô ta lên.
° ° °
Trông con nít quá, v mǎng sữa trên làn da và đôi mắt làm tôi thấy ghê ghê, nhưng thực tình
mà nói, có th làm gì hơn trong lúc này!
Và chuyn bt ng xy ra ngoài dự đoán.
Khi tôi chạm vào vai cô gái, cô đứng pht dy, mt mũi tái xanh và khu xung. Hong ht,
tôi đặt cô lên giường, cung quýt m các cúc áo bó cht ly cô. Cht tôi sững người: dưi
c, mt vết rui son đỏ tươi, như một hạt đậu xinh xinh. "Ái Duy... Trời ơi, đúng Ái Duy rồi!".
Hình như nghe gọi đúng tên mình, đôi mt hôn mê nhm nghin ca thiếu n hé m. Trong
v ngái ng ngây dại đó, tôi nhận ra đứa bé hc trò mười nǎm trước.
Nǎmy Ái Duy lên by, tôi vừa vào đại hc.i là người dy kèm, va là bn ca cô bé Ái
m côi mẹ. Cha Ái Duygiám đốc một cơ quan lớn trong thành ph. Ông luôn bn rn vi
công việc và thưng xuyên vng nhà. Trong cǎn nhà rng, u nhã, lnh lo ch còn hai chúng
tôi vi mt bà cô nghnh ngãng, nếu không k mt by chim câu mé trái hiên nhà và vô s
nhân vt trong nhng cun chuyn c trên giá sách.
Ái là một cô bé hơi kỳ cc, va ngoan hin vừa bướng bnh. Cô bé yêu b mt cách k l
đã quen nghĩ về bố như một phm cht siêu vit. Ái thèm biu l tình thương hết sc, và vì
b luôn vng mt, cái tình cm tr con sôi trào chan cha ấy được san sẻ qua tôi. Ái Duy đã
v bao nhiêu bc tranh vi hp mu tôi mua cho, rồi chính tôi đã dán nhng bc tranh y
lên bn bc vách ca phòng hc - gian phòng nh có nhng ca s vin hoa tím xinh xinh.
Nhng bức tranh đã ghi li c thế gii cn con của anh em tôi. Này đây là ông bố vi cp
kính trng và cái áo kiu Tôn Trung Sơn, tay cầm chùm chìa khóa - khóa xe hon đa, khóa t,
khóa nhà, khóa phòng giy, khóa t hồ sơ... cô bé đã cố công đc t hình thù tng chiếc
mt. Bà cô nghnh ngãng thì luôn luôn có chiếc cho to trên tay. "Em thích nht là lúc cô
đang chiên bánh phồng tôm". Nhng chiếc bánh phồng tôm làm cho bé Ái đặc bit thích thú,
không phi vì ngon, mà vì cái cách chúng dui ra và phình to như có phép màu trong chảo
du nóng.
Còn nhng bc v Ái và tôi thì nghch ngoc và sai s thc mt cách tuyt vi. Mt khung
ca s mầu tím có hoa nơi bệ ca, tôi và Ái ngi trên những bông hoa, y như mt màn xiếc.
i và Ái đứng trên mt cành i trĩu quả, chân mang giày, người thẳng đng. Khi tôi ch ra
điều vô lý đó, Ái cau mày suy nghĩ rất lâu ri bt cht tìm ra gii pháp: v ngay cho mi
người một đôi cánh. Thế là tôi và Ái đậu trên cây như đôi chim, không lo ngã xung bao gi.
S không ai nhn ra nhng nhân vt thn k này, nếu chàng trai không có chiếc mũ bê rê to
và cô bé không mang mt chm ruồi son được c tình tô rất đậm, rt tròn dưới c...
Chính cái chm son vừa đập vào mt tôi... Không hiu bng con đường nào, nhân vt thn
k bé bỏng đã bay đến đây, nằm trên chiếc giường phóng đãng này?
° ° °
i đến bên ca s, lng lặng đt thuc và ch.
Ái Duy ca mình, m mt, ngẩn ngơ một lát ri ngi hn dy.
Bt giác, tôi bun nôn, mt ni ghê tm xen ln bc bi. Tôi không biết ng x thế nào trong
hoàn cnh này, và cuối cùng đã chn cách ng xử theo thói quen. Ái Duy đã tới đây, nghĩa
là bé Ái không còn na. Nghĩa là trong tôi, chút thiên đường cui cùng, nếu có, cũng đã tn
cư vào địa ngc. Ti sao tôi không được quyn buông th trong địa ngc ca mình?
Gieo mình xuống giường, tôi qu tay nm ly tay cô bé, bàn tay nh mềm như cánh chim
câu. Ái Duy kêu lên mt tiếng, ging tay ra và lùi về phía bên kia giường. Trò v vĩnh ngây
thơ? Tôi đã gp khá nhiu loi n sinh "chíp chíp" ở đây, đủ để biết cái li gi v lần đầu sa
ngã là mt th trang sc không mt tin ca nhng loại đàn bà trước tuổi đó. Nhưng lần này,
hình như không phải thế. Đôi mt m to s st kia biu lộ điều gì đây thành khẩn đến xót xa.
Óc hiếu k ca tôi bị kích thích đến cực độ và tôi quyết định đi đến cùng xem s th ra sao.
Mặt giường phút chc ba bộn dưới mt cuc ging co quyết lit. Không hiu tc nào, tôi
đã nm cht hai tay cô gái trong tay mình vi mt sc ghì siết mãnh lit m toàn thân tôi tê
di và mê mn.
Ái Duy kêu lên nhưng không dám kêu to. Nhng tiếng kêu như tiếng thở. Nàng lăn vào sát
bên tôi để ging tay ra, nhng ngón tay mnh mai du mm c sc g tay tôi. Mt li t v
hết sc di dt ... Thình lình gia lúc y có tiếng đp ca, ri tiếng huýt sáo vang lên t
ngoài hin gác. Túc tr lại, đúng như đả hn.
L ra tôi phi m ca cho hắn vào. Nhưng cô gái dường như hiểu ra điều chi sẽ đến, c
chp tay li, nhìn tôi lặng im như van vỉ. Bt cht tôi thy li bé Ái trong ánh mt y. H
ging rt kh tôi bo:
- Em đừng s.
Nhìn thy bức màn đầu giường, tôi nhẹ nhàng kéo Ái Duy vào đó. Cô bé ngoan ngoãn theo
tôi như không hề nhớ trước đây có một chút tôi va làm cô hong sợ đến mc nào. Bây gi
điều làm cô khiếp hãi đang đứng ngoài khuôn ca.
c gi tên tôi mt lúc, ri im lng. Có l hắn đang nhìn vào l khóa, và đang bể đầu chng
hiu ti sao chng có ai trong phòng. Chiếc xe hai ng khói ca tôi vn nằm im dưi chân
cu thang kia mà.
Bên tôi, Ái Duy run ryp sát vào như nhờ che ch. Bng chc nhng ham mun trong tôi
ngui li, ch còn nỗi xót thương. "Một lát thôi, hn sẽ đi". Tôi thì thầm. Đúng vậy, nǎm phút
sau có tiếng làu bàu gt gng, ri tiếng xe r ga, xa dn.
Đồng h ch by gi ti. Gió bắt đầu thi trên mái nhà, ngọn cây me đập từng cơn vào cửa
sổ. Cô gái đứng sng gia cǎn phòng, ngơ ngẩn, phân vân.
- Em không cn tin sao? - Cui cùng tôi lên tiếng hi, phá tan ni yên lng rình rp gia hai
người.
Cô bé nhìn tôi, như không hiểu tôi nói gì.
- Thế sao em lại đến đây?
Ái Duy kh chp mt, hai git lệ rơi xuống. Mt nàng mu ht d vi hàng mi cong dày và
nhng tia nhìn k lạ mà ngày xưa tôi chưa từng thy bao gi.
i cm tay Ái Duy dẫn đến bên bàn ǎn, lần này là cái cm tay thân tình của người ch nhà.
i ǎn mt mình vì nàng c ngồi trơ không nhúc nhích.
Lát sau, không chu ni, tôi bỏ đĩa, xúc từng thìa thc ǎn đút cho Ái Duy, nàng miễn cưỡng,
nhai, nut, mt nhìn đǎm đǎm về phía trưc, ri cht bt khóc, khóc tht sự như đứa tr.
"Mẹ ơi!", Ái Duy kêu lên, tiếng gi cổ sơ nhất tht ra t mi nỗi đau, khiến mt tôi bỗng dưng
cay xót. Ái Duy! Bé Ái Duy ny xưa! Điều gì đã xy ra vi em?
- Em phải đi - cô bé ngng mặt lên, dường như hiu ni thc mc ca tôi.
- Không được. Em ngi đây, nghỉ mt lát. Nhà em ở đâu? Tôi sẽ ly xe đưa em về.
i biết rt rõ nhà Ái Duy ở đâu, cǎn nhà sau nhng tán lá i xanh và giàn hoa ti tím. Gn
mười nǎm không đến đó, nhưng đường đi tôi vẫn chưa quên. Thế mà đã v vĩnh; thì ra t
thâm tâm, tôi cũng s Ái Duy nhn ra tôi, tôi vn s thng tôi qu s bây gi xóa nhòa hình
nh thn k trong nhng bc tranh thời thơ ấu ca nàng.
"Không... Không, em không v nhà na". Ái Duy rụt người lại khi nghe đề ngh ca tôi. "T
thc, em làm tôi chng hiu gì c, cô bé ạ, nhưng hình như em đang gặp rc ri. Tôi có th
giúp em được gì không?". Cô bé nhìn tôi t đầu đến chân như muốn đánh giá lại xem có th
tin cậy con người xa lạ đứng trước mình ti mc nào. Không rõ b dạng tôi lúc đó ra sao
nhưng Ái Duy dần dn du li, t cm lên bàn tay.
- Em s k cho anh nghe - cô bé khng li, thng tht - nhưng anh đã quen biết gì em đâu?
- phút ngp ngừng qua đi, cô bé bắt đầu câu chuyn ca mình.
- Này nhé, tên em là...
i khẽ đặt mt ngón tay lên ming: "Sut, đừng, em không cn phi nói tên vi anh. Anh
chưa biết em là ai, và s không biết em là ai ở đâu. Nhưng cứ k cho anh nghe, anh ha s
tìm cách giúp em".
"Bây gi nghĩ lại, em không hiu sao có thi k em sng bình an phng lặng như thế. Em
trường hc, bn bè, nhng k nim vui, nhng ni bun, ni thiếu thn xót xa cm thy
mình thèm có mẹ, thèm được v về yêu thương, nhưng tất c nhng vui và bun, thiếu
đủ ấy đều phng lng, ổn định trong mt trt tự đã thành nếp t thi còn bé. Tt c ch xy
ra khng khiếp là khi người đàn bà ấy đến gp em. Lúc by giờ đã tan trường, cô ấy đón
đường em ngay cng. Cô ta ném vào mt em mảnh áo may ô rách như một li nguyn ra.
Em chu trách nhim gì v mnh áo y? y thế mà, t li nguyn ra y, cuc sống em như
gãy gp. Em không biết din tch nào. Em ch biết có điều gì đó đã sp đ, mt trt t đã
đảo ln. Không bao gi còn như trước, không bao gi na.
Em quên nói là mẹ em đã mt t khi em còn nh. Em ln lên lng l, cô thì không nghe em
nói gì bao gi, còn ba thì đi mù mịt chng my lúc có nhà. Ba em rt nghiêm, khc k, dù
vy em rt yêu ba, gần như tôn thờ..." Bây gi, Ái Duy đang nằm úp mặt trên giường, cm t
lên hai tay. Ánh đèn dng li trên sng mũi thon thon, một na khuôn mt chìm trong bóng
m. Tôi ngi trong ghế bành, hút thuc và nhìn nhng sợi tóc cô đang trải ra trên mt gi.
T đáy lòng, em cm thy mt mát không gì bù đắp ni t khi ba em ly v. Nhưng may
mn sao m emmột người m kế rt tt. V lại, em đã quá quen vi s cô độc đến ni
chng còn thy bun chán na. trong nhà em hòa thun hiếu lễ và cô đơn. Mỗi ba ǎn
em vn nói chuyện, vui cười, âu yếm các em, thưa gửi vi ba m. Ri nhng gi còn li em
ru rú trong cǎn phòng trên gác, đó là thế gii ca em, ở đó em thực s sng cuộc đời ca
mình.
Gia đình em vn phát trin vi nhng tin nghi ngày càng phong phú, nhng tin nghi tt
nhiên là đến bằng con đường chân chính, vì ba em là một người nghiêm trang mu mc,
đúng đắn đến mc khô khan. Ba em sống nghiêm túc đến ni ban khiếu t ở địa phương đã
phi bật cười vì kinh ngc, rồi sau đó mới bt bình phn n, khi có tin cô vǎn thư của cơ
quan hô hoán lên rng ba em đã gi trò chim chuột và định cưỡng hiếp cô ta. Cái tin đó
chng khác nào mt th chuyn va khó tin va không có thc. Ở đời không thiếu nhng
li vu khng, nhưng không ai có thể vu khng nhng v bồ tát. Hành động vu cáo tr li
trng pht k chmưu: Cô vǎn thư bị buc phi xin thôi vic.
T đầu đến cui, ba em không phân trn na li. Ông không thiếu người ng h và bênh
vc, khi cần đến. K c mợ em, người làm chng có giá tr cao nht. Trước ban khiếu t,
mợ em đã nhn vào gi xy ra v việc như lời người đàn bà kia tố cáo, ba em m ngh
nhà, và chính m đã điện thoi mi bác sĩ đến thǎm bệnh. Làm sao ông có mt mt lúc hai
nơi được? Tt c trôi qua như một bài toán đơn giản, và tưởng chng ri s chng còn ai
phi nh.
Nhưng một chiều, người đàn bà ấy đón em trước cổng trường. Em suýt không nhn ra cô ta,
vì cô ta đã gy tọp đi, hai gò má nhô cao, tóc xõa rũ rượi. Cô ta có bốn đứa con và hin nay
không có vic làm na.
Người đàn bà nhìn em, đôi mắt chết, và rút ra mt mnh vải. Đó là một mnh may ô b
toc, có chữ đầu tên ba em thêu trên đó. (Ba em thường đi công tác nên em đã đánh du tt
c qun áo ca ông để tránh ln ln).
Em cm mnh vi nhn ra du hiu ngc nhn:
- Ti sao cô xé áo ca ba tôi... Nhưng lúc nào? "Lúc ông ấy nm trên bng tôi". Ging nói
lnh lo của người đàn bà vang lên bên tai em. Em lặng người đi như hóa đá. Em biết cô y
đã thua trn, ngã gc, bây gi cô ta cǎm hận và báo thù.
Khi em về đến nhà, ba em không có ở đó. Em đến bên m. Mợ đang th cái máy may mi
mua. Em đặt mnh áo xung bên m, lng l. M quay nhìn, ri cau mày yên lng. "Con
điên sao?". Lát sau m hi và nhìn em. Cái nhìn cho biết là bà đã hiu và không cn gii
thích gì thêm na.
"Con điên sao". Câu hi ca m làm em không biết vn vào đâu mà lần na. Lẽ nào là điên
r, cái nguyn vng mun biết s tht v nhng gì thân thiết nht của đời mình? Bt giác
em nhn ra ging nói bình thản kia, đã t rt lâu ri chính mợ đã hiu hơn ai hết, ba em
người như thế nào... em rùng mình, chi với như va tht chân xung vc sâu...
Trước mt em, m thn nhiên tiếp tục đạp máy. Hình nh m in trên nhng vt dng đắt
tin trong gian phòng. Mợ đã có đủ để không cn thc mc gì thêm c. Còn em, em không
cn gì c, em cần ba em. Nhưng làm sao em có lại ba như vẫn tng đã có? Làm sao s
phng lng tr li? Làm sao yên tâm và hy vng? Làm sao...
Em gập người li, lảo đảo, muốn nôn mà không nôn được. M em ngng lên, nhìn thy em
git mình:
- Con m à? M hi.