Nghị luận: Người chỉ biết sống vì mình thì sẽ trở
thành người thừa với những người còn lại
Đề bài:phát biểu ý kiến sau khi nghe câu nói “người o chỉ sống mình
thì sẽ trở thành người thừa với tất cả những người còn lại”
Bài làm
Ta đã từng biết đến biển đen với hiện tượng bất vật nào cũng nổi trên đó.Tất
cả chỉ hồ ko sự giao lưu nước với n ngoài,chỉ giữ tất cả lại cho mình,cả
tốt,xấu.Lâu dần,nước hồsự biến chuyển,thành màu đen.thay chúng ta vào vị trí của
hồ,bạn thấy sao?Đó sẽ lòng ích kỉ của con người,chỉ k khư giữ lại tất cả cho
mình,ko biết quan m đến người khác chắc chắn rằng “người chỉ sống mình thì
trở thành người thừa với tất cả những người còn lại”.Họ ko làm gì ảnh hưởng đến
người khác ngược lại.Họ dần trở thành một con ốc sên ích kỉ chỉ biết giấu mình
trong nhà,bé nhỏ,nhút nhát.
“cuộc sống như một quyển sách,nời thông mình thì vừa mở,vừa nghiền
ngẫm,còn người ko thông mình thì lật mở nhanh chóng”,bạn sẽ sống theo cách
nào,nhút nhát,ích kỉ như con ốc sên kia hay một con người biết quan tâm đến những
người xung quanh.Đó mới chính sống,là tồn tại,minh chứng cho mọi người biết
mình đang sống,sống thực sự.Đó khi mọi người thấy được gtrị sống của ta,ta
một phần của thế giới,mọi người kính trọng yêu mến như tình cảm của ta với họ
vậy.Cuộc sống thực s“một người mọi người”.Trở lại với chú ốc sên kia,đó lối
sống ích kỉ,vì mình.Là khi con người ta ôm tất cả những tốt đẹp nhất về mình còn
những khó khăn,vất vả trao cho những kẻ còn lại.Ta thường bắt gặp hình ảnh đó
khắp nơi,trên xe buýt,công viên,lớp học,..bất nơi đâu sự hiện diện của con
người.Và điều đáng tiếc,những con người ấy ngày càng nhiều hơn song hành với sự p
hát triển văn minh khai hóa của loài người.Đó những chàng trai trẻ “thân i vai
rộng” chiếm ghế của những người lớn tuổi hay phụ nữ thai trên xe buýt.Đó
những ánh mắt thờ ơ của người đi đường khi thấy một vụ tai nạn trên đường,có hai
người đang hâp hối.Họ tặc lưỡi bỏ đi,ngộ nhỡ mình đưa người ta đi bệnh viện,họ chết
giữa đường,mình phiền…Và quay đi,ko hối tiếc.Đó là những vị quan lớn,phụ mẫu của
dân,ko ngại ngần ăn hết khoản tiền hối lộ này đến hối lộ khác,mặc dân chúng oằn
mình với những khoản thuế nọ thuế kia béo trắng,tiêu xài hoàng phí.Đó những
người cha,người mẹ hạnh phúc nhân mà bỏ con nơi đầu đường,xó chợ.Xin
hỏi,tình mẫu tử,phụ tử của họ đâu?Xin trả lời rằng,nó đã được vứt vào thùng rác,i
xã hội bị đồng tiền chế ngự vô tình,tàn nhẫn…..
Liệu rằng,bản thân họ,khi nhìn lại mình,có thấy một chút ăn năn,hối hận.Ko,họ
sẽ không bao giờ hối hận bởi tấm lòng của họ đã bị ăn mòn bởi những cuộc
shopping,hay những chầu nhậu nhẹt,cờ bạc thâu đêm,suốt sáng.Bởi khi họ sống mình
như vậy,họ đã ko còn quan m tới hậu quả,là sự nhìn nhận của bản thân mình,là đạo
đức,là cách nhìn của người khác với mình.Ttrọng,niêm sỉ.Tất cả đó đều nghĩa
trước đồng tiền “đầy tớ tốt của những ông chủ xấu”.họ thực sự trở thành một con ốc
sên đáng ghét nhất giấu trong mình cái bộ mặt trắng trơn,mặt hoa da phấn.Một con
người vô phương cứu chữa.Tất cả những đạo đức,tự trọng mà họ được học dường như
thành nghĩa,đó chỉ một bước tất yếu để họ thành những “ông nọ,bà kia” như
ngày hôm nay.Và những lúc như vậy,con người đó dư thừa,đáng ghét,họ có sông cũng
chỉ cho mình thôi,sống xấu.Và khi họ ko sống,người ta thấy thoải mái n.Và ko
biết tự lúc nào,họ đã trở thành người thừa với những người còn lại.Bạn ch ọn cách
sống theo kiểu nào?
Sống một hoạt động của con người hoạt động ấy phải ý nghĩa với tất
cả những người xung quanh.Ta p hải sống đẹp,sống như một con người ích chứ ko
p hải lối sống vụ lợi nhân.Bạn hãy học cách sống sao để: “khi sinh ra mọi người
cười bạn khóc,còn khi bạn ra đi thì mọi nời khóc còn bạn cười”Đừng để đến khi
mình vĩnh viễn tan biến khỏi cõi trần này hối hận với những chưa m được,làm
vấy bẩn tâm hồn vì những của cải ko thực…