
LỜI CẢM ƠN
Cho tới giờ tôi mới thấu hiểu câu tục ngữ: “Không Thầy đố mày làm nên”.
Cuốn luận án này đã được viết đi viết lại nhiều lần nhưng chỉ đến khi có những ý
kiến đóng góp quý báu của Thầy cuốn luận án mới được hoàn thiện. Thầy đã dậy
cho tôi cách nghĩ như thế nào và đã chỉ cho tôi cách làm ra sao. Với lối tư duy logic
và khoa học ấy, tôi tin rằng tôi sẽ tự tin vững bước trên những quãng đường khoa
học tiếp theo. Được là học trò của Thầy là một điều may mắn lớn trong sự nghiệp
khoa học của tôi. Nhân dịp này, tôi xin bầy tỏ lòng biết ơn sâu sắc và lời cảm ơn
chân thành nhất đến người Thầy của mình, PGS TS Hoàng Long.
Tôi cũng xin gửi lời cảm ơn đến tất cả những người thân trong gia đình tôi. Bố
mẹ và nhạc phụ của tôi đã luôn bên cạnh và động viên tôi vượt qua bao khó khăn
trong cuộc sống. Người phụ nữ đồng hành cùng tôi, em không những là người mẹ
tảo tần nuôi con để chồng ăn học mà còn là một người bạn tri kỷ luôn cho tôi
những lời khuyên cần thiết vào những lúc cần thiết trong sự nghiệp. Ba thiên thần
bé nhỏ của tôi: Duy Vũ, Duy Luân và Duy Tiến, các con là động lực để ba phấn đấu
trên con đường sự nghiệp của mình. Ba mong rằng, một ngày nào đó các con sẽ
được đứng tại ngôi trường này và đọc to những lời thề nghề nghiệp của ngành Y.
Tôi xin gửi lời cảm ơn tới Bộ môn Ngoại- Trường Đại học Y Hà Nội, ngôi nhà thứ
hai của tôi, nơi mà tôi đã được học tập về tri thức và rèn luyện về Y đức từ các Thầy lớn.
Tôi xin cảm ơn Phòng sau Đại học, Bộ môn Y sinh học- Di truyền Trường Đại
học Y Hà Nội, Khoa Ngoại Tổng hợp và Phòng mổ Bệnh viện Đại học Y Hà Nội đã
tạo điều kiện và giúp đỡ tôi trong suốt quá trình học tập.
Tôi cũng xin cảm ơn các học trò yêu quý của mình, các em đã luôn luôn là
nguồn cổ vũ để tôi phấn đấu và rèn luyện trong học tập và giảng dậy.
Từ đáy lòng mình, tôi muốn dành lời biết ơn sâu sắc tới những bệnh nhân đã
tham gia vào nghiên cứu này. Thật chẳng có lời nào có thể diễn tả hết những đóng
góp của họ cho sự thành công của cuốn luận án.
Hà Nội, ngày 27 tháng 11 năm 2017
Nguyễn Hoài Bắc