
thoại, tiếng động, âm nhạc của bộ phim hơn, khả năng tiếp nhận của khán
giả trở nên cao hơn. Và tác phẩm điện ảnh do đó được tiếp nhận đầy đủ
hơn.
Hơn nữa, khi xem một tác phẩm điện ảnh, người xem bị tách rời ra khỏi
bối cảnh sống hàng ngày, không bị chi phối bởi bất cứ tác động nào. Xuất
phát từ đặc điểm tiếp nhận này nên tác phẩm điện ảnh có thể được dồn nén
đến cao độ các chi tiết mà không sợ người xem khó hiểu.
Tuy nhiên, khả năng tập trung cao độ của người xem không thể duy trì lâu.
Đồng thời, khi đang xem dở một buổi chiếu, khán giả không thể ngừng
xem nếu muốn tiếp thu trọn vẹn tác phẩm. Vì hai lý do này, mỗi tác phẩm
điện ảnh không nên kéo dài hơn 90 phút, tối đa là 100 phút để khán giả có
thể hiểu được toàn bộ tác phẩm. Với những tác phẩm đồ sộ, đòi hỏi thời
lượng lớn thì nên tách ra thành nhiều phần, mỗi phần khoảng 90 đến 100
phút. Mỗi đêm chiếu một phần cho tới khi hết bộ phim.
Một đặc điểm nữa có tác động khá lớn đến quá trình tiếp nhận tác phẩm
điện ảnh là việc người xem được phép lựa chọn tác phẩm mình thích. Công
chúng thưởng thức điện ảnh là công chúng có chọn lọc. Họ chỉ xem những
tác phẩm mình thích, không ai có thể ép buộc người khác xem một tác
phẩm điện ảnh mà họ không thích. Điều này khiến cho người xem có một
tâm lý tiếp nhận rất ổn định trước và trong suốt quá trình xem phim.
Khác với điện ảnh, truyền hình, với tư cách là một phương tiện truyền
thông đại chúng, đến với mọi nhà, sục vào mọi ngõ ngách, mọi vùng xa xôi
hẻo lánh trên trái đất. Truyền hình trở thành cửa ngõ để mỗi người, không
cần phải ra khỏi nhà mình mà vẫn biết tất cả những sự kiện xảy ra trên thế
giới, từ những sự kiện địa phương, sự kiện trong nước, cho tới những sự
kiện xảy ra ở nơi cách xa hàn vạn km. Không chỉ mang đến cho người xem
tin tức, truyền hình còn là phương tiện chuyển tải nhiều loại hình nghệ
thuật, nhiều chương trình giải trí. Do đó, truyền hình trở thành một nhà hát
tổng hợp, một phương tiện giải trí toàn năng.
Các tác phẩm truyền hình phải đối phó với tất cả những tác động của ngoại
cảnh đến tâm lý tiếp nhận của người xem. Họ luôn bị quấy nhiễu bởi
những tác động của cuộc sống hàng ngày, tạo ra những chuỗi đứt đoạn
trong quá trình tiếp thu thông tin. Chính vì vậy mà tác phẩm truyền hình
đòi hỏi phải rất dễ hiểu, và cụ thể trong từng khuôn hình, đồng thời phải
có một độ dư thông tin nhất định để người xem có thể hiểu được những
đoạn họ không tập trung nhờ logic phát triển của sự kiện. Sự dễ hiểu của