
Thiên đường trắng

N ó ngước mắt nhìn qua cửa sổ. Rèm cửa trắng tinh hơi lay động như thể có
một cơn gió lướt qua. Như thể thôi. Bởi nó biết, cơn gió chỉ là do trí tưởng
tượng của nó tạo ra. Vòm trời xanh và rộng ngoài kia đã bị cách li hoàn toàn
với căn phòng này bởi khung kính trong suốt và lấp lánh như pha lê. Xung
quanh nó, ngoài màu trời lam nhạt trong hai khung kính ấy, chỉ toàn một
màu trắng. Màu trắng của nền nhà, của giấy lát tường, của trần phòng trống
trải. Màu trắng của màn cửa. Màu trắng của khăn trải giường, chăn gối. Màu
trắng của quần áo nó đang mặc. Cái màu trắng tinh khôi đến lóa mắt. Cái
màu trắng nhàm chán và cô quạnh . Nó ghét cái màu trắng này. Ghét lắm. Nó
đã sống trong cái màu trắng này mười mấy năm rồi…
Thỉnh thoảng, người ta vào thăm nó. Nó thở phào nhẹ nhõm vì khỏi phải chết
ngộp trong cái màu trắng đơn điệu đến đáng sợ này nữa. Thường thì họ mặc
áo xanh lá cây. Nón vải xanh. Áo quần xanh. Giày xanh. Khẩu trang cũng
xanh nốt. Cái màu toàn lục ấy cũng độc địa và khó chịu với nó y như màu
trắng vậy, nhưng giữa cái không gian toàn trắng của căn phòng, màu xanh
hiện lên như một mặt trời giữa nền tuyết đông lạnh giá, nó đả phá cái tẻ nhạt
của màu sắc. Nó đem lại sự sống.

Nó chẳng quan tâm tới việc họ có đến hay không. Nó cũng chẳng muốn biết
khi nào thì họ rời khỏi. Người lạ. Người quen. Mỗi ngày, ba mẹ nó vẫn đến.
Nhưng họ vẫn cứ như vậy, vẫn mặc khẩu trang kín mít, làm nó thật khó chịu
khi phải nói chuyện với họ qua một lần vải, trong khi nó thích vuốt ve đôi má
ram ráp đầy những râu của ba nó, cũng như ngắm nhìn đôi đồng tiền rất xinh
của mẹ nó. Ờ, những thói quen ấy có lẽ nó đã bỏ lâu lắm rồi, bao giờ nó cũng
không nhớ nữa, có lẽ là từ khi nó còn rất nhỏ.
Không biết bây giờ là tháng mấy nhỉ? Đã qua mùa hè chưa? Không biết được,
vì trong căn phòng này, ngày nào cũng là mùa đông trắng xóa. Nó giận cái
nhà năm tầng phía trước cổng bệnh viện lắm, vì nó đã che khuất mặt trời,
khiến cho những tia nắng không thể nào len lỏi vào phòng được. Nó ghét cả
cái cửa sổ nữa. Sao người ta không làm cửa sổ lệch sang trái một chút, to một
chút, để nó có thể nhìn thấy ánh dương và chiều tà vào mỗi ngày? Nó thích
mùa hè nhất, vì theo trí nhớ của nó, mùa hè là mùa nó được ba mẹ dẫn về quê
thăm ông bà, được chạy thỏa thích trên con đường đất gồ ghề, được lang
thang trên cánh đồng với mấy đứa trẻ hàng xóm. Mùa hè là mùa ba thường
mua dưa hấu về xẻ cho cả nhà ăn. Nó thích mùi mát lạnh của dưa hấu ngọt

lịm tới đầu lưỡi. Nó thích tiếng cười của ba cứ sang sảng và nụ cười mỉm rất
hiền hậu của mẹ. Ôi, bây giờ ba chẳng bao giờ cười to trong phòng của nó, và
gương mặt mẹ lúc nào cũng phảng phất nỗi buồn ngay cả khi mẹ cố gắng cười
thật tươi cho nó vui lòng. Nó ghét như vậy lắm. Càng ngày, nó càng ghét
nhiều thứ. Nó như con chim đang bị nhốt trong một cái ***g. Bực bội cáu
bẳn. Nhưng nó không muốn thể hiện ra, vì nó không nỡ để ba mẹ thêm lo
lắng. Nhất là mẹ. Từ khi mẹ có mang em bé, mẹ vẫn năng đến thăm nó. Đôi
lúc nó nhận ra sự mệt mỏi của mẹ trong những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe
mắt. Và ba nữa. Nó cảm nhận thấy nét gượng gạo của ba khi ba cố kể chuyện
cười cho nó nghe mỗi tối trước khi đi ngủ. Tuy vậy, nó không bảo ba rằng nó
không còn là cô bé con năm tuổi để phải dỗ dành rồi mới chịu ngủ. Nó muốn
ra vẻ bình thường, như thể nơi đây cũng dễ chịu và yên ổn như ở nhà.
Nhà. Nó không nhớ rõ nhà nó ở số mấy, đường nào nữa rồi! Nó không nhớ
cách bày biện phòng khách. Nó không nhớ gian bếp nhỏ của mẹ. Nó không
nhớ cả vị trí phòng ngủ của mình nữa. Có quá nhiều thứ đã bị lãng quên. Nó
tự hỏi có phải một lúc nào, nó sẽ quên cả việc nó là ai hay không? Căn phòng
này, dù nó đã sống ở đây nhiều năm đến thế, vẫn không thể nào trở thành nhà
của nó. Nó rành rẽ từng cái ghế, cái bàn ở đây, nó cũng đã quen với chiếc máy

nho nhỏ cứ kêu tít tít một cách vô cảm đều đặn đặt ở đầu giường, nhưng nơi
này không bao giờ có thể trở nên đủ thân thuộc để trở thành mái nhà của nó.
Nó không biết tại sao nữa. Có lẽ vì sự hiu quạnh lạnh lẽo toát ra từ những
màu sắc khô khan đơn điệu ở đây chăng?
----
"N ó được cho biết bên ngoài mùa hè đã đi qua. Chà, sắp đến năm học mới rồi
đây. Nó tự nhiên thấy lòng háo hức. Mặc dù biết cũng chẳng để làm gì, háo
hức cũng chẳng để làm gì. Bây giờ nó chẳng thể đi học nữa. Chà, một con bé
đeo khẩu trang kín mít như nó khi xưa đã bị bao nhiêu bạn bè chế giễu rồi.
Nếu bây giờ nó xuất hiện trong bộ quần áo vô trùng trắng toát như bộ đồ của
nhà du hành vũ trụ chắc nó sẽ bị cười cho đến chết mất! Ồ, cái ý nghĩ ấy đến
làm khóe miệng nó hơi cong lên. Chỉ hơi hơi thôi. Chứ lâu rồi dường như nó
chẳng còn nhớ để cười thì phải làm thế nào. Nó chẳng sợ bị cười nữa. Nó chỉ
sợ sẽ không bao giờ được rời khỏi đây. Nó muốn bạn bè nó cứ gọi nó là Khẩu
Trang như hồi xưa, cái hồi mà nó cứ nổi xung lên khi nghe có ai đó gọi nó như
thế. Bây giờ thì ai có gọi nó là gì thì cũng chẳng làm cho nó nổi giận cho được.

