
‘
Tôi muốn em là của tôi - phần cuối

Sáng hôm sau, nó mang trong mình cái tâm trạng nặng nề như đứa đám, hai mắt
quầng thâm vì thiếu ngủ, bơ phờ và bệ rạc.
- Ặc! Nhi ơi... sao nhìn mày tội quá vậy? - Đó là câu đầu tiên con Vân nói với nó
lúc nó bước vào lớp.
- Thiếu ngủ. - Nó trả lời trống không, ngồi xuống bàn và... gục xuống ngủ một giấc
đã đời.
...
- Này! Dậy đi. Tiết ba rồi. - Tiếng một thằng con trai quát làm nó thức giấc. Ngẩng
đầu lên, nhìn thấy cái bản mặt tên "vô liêm sỉ" kia nhìn nó chằm chằm, vứt cái cặp
xuống ... đầu nó. Cũng may là hắn mang... quá ít sách vở nên không bị xây xát lắm.
- Á! Tiết ba rồi à! Thôi chết thật. Các thầy cô có nói gì tôi không? - Con bé quay
sang bên Vân và hỏi. Mặc kệ ánh mắt nhìn của hắn.
- Không.
Nó thở phào.
- Này! - Hắn lại quát nó.
Nó vẫn im.
- Này! - Tiếng quát có chiều hướng to hơn.
Nhưng không có một dấu hiệu gì rằng nó sẽ trả lời.
- Tôi nói mà cô bơ à?! Vênh *** l`z. - Hắn ****, lời lẽ vô văn hóa kiểu đó chỉ làm
cho nó ... ức chế mà bơ tiếp.

Tiếng chuông tan tiết reo. Nó vội vàng cất sách vở và chuồn ra ngoài với con Vân
và con Huyền.
- Con kia. - Một giọng nói vang lên đằng sau nó. Nó không trả lời, và có vẻ như kẻ
lên tiếng đã... hết kiên nhẫn, túm áo nó... lôi đi.
- Buông ra. Mày làm gì thế hả thằng kia. - Nó... tức tối hét lên.
- Này! Mày thả cô bạn này ra đi. - Một cậu trai tiến đến bên nó và hắn, anh bạn này
quả thực rất đẹp trai, đến nỗi tim nó suýt rớt ra khỏi ***g ngực.
- Mày là thằng nào? Khôn hồn đừng xía vào chuyện của tao. - Hắn hất hàm, ra vẻ
khinh bỉ đối phương.
- Đừng có lôi thôi, thả con bé này ra. - Cậu trai kia kéo lấy tay nó, và dang tay ôm
chặt nó.
- Mày là gì của nó?! - Hắn hỏi, hờ hững.
- Bạn trai cô ấy. - Cậu ấy nói, nó suýt ngất nhưng vội vàng trấn an mình rằng anh
ta đang cố bảo vệ mình.
Hắn cười. Cười to. Man rợ. Ánh mắt hắn sắc lên như một con dao đang cố xuyên
vào bụng kẻ đối diện.
- Tao nói cho mày biết. - Hắn bước lên, nhìn thẳng vào cậu ta. - Hôm qua nó đã
NGỦ với tao. - Hắn nhấn mạnh, nó cảm thấy máu trong mình bốc lên. - Bạn gái
mày à?! Mất trinh rồi. Có sao không? .
Cậu trai rối trí, nhìn nó như dò xét, nước mắt nó đã giàn ra, hai khóe mi ướt đẫm.

Nó vẫn lắc lắc mái đầu xinh xinh như để cho cậu ta hiểu rằng, những lời hắn nói
hoàn toàn là dối trá.
- Tôi CHƯA BAO GIỜ NGỦ VỚI ANH. - Nó bước lên. Trong tiếng nấc, từng câu
từng chữ của nó rõ ràng hơn bao giờ hết
Hắn nhìn nó, lạnh lùng và bước đi. Nó đứng lặng. Đôi tay nó bất giác nắm chặt tay
chàng trai mới đến từ lúc nào, nước mắt rơi không ngừng.
- Cậu có sao không? - Cậu ta hỏi nó.
- Uhm... không sao. Xin lỗi đã để cậu phải dây dưa với tên đầu gấu đấy! Nếu nó
có... thì ... - Nó ngập ngừng.
- Haha... không sao đâu. - Cậu ta khẽ vuốt tóc nó.
- Mình tên Nhi, cậu tên gì? - Nó lau nướ mắt mỉm cười.
- Minh.
- Một lần nữa cám ơn cậu. Giờ mình vào lớp nhé! - Nó vẫy tay chào cậu ta. Minh
quá đẹp trai, à không, có thể là cũng bình thường thôi nhưng tri thức và trắng trẻo,
cậu ta là mẫu người mà nó thích. Cậu ta thấy nó khóc, cậu ta cũng không hỏi tại
sao? Hỏi hắn là gì của nó? Tất cả... nhưng cậu ta im lặng và chỉ mỉm cười.
Nó lại gục đầu xuống bàn và suy nghĩ, nó lại khóc. Nó đau lắm, tại sao người con
trai mà nó "có chút rung động đầu tiên" lại có thể nói thẳng vào mặt nó rằng...HẮN
ĐÃ NGỦ VỚI NÓ trong khi chẳng có gì ngoài một nụ hôn. Nó đang thực sự khiếp
tởm hắn. Đến nỗi cổ học cồn cào và buồn nôn.

Nó cứ thế miên man như thế, và... một cái cặp... lại được quăng xuống đầu nó vào
đúng tiết cuối.
Hắn ngồi xuống, cạnh nó, và rất gần nó, hắn ghé mặt hắn vào mặt nó, hơi thở dồn
dập.
- Tôi... xin lỗi. Vừa nãy tôi nóng quá. - Hắn thở dài, đôi má của nó hồng lên, đỏ
ửng. Nhưng... một chút tự trọng cuối cùng làm nó không gật đầu và chấp nhận lời
xin lỗi của hắn được. Vết thương quá lớn, nó hằn sâu trong tim, tận đáy, làm cho
con người ta day dứt.
- Anh nói xin lỗi sao?! Trong khi anh nói với bạn trai tôi rằng anh ĐÃ NGỦ VỚI
TÔI. - Nó cứng đầu nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe.
- Thì tôi đã xin lỗi đấy rồi còn gì?
- Và tôi cũng xin lỗi... Tôi sẽ không chấp nhận lời xin lỗi của anh. - Nó - học sinh
ngoan của cô... lần đầu trước con mắt ngỡ ngàng của tất cả các bạn và cô giáo
(nhất là hắn) xách cặp bước ra khỏi lớp.
Nó đi ra khỏi lớp. Hắn chạy theo...
- Này! - Hắn gọi.
Nó không quay lại.
- Này! Nhi... - Hắn gọi... cố dấu đi nỗi tức giận.
Nó không quay lại.
Hắn chạy nhanh về phía trước, dang đôi cánh tay ấm áp ôm lấy nó. Nhi cố gắng

