Cái chết cô vũ nữ
Ông Phát Sanh gọi người quản gia tới hỏi lại lần nữa:
- Mọi việc chuẩn b đã xong hết chưa?
Quản gia Bảy Thành tự tin đáp:
- Dbẩm ông, xong cả rồi.
- Vụ rước ban nhạc xong chưa?
- Dạ, chuyện rước dàn nhạc và các cô vũ nữ do cậu Hai lo, nhưng con biết chắc là
đã xong hết rồi. Bởi lúc sáng cậu Hai gọi điện về nhờ con đưa xe lên đón mấy
người đó. Con đã cho thng Chín Sự đem xe đi, chắc chút nữa là về tới.
Ông Phát Sanh là người làm việc gì cũng cẩn thận, ông dặn li:
- Tuy mọi việc đã coi như xong, nhưng để chắc ăn, mày coi lại lần nữa rồi có gì
báo cho tao liền. Tao không muốn có một sơ suất nhỏ, bởi tối nay có tới gần chục
người khách quan trọng, để họ phiền lòng chẳng những tao mất mặt, mà c công
việc làm ăn của tao cũng tiêu đời luôn!
Chín Sự biết trong số khách mới có ông tỉnh trưởng, phó tỉnh trưởng, biện lý, ông
cảnh sát trưởng, người hét ra lửa ở xứ này và nhiu quan chức khác. Ông Phát
Sanh làm bữa tiệc mừng thọ cho mình ln như thế này là có ý đồ, bởi nếu được s
hậu thuẫn của số quan chức kia, thì việc làm ăn của ông sẽ thuận buồm xuôi gió và
li nhuận không biết cơ man nào mà kể cho hết!
- Thưa ông chủ, có khách muốn gặp ông.
Ông Phát Sanh cau mày:
- Khách nào vậy?
Người làm đáp:
- Dạ, một phụ nữ ăn mặc sang trọng, đi chiếc xe hơi đen đậu ngoài cổng.
Đúng ra ông không tiếp khách vào ginày, nhưng nghe khách là nữ sang trọng, lại
đi xe hơi, nên ông Phát Sanh bảo:
- Mi người ta vào phòng khách.
- Dạ, bà ấy đã đợi sẵn ở phòng khách rồi.
Ông Phát Sanh vừa bước ra phòng khách đã thy một phụ nữ lạ, phục sức sang
trọng, tỏ ra là một quý bà, đang ngồi nhìn ngắm khắp gian phòng.
- Xin lỗi, bà là...
Người phụ nữ vội đứng lên và rất lịch sự cúi chào:
- Kính chào ông chủ Phát Sanh. Xin tự giới thiệu, tôi là Anna Kiu, được ngài
chánh án Robert Trn giới thiệu đến. Đại diện cho ông ấy để dự buổi tiệc hôm nay.
- Rất vinh dự cho chúng tôi, vậy xin mời bà đây chơi, bởi buổi tiệc đến bảy giờ
tối nay mới bắt đầu. Hay là mời bà lên phòng trên lầu nghỉ, nhà csẵn phòng cho
khách.
Người phụ nữ rất tnhiên:
- Thưa ông chủ Phát Sanh, tôi còn một số công việc phải làm, nên có lẽ tối nay
đúng giờ tôi sẽ trở lại. Tuy nhiên, si ghé sm là có một chút việc. Đúng hơn
là có một món quà đặc biệt mà ngài chánh án gửi riêng cho ông, dặn phải đích thân
tôi giao cho ông. Mong ông nhận cho!
Bà ta nói xong quay đằng sau phất tay ra dấu, người tài xế cùng một người nữa
hình như đã đợi sẵn, nên vội khiêng một cái thùng giy lớn vào.
Ngoài thùng có bao giy và gắn ru-băng rất đẹp, đúng điu là một gói quà, chỉ có
điều là nó quá to, chng khác nào cái tlnh.
Ông Phát Sanh hơi ngạc nhiên, nhưng không tiện hỏi, liền ra lệnh cho gia nhân:
- Bay đâu, nhận quà của bà đây, đem vào trong đợi một lát sẽ khui ra!
Bà ta đưa tay ngăn lại:
- Đây là quà đặc biệt dành riêng cho ông chủ, vậy phải để lúc ông vào phòng riêng
và tự tay ông khui ra!
Ông Phát Sanh cười lớn:
- Chà, quà ca quan chánh án có khác, nó đầy bí mật!
Bà Anna cười tươi:
- Như vậy mới gọi là quà quý hiếm chứ.
Nói xong, bà ta đứng lên ngay:
- Bây gi xin kiếu ông chủ, đúng bảy giờ tôi sẽ trở lại.
Bà ta đưa tay ra bắt với vẻ sành điệu khiến ông Phát Sanh cũng phải nể nang. Khi
bà ta đi rồi, ông buột miệng:
- Đúng là mẫu phụ nữ có tài giao tế!
- Phi chi ba có đượcđầm như bà này, giao cho bà ấy đi ngoại giao thì nhất trần
đời!
Quay li thấy thằng con cả nhà mình, ông Phát Sanh, điểm mặt anh ta:
- Cái miệng oang oang của mày mà lọt tới tai "bà chn" má mày thì có mà cháy
nhà!
Hai Sung cười tít mắt:
- Con chỉ nói đúng tim đen ba thôi mà! Vlại, má con chỉ ru rú trong nhà, ba cũng
phải kiếm mộtđể thay mặt đi ngoại giao chứ!
Ông Phát Sanh nạt anh ta:
- Nín đi mày, thằng khỉ! Phải rồi, nếu gặp mày thì chắc mày quơ hết chứ chẳng
chừa!
Hai Sung lại cười hô hố:
- Phi chi bà ta còn trẻ thì con xin ba nhường cho!
Anh ta nói xong tđịnh biến ra ngoài, ông Phát Sanh phải gọi giật lại:
- Vụ dàn nhạc và đám vũ nữ xong chưa?
- Thng tài xế đang chở về. my con nhỏ ác chiến luôn, bảo đảm mấy cha quan
chức sẽ híp con mt, nhu nước miếng ừng ực cho coi!
- Chng nào đưa tụi nó về thì bảo tụi nó đưa vào nhà bên kia cho ở tạm, dọn cơm
nước cho tụi nó ăn trước, nhớ đừng để cho má mày thy và biết.
Hai Sung lắc đầu:
- Tiếp khách theo kiểu ba thì m sao rước được đám này! Trên đường về con đã
chiêu đãi cho c bọn một bữa cơm trưa, hai cữ cà phê thuốc lá, và còn đưa trước
cho mỗi đứa một ít để dằn túi nữa! Nếu không tụi nó đâu có chịu, bởi bỏ một đêm
ở vũ trường tụi nó mất "sở hụi" biết bao nhiêu.
- Cậu Hai chịu chơi thì ng móc tiền túi ra mà chi!
Hai Sung nheo mắt cười:
- Sao li là tiền của con? Việc của ba thì ba phải chịu chứ! Con lấy tạm tiền thu nợ
lúa được kha khá, nên con chi cũng bạo tay...
Ông Phát Sanh kêu lên:
- Trời ơi, mày xài hết tiền của tao rồi! Tiền đó...
Hai Sung thản nhiên:
- Thì trước sau gì cũng chi. Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn mà!
Nói xong anh ta biến rất nhanh, để lại nỗi ấm ức của ông bố! Thằng con trời đánh
này thật ra phá của ông gấp trăm ln hơn số đó, mà tlâu nay ông nào có i được.
Nói ra t chính bà vợ ông cũng bảo:
- Thì cha nào con ny mà.
7 giờ tối...
Các quan khách ti rất đúng giờ. Tiệc được bày ở sân vườn rộng trên nữa mẫu tây
của ngôi nhà, đèn đuốc sáng choang, chẳng khác một ngày hội ln!
Đón xong các quan khách ch chốt, đáng lý ông Phát Sanh đã yên lòng, nhưng
chng hiu sao ông lại bồn chồn, như còn chờ đợi mong ngóng một ai đó... Cuối
cùng ông cũng phải buột miệng:
- Sao bà ta chưa tới?
Thì ra ông đang ngóng đợi Anna Kiều!
Chợt quản gia Chín Sự hấp tấp chạy vào đưa ông một tấm danh thiếp:
- Thưa ông, có người gửi ông cái này.
Tấm danh thiếp ở mặt trước có dòng chữ: Anna Kiều - nguyên hoa hậu Sài thành.
Còn mặt sau thì đầy chữ: