
BẠN CÙNG BÀN

Vụ án bốn học sinh lớp 12 A mất tích vẫn chưa có lời giải.
***
Chương 1
"Khi màn đêm nuốt chửng ánh sáng. Đừng tưởng rằng bóng tối sẽ ngự trị. Còn
mặt trăng trên cao làm chứng. Cửa nhà ai kẽo cà kẽo cọt. Rèm lay lay, đèn điện
phụt tắt. Giăng giăng sương mờ mờ nhân ảnh. Đom đóm bay lập lòe lập lòe. Chó
tru vang, mèo cào mặt đất. Nó đang đến đồng hồ tích tắc. Chăn trùm kín vẫn như
lạnh buốt. Nín thật sâu mà tim đập thình thình. Chiếc gương soi giữa nhà động
đậy. Gầm giường nghe sột soạt móng tay cào. Tiếng khanh khách vang lên rờn
rợn. Nó đến rồi đồng hồ kêu tích tắc."
Đó là bài thơ mà mẹ tôi dọa những lúc tôi hư. Tôi cũng sợ nhưng chưa bao giờ tin
vào chuyện ma quỷ trên đời. Cho đến một ngày tôi được một người bạn thân kể
cho nghe một câu chuyện mà cô ấy chính là một nhân vật trong câu chuyện đó thì
tôi hoàn toàn tin rằng cõi âm là có thực.

Năm cuối cấp 3, Ngọc Mẫn phải chuyển trường. Một môi trường mới với những
người bạn mới nhưng chuyện đó thì lại quá quen thuộc với cô bé có người cha có
một công việc luôn phải thay đổi nơi ở như Mẫn. Cô chưa bao giờ có đủ thời gian
để có thể có một người bạn thân cho mình. Mẫn giống như một nhịp lỗi của bản
nhạc khi cô cố gắng hòa mình với thế giới xung quanh. Cô đơn và lạc lõng! Mặc
dù vậy nhưng thành tích học tập của Mẫn rất khá. Cô hoàn toàn đủ điều kiện để
vào học ở các trường tốt nhất những nơi cô chuyển đến. Lần này cô nhập học tại
trường chuyên Ngọc Hân.
Thứ hai đầu tuần, Mẫn đứng lò dò ở cửa ra vào chờ cô giáo chủ nhiệm. Trong lớp
những cặp mắt thi nhau ngoái ra cửa sổ nhìn cô như vật thể lạ. Tiếng trêu đùa rúc
rich làm Mẫn đỏ mặt. Trống trường điểm giờ truy bài, cô chủ nhiệm xuất hiện như
một vị cứu tinh. Sau màn giới thiệu cô chủ nhiệm chỉ ta về góc lớp:
- Tạm thời em hãy ngồi chỗ đó đến khi cô tìm được chỗ mới tốt hơn nhé!
Cả lớp đang xôn xao bỗng nhiên im bặt. Mẫn ôm túi cặp sách xuống chỗ ghế trống
của bàn cuối cùng. Vài ánh mắt ngập ngừng nhìn theo cô. cùng bàn với Mẫn có
một cô gái mà từ lúc Mẫn vào tới giờ cứ cúi gằm mặt xuống đất. Mái tóc đen và
dày phủ kín khuôn mặt. Mẫn đoán đây là thành phần cá biệt bị cả lớp tẩy chay.
Mọi người trong lớp nhìn cô ta với một thái độ nửa như ghê tởm, nửa như khiếp
sợ. Mẫn chờ cô giáo ra khỏi lớp quay sang làm quen.
- Chào bạn!
Cô ta lặng thinh không nói nửa lời cũng không động đậy. Mẫn phải chào đến lần
thứ ba và làm như vờ chạm vào cánh tay áo của cô ta thì cô ta mới từ từ ngước lên.
Cô bạn này có nước da trắng xanh như lâu rồi thiếu ánh mặt trời. Nhưng không thể
phủ nhận là cô ấy rất đẹp. Mắt to tròn, đôi môi đầy đặn và má có hai đồng xu

duyên dáng. Cô rút từ trong ngăn bàn ra một mảnh giấy nhỏ cắm cúi ghi rồi cẩn
thận nhét vào tay Mẫn. Mẫn nhìn vào mảnh giấy.
- Bạn đừng nói chuyện với mình nếu không sẽ bị mọi người tấy chay đó! Mẫn ngớ
người. Ban đầu cô còn tưởng cô ta ghét cô nên không muốn nói chuyện ai ngờ tất
cả đều là suy nghĩ cho cô. Mẫn lấy bút ghi luôn xuống dưới dòng chữ vừa rồi.
- Tớ không sợ. Tớ muốn làm bạn với cậu.
Cô bạn mới nhìn Mẫn cảm động lại lôi trong ngăn bàn ra một tờ giấy mới viết tiếp.
- Đồng ý, tớ tên Tử Quỳnh. Vừa nãy tớ nghe cô giáo nói tên Ngọc Mẫn rồi. Nhưng
tớ không muốn vì mình mà các bạn trong lớp ghét Mẫn. Để cô bạn khỏi lo lắng cho
mình Mẫn gật đầu.
- Thế chúng ta trao đổi thư như thế này nhé.
Tử Quỳnh nhoẻn miệng cười. Mẫn thấy trong lòng ấm áp lạ kỳ. Cô mất một
khoảng thời gian không lâu đã có một người bạn mới thật dễ thương.
Giờ ra chơi Mẫn hỏi Tử Quỳnh.
- Bạn có đi vệ sinh với mình không?
Mặt cô bạn thoáng chút bối rối. Cô lặng lẽ lắc đầu. Mẫn rời bàn đi tìm nhà vệ sinh.
Đúng như Tử Quỳnh nói, chỉ riêng việc Mẫn ngồi cạnh chung với Quỳnh đã khiến
cô bị cả lớp tẩy chay. Phải vất vả lắm cô mới tìm được nhà vệ sinh. Đám bạn nữ
trong lớp thấy cô bước vào thì chạy vội ra ngoài, cứ như cô vừa bị dính bệnh dịch
vậy.
Ngày đầu tiên đến trường mới của Mẫn thật nhiều cảm xúc vui buồn lẫn lộn.
***

Tối nay trời mưa. Mẫn không chốt cửa sổ chỉ khép hờ để lắng nghe tiếng mưa rơi.
Mẫn thích lắm thứ nhạc điệu kì diệu của thiên nhiên này. Cô nghĩ tới mẹ. giờ này
chắc mẹ đang hưởng thụ cuộc sống giàu có bên người đàn ông khác. Hồi trước mẹ
luôn dằn vặt bố vì cuộc sống nay đây mai đó. Sống bên bố mẹ không có hạnh
phúc. Bà luôn đòi một sự giải thoát. Có lẽ Mẫn đã từng là vật cản nên mẹ không
yêu cô. Cô cũng không yêu bà cho lắm mặc dù đôi khi vẫn thấy nhớ.
Đột nhiên cửa sổ bật tung, một luồng gió lạnh buốt phả vào trong phòng. Cành cây
đập vào cửa sổ liên hồi. Mưa dữ dội hơn rồi đột ngột im bặt. Cửa sổ cũng trở về vị
trí ban đầu của nó. Mẫn thấy hơi buồn ngủ. Cô khoác vội cái áo cho khỏi lạnh định
bụng sẽ chốt cửa sổ phòng nhỡ có trộm.
Mưa tạnh hẳn. Ngoài cửa sổ lâu lâu lại có một giọt mưa đọng trên nóc nhà rớt
xuống kêu tách. Cái cảm giác chờ đợi âm thanh đó làm cho không gian trở lên mơ
hồ và thời gian như lắng đọng lại. trăng lách mình qua vạt mây mỏng chiếu ánh
sáng trăng trắng phủ lên vạn vật. Đang giơ tay chốt cửa thì Mẫn đột nhiên bị cái gì

